Chương 10: Kiểm tra mười lăm phút

Nhã Uyên vốn không hề quan tâm đến lời nói của Duy Khánh nhưng ngàn vạn lần cô cũng không ngờ tới được nó sẽ thành hiện thực. Chuyện xảy ra vào một tuần sau đó, khoảng thời gian ấy chính là đợt kiểm tra mười lăm phút đầu tiên trong năm, tất cả các môn từ chính đến phụ đều lần lượt được giáo viên thông báo hết để lấy cột điểm đầu tiên của học kì một.

Như các trường khác thì đến năm lớp mười hai mới phân ban khoa học tự nhiên và khoa học xã hội, nhưng trường Nhã Uyên lại phân ngay từ năm lớp mười, cô vốn định thi đại học khối D là toán, văn, anh nên những thứ này không quan trọng lắm, chỉ đặt cho có thôi, vì không muốn học thuộc bài nhiều nên học tự nhiên, dù sao đầu óc cô cũng khá nhanh nhạy, tính toán như vậy sẽ đỡ cực hơn.

Có lẽ do mới chuyển cấp nên Nhã Uyên cảm thấy chương trình học khá nặng, nhưng lần kiểm tra mười lăm phút này cũng chỉ có những dạng cơ bản thôi nên không đáng lo ngại, giới hạn đề chỉ năm trong một hai bài gần nhất. Những môn xã hội là sử, địa, giáo dục công dân cô làm khá tốt vì nó chỉ toàn là lý thuyết, bỏ ra một hai tiếng là được mười điểm ngay, văn học một xíu cũng vớt được con tám bảy lăm rồi. Nhưng đến toán, lí, hóa, sinh thì mọi chuyện lại khác.

Điểm toán lúc thi tuyển sinh của Nhã Uyên là chín rưỡi, do có nền tảng tốt nên lần kiểm tra này cô được mười, đề bài cũng ngắn, chỉ có duy nhất bốn câu tính toán đơn giản thôi. Đến sinh thì hơi chật vật một chút, học thuộc hết lý thuyết và xem kĩ các câu vận dụng thực tế nhưng lúc làm ghi thiếu hai chữ quan trọng nên chỉ được chín phẩy bảy mươi lăm. Tới hóa thì độ khó đã tăng lên, tuy không được điểm tuyệt đối nhưng vẫn may mắn hốt được con chín.

Và cuối cùng, môn cô ghét nhất, cũng là môn cô thảm hại nhất – vật lý. Nhã Uyên rất nhạy bén với những con số và phép tính nhưng khi đưa công thức vô thì lại hoàn toàn mù mịt, năm lớp chín thầy lý có mời cô vô đội tuyển học sinh giỏi nhưng mới ôn được hai bữa Nhã Uyên đã xin rút ngay vì cảm thấy nó không phù hợp với mình, công thức thì có hết đấy, cứ áp dụng là ra nhưng hơn mười công thức thì biết áp dụng cái nào?

Nhã Uyên không hẳn là mất gốc nhưng nếu đưa mười bài thì chỉ làm được sáu đến bảy bài là cùng. Mà đau đớn hơn lần này người ra đề lại là thầy Nguyên. Thầy ấy khá hài hước, vừa dễ tính vừa dễ thương nhưng lại được học sinh đặt cho biệt danh là “sát thủ” bởi vì cứ mỗi lần ra đề là y như rằng rất hiếm người được mười. Lần kiểm tra này cũng thế.

Tối hôm đó Nhã Uyên đã thức đến mười hai giờ đêm để học hết lại lý thuyết và công thức, nhưng tới lúc phát đề kiểm tra ra thì ngay lập tức sững người, da gà trong phút chốc nổi hết lên.

“Được rồi, các em bắt đầu làm bài đi, bây giờ là bảy giờ rưỡi, bảy giờ bốn lăm là hết giờ.”

Giọng nói của thầy và hai tiếng gõ bàn vang lên khiến cô giật mình, không chậm trễ thêm một phút giây nào nữa, Nhã Uyên lập tức đặt bút xuống. Hai câu đầu là hai câu lý thuyết chiếm bốn điểm, chỉ làm năm phút là xong, còn ba câu dưới là bài tập, làm đúng hết là lấy trọn sáu điểm, nhưng cô làm xong một câu lại ngồi cắn bút chứ không biết ghi gì nữa, những dạng sau độ khó đã tăng dần.

Nhã Uyên cố gắng đọc thầm hết tất cả các công thức đã học nhưng thấy nó không khớp với bất kì một bài nào cả, ngước lên nhìn thì thấy tất cả mọi người đều đang cắm cúi làm, chỉ có một vài người ngồi ngơ ngác giống cô thôi, cảm giác này lại càng khiến cô cảm thấy sợ hãi. Mắt thấy thời gian đã sắp hết rồi nên cũng không dám chần chừ nữa, Nhã Uyên bắt đầu ghi lấy ghi để, biết cái gì cứ ghi hết ra, thấy quen quen cũng hốt vào luôn, mãi tới khi đã hết giờ làm bài cô vẫn níu kéo thêm một vài chữ nữa mới dám buông.

“Xong rồi... Xong thật rồi, đề gì mà khó quá vậy...”

Cô gục mặt xuống bàn, sau đó lại nghiêng người sang rồi hỏi Thu Hà: “Nãy có làm được bài không Hà? Bài ba bốn năm đáp án là bao nhiêu thế?”

Cô ấy xị mặt, lắc đầu tỏ ý chán nản: “Làm đúng được hai câu lý thuyết, tớ học bài rồi mà đề nó kì lắm...”

“Tớ cũng vậy hu hu.”

Nhã Uyên xị mặt, do làm bài không được nên tâm trạng tuột dốc không phanh, may mà hôm nay là môn cuối cùng rồi chứ không khéo cô không làm nổi mất. Sang tuần là các giáo viên cũng đã chấm bài gần hết và phát ra, duy chỉ có môn lý là chưa có, các môn khác cô vẫn đứng đầu lớp với toàn chín với mười nhưng tâm trạng không hề vui vẻ và ngược lại còn rất lo âu.

Mãi đến hai tuần sau thầy Nguyên mới cầm bài kiểm tra bước vào, trên môi là một nụ cười tươi rói: “Đã chấm xong bài mười lăm phút, ai lên phát bài giúp thầy đi.”

Nhã Uyên không muốn người khác thấy điểm của mình nên lập tức đứng bật dậy, xung phong đi phát bài, tim vẫn cứ đập liên hồi, nhưng nào ngờ được bài cô lại nằm ngay thứ hai, lúc thấy con số được ghi trên ấy thì sững người, bỗng chốc lạnh toát sống lưng.

“Xong rồi, xong thật rồi...”

Chapter
1 Chương 1: Có người bị móc túi
2 Chương 2: Tìm ra kẻ gian
3 Chương 3: Rách áo khoác
4 Chương 4: Oan gia ngõ hẹp
5 Chương 5: Có được thông tin hữu ích
6 Chương 6: Hối lộ
7 Chương 7: Tức giận
8 Chương 8: Trực nhật
9 Chương 9: Trò chơi mới
10 Chương 10: Kiểm tra mười lăm phút
11 Chương 11: Mười điểm
12 Chương 12: Hỏi mượn bài kiểm tra
13 Chương 13: Con mượn bài của Khánh đi
14 Chương 14: Chịu đựng một lần
15 Chương 15: Bị bắt làm ô sin
16 Chương 16: Cơ hội trả thù
17 Chương 17: Làm việc nhóm
18 Chương 18: Tiếp tục công việc
19 Chương 19: Chụp hình
20 Chương 20: Không biết thưởng thức
21 Chương 21: Bị bóng đập vào mặt
22 Chương 22: Kẻ thù của kẻ thù
23 Chương 23: Nhập viện
24 Chương 24: Xin lỗi
25 Chương 25: Học sinh mới
26 Chương 26: Người quen
27 Chương 27: Anh trai
28 Chương 28: Bốc thăm
29 Chương 29: Xích mích
30 Chương 30: Nhường nhịn
31 Chương 31: Sự cố
32 Chương 32: Hụt hẫng
33 Chương 33: Bóng đập trúng mặt
34 Chương 34: Đau bụng
35 Chương 35: Nhập viện
36 Chương 36: Tò mò
37 Chương 37: Chưa trả áo khoác
38 Chương 38: Tới nhà lấy đồ
39 Chương 39: Ngạc nhiên
40 Chương 40: Có điều muốn hỏi
41 Chương 41: Tặng quà
42 Chương 42: Cảm thấy có lỗi
43 Chương 43: Dạy gia sư
44 Chương 44: Tới nhà
45 Chương 45: Bàn tán xôn xao
46 Chương 46: Ngày đầu tiên dạy học
47 Chương 47: Nhận tiền
48 Chương 48: Cậu có rảnh không?
49 Chương 49: Đi chơi cũng gặp
50 Chương 50: Tiếc nuối
51 Chương 51: Cậu thích Uyên à?
52 Chương 52: Thừa nhận
53 Chương 53: Tráo đổi
54 Chương 54: Mê cung đáng sợ
55 Chương 55: Cảm giác chẳng lành
56 Chương 56: Thể hiện
57 Chương 57: Có điều muốn nói
58 Chương 58: Nhờ vả
59 Chương 59: Vui mừng
60 Chương 60: Đi hẹn hò
61 Chương 61: Tức giận
62 Chương 62: Cãi lộn
63 Chương 63: Chiến tranh lạnh
64 Chương 64: Rầu rĩ
65 Chương 65: Ngại ngùng
66 Chương 66: Mong chờ
67 Chương 67: Buồn bã
68 Chương 68: Lật mặt
69 Chương 69: Biết được bộ mặt thật
70 Chương 70: Tức tối
71 Chương 71: Lạc đường
72 Chương 72: Giả vờ đáng thương
73 Chương 73: Bị vu khống
74 Chương 74: Trả thù giúp
75 Chương 75: Nghi ngờ
76 Chương 76: Đừng nhắn tin cho tớ nữa
77 Chương 77: Lần nữa gây lộn
78 Chương 78: Chọc tức
79 Chương 79: Nở mày nở mặt
80 Chương 80: Hoảng loạn
81 Chương 81: Rung động
82 Chương 82: Hoài nghi
83 Chương 83: Bối rối
84 Chương 84: Đồn cảnh sát
85 Chương 85: Thất vọng
86 Chương 86: Dê xồm
87 Chương 87: Quan tâm
88 Chương 88: Bằng chứng
89 Chương 89: Cảm giác kì lạ
90 Chương 90: Trách phạt
91 Chương 91: Hoảng loạn
92 Chương 92: Xấu hổ
93 Chương 93: Tỏ tình
94 Chương 94: Tớ cũng thích cậu
95 Chương 95: Trốn
96 Chương 96: "Anh vợ"
97 Chương 97: Cho hai điều ước
98 Chương 98: Bạn gái
99 Chương 99: Đơn phương
100 Chương 100: Bị bắt quả tang
101 Chương 101: Ngoài ý muốn
102 Chương 102: Xin lỗi
103 Chương 103: Được theo đuổi
104 Chương 104: Bị bắt quả tang
105 Chương 105: Có giải sẽ tặng quà
106 Chương 106: Đồng giải nhất
107 Chương 107: Tớ hôn cậu một cái được không?
108 Chương 108: Giận hờn
109 Chương 109: Con bé hư hỏng
110 Chương 110: Bị phạt
111 Chương 111: Nụ hôn đầu
112 Chương 112: Cùng nhau cố gắng
113 Chương 113: Khích bác ly gián
114 Chương 114: Cắm sừng?
115 Chương 115: Theo dõi
116 Chương 116: Chị gái xinh đẹp
117 Chương 117: Đi đánh ghen
118 Chương 118: Đổ máu
119 Chương 119: Hối hận
120 Chương 120: Làm lành
Chapter

Updated 120 Episodes

1
Chương 1: Có người bị móc túi
2
Chương 2: Tìm ra kẻ gian
3
Chương 3: Rách áo khoác
4
Chương 4: Oan gia ngõ hẹp
5
Chương 5: Có được thông tin hữu ích
6
Chương 6: Hối lộ
7
Chương 7: Tức giận
8
Chương 8: Trực nhật
9
Chương 9: Trò chơi mới
10
Chương 10: Kiểm tra mười lăm phút
11
Chương 11: Mười điểm
12
Chương 12: Hỏi mượn bài kiểm tra
13
Chương 13: Con mượn bài của Khánh đi
14
Chương 14: Chịu đựng một lần
15
Chương 15: Bị bắt làm ô sin
16
Chương 16: Cơ hội trả thù
17
Chương 17: Làm việc nhóm
18
Chương 18: Tiếp tục công việc
19
Chương 19: Chụp hình
20
Chương 20: Không biết thưởng thức
21
Chương 21: Bị bóng đập vào mặt
22
Chương 22: Kẻ thù của kẻ thù
23
Chương 23: Nhập viện
24
Chương 24: Xin lỗi
25
Chương 25: Học sinh mới
26
Chương 26: Người quen
27
Chương 27: Anh trai
28
Chương 28: Bốc thăm
29
Chương 29: Xích mích
30
Chương 30: Nhường nhịn
31
Chương 31: Sự cố
32
Chương 32: Hụt hẫng
33
Chương 33: Bóng đập trúng mặt
34
Chương 34: Đau bụng
35
Chương 35: Nhập viện
36
Chương 36: Tò mò
37
Chương 37: Chưa trả áo khoác
38
Chương 38: Tới nhà lấy đồ
39
Chương 39: Ngạc nhiên
40
Chương 40: Có điều muốn hỏi
41
Chương 41: Tặng quà
42
Chương 42: Cảm thấy có lỗi
43
Chương 43: Dạy gia sư
44
Chương 44: Tới nhà
45
Chương 45: Bàn tán xôn xao
46
Chương 46: Ngày đầu tiên dạy học
47
Chương 47: Nhận tiền
48
Chương 48: Cậu có rảnh không?
49
Chương 49: Đi chơi cũng gặp
50
Chương 50: Tiếc nuối
51
Chương 51: Cậu thích Uyên à?
52
Chương 52: Thừa nhận
53
Chương 53: Tráo đổi
54
Chương 54: Mê cung đáng sợ
55
Chương 55: Cảm giác chẳng lành
56
Chương 56: Thể hiện
57
Chương 57: Có điều muốn nói
58
Chương 58: Nhờ vả
59
Chương 59: Vui mừng
60
Chương 60: Đi hẹn hò
61
Chương 61: Tức giận
62
Chương 62: Cãi lộn
63
Chương 63: Chiến tranh lạnh
64
Chương 64: Rầu rĩ
65
Chương 65: Ngại ngùng
66
Chương 66: Mong chờ
67
Chương 67: Buồn bã
68
Chương 68: Lật mặt
69
Chương 69: Biết được bộ mặt thật
70
Chương 70: Tức tối
71
Chương 71: Lạc đường
72
Chương 72: Giả vờ đáng thương
73
Chương 73: Bị vu khống
74
Chương 74: Trả thù giúp
75
Chương 75: Nghi ngờ
76
Chương 76: Đừng nhắn tin cho tớ nữa
77
Chương 77: Lần nữa gây lộn
78
Chương 78: Chọc tức
79
Chương 79: Nở mày nở mặt
80
Chương 80: Hoảng loạn
81
Chương 81: Rung động
82
Chương 82: Hoài nghi
83
Chương 83: Bối rối
84
Chương 84: Đồn cảnh sát
85
Chương 85: Thất vọng
86
Chương 86: Dê xồm
87
Chương 87: Quan tâm
88
Chương 88: Bằng chứng
89
Chương 89: Cảm giác kì lạ
90
Chương 90: Trách phạt
91
Chương 91: Hoảng loạn
92
Chương 92: Xấu hổ
93
Chương 93: Tỏ tình
94
Chương 94: Tớ cũng thích cậu
95
Chương 95: Trốn
96
Chương 96: "Anh vợ"
97
Chương 97: Cho hai điều ước
98
Chương 98: Bạn gái
99
Chương 99: Đơn phương
100
Chương 100: Bị bắt quả tang
101
Chương 101: Ngoài ý muốn
102
Chương 102: Xin lỗi
103
Chương 103: Được theo đuổi
104
Chương 104: Bị bắt quả tang
105
Chương 105: Có giải sẽ tặng quà
106
Chương 106: Đồng giải nhất
107
Chương 107: Tớ hôn cậu một cái được không?
108
Chương 108: Giận hờn
109
Chương 109: Con bé hư hỏng
110
Chương 110: Bị phạt
111
Chương 111: Nụ hôn đầu
112
Chương 112: Cùng nhau cố gắng
113
Chương 113: Khích bác ly gián
114
Chương 114: Cắm sừng?
115
Chương 115: Theo dõi
116
Chương 116: Chị gái xinh đẹp
117
Chương 117: Đi đánh ghen
118
Chương 118: Đổ máu
119
Chương 119: Hối hận
120
Chương 120: Làm lành

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play