Chương 9: Trò chơi mới

Sau khi ra khỏi trường Anh Tuấn cũng không về nhà ngay mà đi chung với cậu bạn của mình về nhà cậu ấy, vừa bước vào phòng Duy Khánh đã quẳng chiếc cặp sang một bên rồi trèo hẳn lên giường, mở máy tính lên rồi đăng nhập vào game để chơi vài ván.

“Mau lại đây đi này, hôm trước có hẹn solo với thằng kia mà không biết nó có vô không nữa.”

“Ừ, mà tao hỏi này cái này nhé, mày thích nhỏ lớp trưởng à?”

“Gì cơ? Mày bị điên à, tao có khùng đâu mà đi thích nó.”

Cậu lắc đầu, còn làm bộ buồn nôn, giống như mình vừa nghe được một chuyện hết sức kinh tởm vậy. Gu Duy Khánh là một người dịu dàng và chín chắn cơ chứ không phải trẻ con như Nhã Uyên, cậu thích các cô người mẫu lạnh lùng như trong ti vi ấy, cũng thích luôn mấy người dịu dàng, nữ tính, biết nấu ăn, có như vậy thì mới có thể chăm lo cho cậu được.

“Vậy à? Tại hồi trước có thấy mày so đo với con gái bao giờ đâu, mà giờ lại bày ra đủ thứ trò để chọc Uyên nên thấy hơi kì.”

“Xì, tại tự dưng thấy nó ngứa mắt quá.”

Duy Khánh bĩu môi, quyết định không để ý tới nữa mà chăm chú chơi game, nhưng một giây sau lại bất ngờ la lên một tiếng, một ý định độc đáo bỗng xẹt ngang qua trong đầu: “A đúng rồi, tao vừa nghĩ ra một trò mới này!”

Anh Tuấn nhìn cậu bằng ánh mắt nghi hoặc, chỉ thấy bạn mình đứng bật dậy rồi mở ngăn kéo tủ ra, lục tìm một thứ gì đó.

***

Do hôm sau đã tới nhóm khác trực nhật nên Nhã Uyên đã thong thả hơn rất nhiều rồi, cũng không còn gọi điện hối thúc hai người kia phải dậy sớm nữa. Tiết đầu tiên của tuần là tiết chào cờ, do phải quan sát lớp nên cô ngồi ngay cuối hàng, trong lúc các thầy cô sinh hoạt thì tranh thủ lấy vở lịch sử ra học thuộc bài.

Nhưng đang ngồi thì bỗng nhiên có một mẩu giấy nhỏ bắn trúng ngay trán, rơi xuống quyển vở trên tay. Nhã Uyên nhíu mày, tò mò ngước nhìn lên xem nhưng lại thấy mọi người ngồi im phăng phắc.

“Gì đây, có người bắn mình à?”

Cô chỉ ngồi đờ ra một lúc nhưng cũng không để ý nữa, tiếp tục học bài. Nhưng bỗng năm giây sau một mẩu giấy khác lại bị bắn tới, mà lần này lực mạnh hơn rất nhiều rồi khiến trán cô xuất hiện một vết đỏ mờ, ngước lên nhìn thì vẫn không thấy ai.

“Xem ra là có người đang giỡn mặt mình... Tài thật.”

Nhã Uyên đã bực thật rồi, nhưng không ngẩng mặt lên nhìn vì muốn tìm ra “hung thủ”, mà tên “hung thủ” kia thấy cô như vậy càng lấn tới, bắn tiếp ba bốn mẩu giấy nữa. Tới khi Nhã Uyên không chịu nổi nữa, bất chợt ngẩng lên thì đập vào mắt chính là khuôn mặt hứng thú của Duy Khánh.

Cậu đứng hình, vội vàng quay lên rồi cố tình vứt sợi dây thun, mẩu giấy sang một bên, sau đó làm như mình không liên quan gì cả.

Cô cười khẩy, nét mặt bỗng chốc đen ngòm: “Lại là hắn ta, đúng là chán sống rồi mà.”

Sau khi bị phát hiện Duy Khánh cũng không làm nữa, chịu khó ngồi yên suốt giờ chào cờ rồi chạy thẳng lên lớp, vì sợ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của bà chằn kia nên cố tình kéo bàn xích xích lên. Nhã Uyên thấy cậu ta ngoan ngoãn như vậy nên cũng không so đo làm gì, chăm chú học bài.

Do còn khá nhiều bài tập nên đến giờ ra chơi Nhã Uyên không xuống sân trường hay căn tin mà ngồi trong này học chung với Thu Hà. Mọi chuyện sẽ rất ổn nếu như không có một mẩu giấy nhỏ bắn trùng đầu cô lần nữa.

“...”

“Cái gì vậy, sao trong lớp lại có cái này, bộ ai chơi bắn giấy à.”

“Ngoài Khánh ra thì còn ai nữa.”

Nhã Uyên cười khẩy, nhìn xung quanh thì thấy không có bóng dáng cậu ta đâu cả, vậy chắc đứng núp ngoài cửa rồi. Cô thực sự muốn ra đó đấm Duy Khánh một cái nhưng vì phải ôn lại bài để tí giáo viên kiểm tra nên thôi, ngậm đắng nuốt cay mà nhẫn nhịn. Nhưng người xưa nói đúng thật mà, càng nhẫn nhịn thì kẻ địch lại càng lấn tới, Duy Khánh thấy cô không phản ứng liền xem như đó là một trò vui, gấp giấy lại rồi tiếp tục bắn vào mặt đối phương.

Tính tình Nhã Uyên rất nóng nảy, đến lần thứ tư thì không chịu được nữa, để sách vở qua một bên rồi chạy ra ngoài, cởi giày ra rồi ném thẳng vào mặt cái tên vừa nhây vừa lì kia.

“Hết thứ để làm rồi à tên điên.”

Duy Khánh cười hì hì, chỉ việc nhích người sang một bên đã thành công né được chiếc giày đang lao tới, tiếp tục “giương cung” lên rồi chuẩn bị bắn tiếp, nhưng còn chưa kịp làm gì thì một giọng nói đã vang lên ngay sau lưng.

“Này hai em kia! Làm cái gì vậy hả!”

Cứ như vậy, Nhã Uyên và Duy Khánh đã bị một thầy giáo đi ngang qua tóm xuống phòng giám thị vì tội đùa giỡn trên hành lang, và chiếc dây thun với mấy mẩu giấy nhỏ cũng bị thu luôn, cả chiếc giày còn chưa kịp đeo vô nữa, nhưng may là vẫn được trả lại.

Do sắp chuẩn bị vào học nên hai người không bị phạt gì nhiều mà thầy giám thị chỉ cảnh cáo chút thôi. Duy Khánh vẫn cứ cười hì hì, đuổi theo cô rồi nói bằng giọng chắc nịch: “Này lớp trưởng, tôi có linh cảm sắp tới cậu sẽ phải nhờ tôi một chuyện đấy.”

"Về nhà ngủ rồi mơ tiếp đi đồ điên."

Hot

Comments

Bridget

Bridget

tác giả dag viết tôi của vũ trụ khác à 😢😢

2022-08-04

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Có người bị móc túi
2 Chương 2: Tìm ra kẻ gian
3 Chương 3: Rách áo khoác
4 Chương 4: Oan gia ngõ hẹp
5 Chương 5: Có được thông tin hữu ích
6 Chương 6: Hối lộ
7 Chương 7: Tức giận
8 Chương 8: Trực nhật
9 Chương 9: Trò chơi mới
10 Chương 10: Kiểm tra mười lăm phút
11 Chương 11: Mười điểm
12 Chương 12: Hỏi mượn bài kiểm tra
13 Chương 13: Con mượn bài của Khánh đi
14 Chương 14: Chịu đựng một lần
15 Chương 15: Bị bắt làm ô sin
16 Chương 16: Cơ hội trả thù
17 Chương 17: Làm việc nhóm
18 Chương 18: Tiếp tục công việc
19 Chương 19: Chụp hình
20 Chương 20: Không biết thưởng thức
21 Chương 21: Bị bóng đập vào mặt
22 Chương 22: Kẻ thù của kẻ thù
23 Chương 23: Nhập viện
24 Chương 24: Xin lỗi
25 Chương 25: Học sinh mới
26 Chương 26: Người quen
27 Chương 27: Anh trai
28 Chương 28: Bốc thăm
29 Chương 29: Xích mích
30 Chương 30: Nhường nhịn
31 Chương 31: Sự cố
32 Chương 32: Hụt hẫng
33 Chương 33: Bóng đập trúng mặt
34 Chương 34: Đau bụng
35 Chương 35: Nhập viện
36 Chương 36: Tò mò
37 Chương 37: Chưa trả áo khoác
38 Chương 38: Tới nhà lấy đồ
39 Chương 39: Ngạc nhiên
40 Chương 40: Có điều muốn hỏi
41 Chương 41: Tặng quà
42 Chương 42: Cảm thấy có lỗi
43 Chương 43: Dạy gia sư
44 Chương 44: Tới nhà
45 Chương 45: Bàn tán xôn xao
46 Chương 46: Ngày đầu tiên dạy học
47 Chương 47: Nhận tiền
48 Chương 48: Cậu có rảnh không?
49 Chương 49: Đi chơi cũng gặp
50 Chương 50: Tiếc nuối
51 Chương 51: Cậu thích Uyên à?
52 Chương 52: Thừa nhận
53 Chương 53: Tráo đổi
54 Chương 54: Mê cung đáng sợ
55 Chương 55: Cảm giác chẳng lành
56 Chương 56: Thể hiện
57 Chương 57: Có điều muốn nói
58 Chương 58: Nhờ vả
59 Chương 59: Vui mừng
60 Chương 60: Đi hẹn hò
61 Chương 61: Tức giận
62 Chương 62: Cãi lộn
63 Chương 63: Chiến tranh lạnh
64 Chương 64: Rầu rĩ
65 Chương 65: Ngại ngùng
66 Chương 66: Mong chờ
67 Chương 67: Buồn bã
68 Chương 68: Lật mặt
69 Chương 69: Biết được bộ mặt thật
70 Chương 70: Tức tối
71 Chương 71: Lạc đường
72 Chương 72: Giả vờ đáng thương
73 Chương 73: Bị vu khống
74 Chương 74: Trả thù giúp
75 Chương 75: Nghi ngờ
76 Chương 76: Đừng nhắn tin cho tớ nữa
77 Chương 77: Lần nữa gây lộn
78 Chương 78: Chọc tức
79 Chương 79: Nở mày nở mặt
80 Chương 80: Hoảng loạn
81 Chương 81: Rung động
82 Chương 82: Hoài nghi
83 Chương 83: Bối rối
84 Chương 84: Đồn cảnh sát
85 Chương 85: Thất vọng
86 Chương 86: Dê xồm
87 Chương 87: Quan tâm
88 Chương 88: Bằng chứng
89 Chương 89: Cảm giác kì lạ
90 Chương 90: Trách phạt
91 Chương 91: Hoảng loạn
92 Chương 92: Xấu hổ
93 Chương 93: Tỏ tình
94 Chương 94: Tớ cũng thích cậu
95 Chương 95: Trốn
96 Chương 96: "Anh vợ"
97 Chương 97: Cho hai điều ước
98 Chương 98: Bạn gái
99 Chương 99: Đơn phương
100 Chương 100: Bị bắt quả tang
101 Chương 101: Ngoài ý muốn
102 Chương 102: Xin lỗi
103 Chương 103: Được theo đuổi
104 Chương 104: Bị bắt quả tang
105 Chương 105: Có giải sẽ tặng quà
106 Chương 106: Đồng giải nhất
107 Chương 107: Tớ hôn cậu một cái được không?
108 Chương 108: Giận hờn
109 Chương 109: Con bé hư hỏng
110 Chương 110: Bị phạt
111 Chương 111: Nụ hôn đầu
112 Chương 112: Cùng nhau cố gắng
113 Chương 113: Khích bác ly gián
114 Chương 114: Cắm sừng?
115 Chương 115: Theo dõi
116 Chương 116: Chị gái xinh đẹp
117 Chương 117: Đi đánh ghen
118 Chương 118: Đổ máu
119 Chương 119: Hối hận
120 Chương 120: Làm lành
Chapter

Updated 120 Episodes

1
Chương 1: Có người bị móc túi
2
Chương 2: Tìm ra kẻ gian
3
Chương 3: Rách áo khoác
4
Chương 4: Oan gia ngõ hẹp
5
Chương 5: Có được thông tin hữu ích
6
Chương 6: Hối lộ
7
Chương 7: Tức giận
8
Chương 8: Trực nhật
9
Chương 9: Trò chơi mới
10
Chương 10: Kiểm tra mười lăm phút
11
Chương 11: Mười điểm
12
Chương 12: Hỏi mượn bài kiểm tra
13
Chương 13: Con mượn bài của Khánh đi
14
Chương 14: Chịu đựng một lần
15
Chương 15: Bị bắt làm ô sin
16
Chương 16: Cơ hội trả thù
17
Chương 17: Làm việc nhóm
18
Chương 18: Tiếp tục công việc
19
Chương 19: Chụp hình
20
Chương 20: Không biết thưởng thức
21
Chương 21: Bị bóng đập vào mặt
22
Chương 22: Kẻ thù của kẻ thù
23
Chương 23: Nhập viện
24
Chương 24: Xin lỗi
25
Chương 25: Học sinh mới
26
Chương 26: Người quen
27
Chương 27: Anh trai
28
Chương 28: Bốc thăm
29
Chương 29: Xích mích
30
Chương 30: Nhường nhịn
31
Chương 31: Sự cố
32
Chương 32: Hụt hẫng
33
Chương 33: Bóng đập trúng mặt
34
Chương 34: Đau bụng
35
Chương 35: Nhập viện
36
Chương 36: Tò mò
37
Chương 37: Chưa trả áo khoác
38
Chương 38: Tới nhà lấy đồ
39
Chương 39: Ngạc nhiên
40
Chương 40: Có điều muốn hỏi
41
Chương 41: Tặng quà
42
Chương 42: Cảm thấy có lỗi
43
Chương 43: Dạy gia sư
44
Chương 44: Tới nhà
45
Chương 45: Bàn tán xôn xao
46
Chương 46: Ngày đầu tiên dạy học
47
Chương 47: Nhận tiền
48
Chương 48: Cậu có rảnh không?
49
Chương 49: Đi chơi cũng gặp
50
Chương 50: Tiếc nuối
51
Chương 51: Cậu thích Uyên à?
52
Chương 52: Thừa nhận
53
Chương 53: Tráo đổi
54
Chương 54: Mê cung đáng sợ
55
Chương 55: Cảm giác chẳng lành
56
Chương 56: Thể hiện
57
Chương 57: Có điều muốn nói
58
Chương 58: Nhờ vả
59
Chương 59: Vui mừng
60
Chương 60: Đi hẹn hò
61
Chương 61: Tức giận
62
Chương 62: Cãi lộn
63
Chương 63: Chiến tranh lạnh
64
Chương 64: Rầu rĩ
65
Chương 65: Ngại ngùng
66
Chương 66: Mong chờ
67
Chương 67: Buồn bã
68
Chương 68: Lật mặt
69
Chương 69: Biết được bộ mặt thật
70
Chương 70: Tức tối
71
Chương 71: Lạc đường
72
Chương 72: Giả vờ đáng thương
73
Chương 73: Bị vu khống
74
Chương 74: Trả thù giúp
75
Chương 75: Nghi ngờ
76
Chương 76: Đừng nhắn tin cho tớ nữa
77
Chương 77: Lần nữa gây lộn
78
Chương 78: Chọc tức
79
Chương 79: Nở mày nở mặt
80
Chương 80: Hoảng loạn
81
Chương 81: Rung động
82
Chương 82: Hoài nghi
83
Chương 83: Bối rối
84
Chương 84: Đồn cảnh sát
85
Chương 85: Thất vọng
86
Chương 86: Dê xồm
87
Chương 87: Quan tâm
88
Chương 88: Bằng chứng
89
Chương 89: Cảm giác kì lạ
90
Chương 90: Trách phạt
91
Chương 91: Hoảng loạn
92
Chương 92: Xấu hổ
93
Chương 93: Tỏ tình
94
Chương 94: Tớ cũng thích cậu
95
Chương 95: Trốn
96
Chương 96: "Anh vợ"
97
Chương 97: Cho hai điều ước
98
Chương 98: Bạn gái
99
Chương 99: Đơn phương
100
Chương 100: Bị bắt quả tang
101
Chương 101: Ngoài ý muốn
102
Chương 102: Xin lỗi
103
Chương 103: Được theo đuổi
104
Chương 104: Bị bắt quả tang
105
Chương 105: Có giải sẽ tặng quà
106
Chương 106: Đồng giải nhất
107
Chương 107: Tớ hôn cậu một cái được không?
108
Chương 108: Giận hờn
109
Chương 109: Con bé hư hỏng
110
Chương 110: Bị phạt
111
Chương 111: Nụ hôn đầu
112
Chương 112: Cùng nhau cố gắng
113
Chương 113: Khích bác ly gián
114
Chương 114: Cắm sừng?
115
Chương 115: Theo dõi
116
Chương 116: Chị gái xinh đẹp
117
Chương 117: Đi đánh ghen
118
Chương 118: Đổ máu
119
Chương 119: Hối hận
120
Chương 120: Làm lành

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play