“Em là Mạc Yên Nhiên?”
Một người phụ nữ tóc búi cao, đeo kính cận giẫm trên đôi giày cao gót đứng trước mặt Mạc Yên Nhiên, nhẹ giọng hỏi.
Mạc Yên Nhiên giật mình, dứt khỏi suy nghĩ mông lung, quay về với thực tại. Cô nhận ra người vừa lên tiếng là cô giáo chủ nhiệm của lớp mình sắp chuyển tới. Đối diện với ánh mắt mang ý khích lệ của cô giáo chủ nhiệm, cô hơi cúi người: “Em chào cô ạ. Em là Mạc Yên Nhiên, học sinh mới chuyển đến ạ.”
Chất giọng của cô học sinh mới rất ngọt ngào, âm cuối hơi kéo dài vô tình tạo cảm giác như đang làm nũng khiến cô giáo chủ nhiệm mỉm cười.
Cô giáo chủ nhiệm gật đầu: “Cô là chủ nhiệm lớp mới của em, tên cô là Trần Thùy Dương, em cứ gọi là cô Dương giống các bạn là được. Sau này trong quá trình học có vấn đề hay thắc mắc gì thì cứ tìm cô.” Ấn tượng của cô Dương về cô học sinh mới này rất tốt. Không có giáo viên nào lại không thích những học sinh ngoan ngoãn dễ bảo và có thành tích tốt cả.
“Vâng ạ.” Mạc Yên Nhiên gật đầu, nở nụ cười. Sống lại một đời, cô biết rõ nên làm thế nào để gây thiện cảm với người khác.
Quả nhiên, thái độ của cô chủ nhiệm đối với cô học trò mới lại càng thân thiết hơn, vui vẻ kéo tay cô đi về phía lớp học, vừa đi vừa giảng giải về nội quy trường học và một vài điểm cần chú ý.
Hiện tại đang là giờ truy bài. Lớp học không quá ồn ào nhốn nháo nhưng cũng chẳng hề yên tĩnh, đám học sinh hoặc đang điên cuồng chép bài tập về nhà hoặc nhỏ giọng nói chuyện riêng. Chỉ có khu vực xung quanh Đoàn Thiên Vũ là chẳng có ai hó hé câu nào.
“Cả lớp trật tự nào!” Giọng nói quen thuộc của cô chủ nhiệm vang lên khiến tiếng ồn râm ran trong lớp im bặt. Tất cả học sinh đồng loạt nhìn lên bục giảng.
Cô Dương rất hài lòng với phản ứng của đám học sinh lớp mình, cười cười: “Hôm nay lớp chúng ta có một bạn mới chuyển đến. Cả lớp vỗ tay chào đón bạn đi.” Hướng ánh mắt về phía cửa chính của lớp, cô Dương gật nhẹ đầu: “Vào lớp đi em!”
Mạc Yên Nhiên đi từng bước vào trong lớp học, đôi mắt âm thầm quan sát một lượt cảnh tượng nửa quen thuộc nửa xa lạ trong lớp. Đúng như dự đoán, cả lớp vì sự xuất hiện của bạn học mới mà ồn ào nhốn nháo, chỉ có “người nào đó” vẫn đang cúi đầu nhìn chằm chằm mặt bàn, như thể đang chìm trong thế giới riêng của mình.
Khẽ mỉm cười, Mạc Yên Nhiên đứng cạnh cô giáo chủ nhiệm trên bục giảng, tự giới thiệu: “Chào các cậu, tớ là Mạc Yên Nhiên. Rất vui được chuyển đến lớp mình, hi vọng sẽ được các cậu giúp đỡ.”
Giới thiệu bản thân bằng hai câu đơn giản xong, cô đưa mắt nhìn cô giáo chủ nhiệm như cầu cứu. Cô giáo chủ nhiệm mỉm cười khích lệ cô, đồng thời quét mắt nhìn quanh lớp học.
“Không còn chỗ trống nào nữa.” Cô chủ nhiệm thoáng chần chừ một giây, sau đó lại dứt khoát chỉ tay vào vị trí còn trống duy nhất trong mười mấy chiếc bàn học: “Em tạm thời ngồi cạnh Thiên Vũ nhé! Vị trí này hơi xa, có thể không nhìn rõ chữ viết trên bảng. Nếu bất tiện cô sẽ điều chỉnh lại sau.”
Tính tình Đoàn Thiên Vũ lạnh lùng khó gần, từ khi khai giảng tới nay hắn luôn ngồi một mình. Không có bạn cùng lớp nào ngồi cùng bàn với hắn, cũng không có ai quá thân thiết với hắn cả.
Nên Mạc Yên Nhiên chính là bạn cùng bàn đầu tiên của hắn.
Mạc Yên Nhiên theo sắp xếp của cô giáo chủ nhiệm đi thẳng xuống vị trí ngồi duy nhất còn trống trong lớp. Bạn cùng bàn mới của cô nghe thấy tên mình từ miệng cô chủ nhiệm, chỉ ngẩng đầu lên lạnh nhạt liếc nhìn một cái, rồi nhanh chóng cúi đầu xuống. Cả quá trình ngẩng đầu cúi đầu còn chưa tới hai giây đồng hồ.
Cô chủ nhiệm vừa rời đi, phòng học lại càng ồn ào hơn so với ban nãy. Mạc Yên Nhiên đặt balo đựng sách nặng trịch lên bàn, quay sang định chào hỏi bạn cùng bàn mới, đã thấy hắn gục xuống mặt bàn nhắm mắt lại, rõ ràng là tư thế không muốn tiếp chuyện. Cô cũng chẳng hề khó chịu, vừa cong môi cười vừa sắp xếp đồ dùng học tập. Động tác sắp xếp đồ đạc lại không tự chủ được mà nhẹ nhàng hơn đôi chút, tránh làm phiền người đang nghỉ ngơi.
Các học sinh trong lớp đều rất hiếu kì với bạn học mới chuyển đến. Các nữ sinh rụt rè hơn đôi chút, các nam sinh lại không nhịn được, rục rịch đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Chủ yếu là vì cô bạn cùng lớp mới này quá xinh, giọng nói cũng rất hay, vừa xuất hiện đã dễ dàng thu hút sự chú ý.
“Chào cậu, tớ là Hoàng Đức Thiện – nam sinh đẹp trai nhất lớp này.” Một nam sinh để tóc húi cua cười với Mạc Yên Nhiên, chủ động bắt chuyện: “Khụ, tất nhiên là không tính bạn cùng bàn của cậu.”
Mạc Yên Nhiên cũng cười với cậu ta: “Chào cậu, tớ là Mạc Yên Nhiên.”
“Giọng nói của cậu hay quá! Nói thêm vài câu nữa đi!” Hoàng Đức Thiện xứng danh nam sinh mặt dày nhất lớp, thấy giọng nói người ta dễ nghe là lập tức đề nghị người ta nói chuyện nhiều hơn.
Mạc Yên Nhiên hơi khựng lại vì đề nghị hơi sỗ sàng của cậu ta, nhưng lại cảm thấy bản thân chẳng việc gì phải so đo với một cậu nhóc mười sáu mười bảy tuổi, đành đáp lại bằng một nụ cười ngượng ngùng.
Hoàng Đức Thiện thấy vậy, tưởng rằng cô còn chưa được tự nhiên nên không tiếp tục làm khó, lập tức chuyển chủ đề: “Có thể cho tớ xin số điện thoại hoặc tài khoản mạng xã hội không? Sau này có gì còn liên lạc… Áu!”
Đang tha thiết xin phương thức liên lạc của bạn cùng lớp mới, Hoàng Đức Thiện quên mất rằng phải khống chế âm lượng nói chuyện ở khu vực xung quanh Đoàn Thiên Vũ. Không ngoài dự đoán, cậu ta bị tên họ Đoàn luôn ghét bị làm phiền cầm cuốn sách nện thẳng vào đầu.
Updated 55 Episodes
Comments
Nguyễn Lê
vâng là em
2022-08-29
1