Sao cậu không giúp tớ?

Trên đường bám theo Đoàn Thiên Vũ về lớp học, đến tận khi yên vị tại vị trí của mình trong lớp rồi, trong đầu Hoàng Đức Thiện vẫn còn quanh quẩn hình ảnh ban nãy. Rõ ràng cậu ta tận mắt chứng kiến Đoàn Thiên Vũ bắt nạt bạn học mới ở khu rừng nhỏ sau thư viện, sau đó lại bỏ mặc người ta ở đó. Quan trọng nhất là, hắn chẳng hề tỏ vẻ hối lỗi.

“Đúng là đồ cặn bã!” Hoàng Đức Thiện lẩm bẩm trong miệng, không nhịn được ném ánh mắt tự cho là sắc như dao về phía Đoàn Thiên Vũ: “Chẳng hiểu sao đám nữ sinh lại cứ thích kiểu người lạnh lùng đáng ghét cặn bã như vậy nữa. Người vừa hiền lành vừa tốt tính như mình thì chẳng ai thèm nhòm ngó.”

Nếu như đám nữ sinh trong lớp nghe được lời này, nhất định sẽ tặng cậu ta một câu năm chữ: “Vì cậu ấy đẹp trai.”

Đoàn Thiên Vũ ngồi trên ghế, hơi ngả người về phía sau, chân duỗi dài. Có lẽ do đặc thù của chủng tộc và dòng họ, vóc dáng của hắn phát triển rất nhanh, hiện tại đã cao hơn hẳn so với đám bạn cùng lớp. Khi ngồi trong lớp, duỗi chân ra sẽ dễ chịu hơn nhiều so với co chân ngồi nghiêm chỉnh như những người khác.

Hắn theo thói quen xỏ một tay vào túi quần, nhưng lại không cảm nhận được cảm giác cồm cộm quen thuộc của chiếc bật lửa vẫn luôn nhét trong đó. Hơi nhíu mày, trong đầu hắn lướt nhanh qua những nơi đã đi qua, rồi vội vàng rời lớp học, quay lại khu rừng nhỏ ban nãy.

Lúc này ở khu rừng nhỏ sau thư viện, xung đột giữa Mạc Yên Nhiên và người được xem là “chị đại” trong trường đã trở nên gay gắt hơn bao giờ hết. Chẳng qua là, người chịu thiệt thòi không phải cô bạn dễ thương mới chuyển tới, mà là Phùng Ngọc Diễm luôn kiêu căng phách lối, không coi ai ra gì.

Ban nãy, cô ta định dạy cho con bé ngu ngốc không biết trời cao đất dày dám ve vãn Đoàn Thiên Vũ một bài học. Không ngờ chưa kịp ra tay, đối phương đã chủ động tấn công. Cô ta điên tiết lao tới, vung tay muốn đánh lại, lại thấy đòn đánh của mình rơi vào khoảng không. Mắt cô ta hoa lên, khi định thần lại đã nằm trên đất, lưng đập xuống nền đất cứng rắn, đau tới điếng người.

“Đồ đê tiện này! Mày dám đánh tao…” Đôi mắt cô ta đỏ ngầu. Hai bàn tay xước xát chống xuống nền đất, toan đứng dậy.

Mạc Yên Nhiên vẫn duy trì nét tươi cười trên khóe môi, chân lại vô cùng dứt khoát giẫm lên bàn tay cô ta, dùng lực đạp xuống. Giọng nói du dương nghiến người ta sởn da gà: “Suỵt! Học sinh cấp ba đừng nói mấy lời khó nghe và bẩn thỉu như vậy!”

“Mẹ kiếp! Rác rưởi! Thả tay tao ra! Mày có biết tao là ai không? Tao cảnh cáo mày, nếu muốn sống thì đừng có đụng tới tao!” Phùng Ngọc Diễm gào lên: “Tao sẽ làm cho mày sống không bằng chết!”

Lúc này, tiếng chuông vào lớp học đã vang lên. Sẽ chẳng còn ai đi tới khu rừng nhỏ này nữa, mấy lời mắng chửi của cô ta đương nhiên chỉ có hai người trong cuộc nghe thấy.

Mạc Yên Nhiên chẳng muốn tốn nhiều hơi sức với cô ta. Cô dùng cách thức trực tiếp nhất để bắt cô ta câm miệng, là tăng thêm lực ở bàn chân đang giẫm trên tay cô ta.

Cô ta nằm rạp trên đất, bàn tay bị giẫm càng ngày càng mạnh, đau đến mức mặt mũi trắng bệch, mồ hôi chảy ròng ròng, không nhịn được hét lên: “Á!”

“Chậc, sức chịu đựng thật kém!” Mạc Yên Nhiên chậc lưỡi, thuận miệng chế giễu một câu. Sau đó, cô rời chân khỏi bàn tay đã sớm đầy vết thương của Phùng Ngọc Diễm, chán ghét đá cô ta một cái.

Phùng Ngọc Diễm thở hồng hộc, nhìn bàn tay sưng đỏ, xước xát rớm máu, vẫn còn đang run rẩy trong đau đớn của mình mà nghiến răng nghiến lợi: “Con khốn, tao nhất định sẽ không tha cho mày!”

“Không tha cho tôi? Cô cứ có năng lực đó đi đã.” Mạc Yên Nhiên cười khẩy, rút từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay, vừa lau vết bẩn dính trên giày vừa uy hiếp: “Nếu dám để lộ ra chuyện hôm nay, tôi sẽ cắt lưỡi cô!”

Lau hết bùn đất dính trên giày của mình, cô lại ném chiếc khăn vừa sử dụng lên mặt Phùng Ngọc Diễm: “Lau máu mũi đi!”

Nói rồi, cô không quan tâm đến cô ta nữa, vừa huýt sáo vừa đi ra khỏi khu rừng nhỏ. Chẳng ngờ, mới đi được vài bước, cô lại nghe thấy tiếng mở bật lửa lạch cạch. Bước chân của cô dừng lại, nhìn về phía trước, thấy Đoàn Thiên Vũ đang tựa lưng vào một gốc cây, không ngừng bật rồi lại tắt bật lửa trên tay.

Chiếc bật lửa trên tay hắn giống y hệt chiếc cô vừa nhặt được, hiện tại vẫn đang nằm trong túi của cô.

Trong lòng cô hơi hoảng hốt, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra trấn định, đi thẳng về phía hắn, giọng nói nhẹ nhàng như đang làm nũng: “Sao vừa rồi cậu lại không giúp tớ? Tớ mới chuyển tới ngày đầu tiên đã bị người ta bắt nạt, cậu còn mặc kệ tớ tự xoay sở, bỏ đi một mình nữa!”

“Sao tôi phải giúp cô?” Đoàn Thiên Vũ cau mày hỏi lại.

Hắn cho rằng Mạc Yên Nhiên sẽ nói Phùng Ngọc Diễm gây sự với cô vì hắn, nhưng câu trả lời của cô lại đi theo một phương hướng hoàn toàn khác. Cô nghiêng đầu, chớp chớp mắt, dáng vẻ hết sức ngây thơ: “Cậu đã đồng ý với cô Dương sẽ cùng tớ tương thân tương ái, đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau rồi cơ mà! Cậu không được nuốt lời đâu!”

Chapter
1 Sau khi chết đi
2 Giọng nói của cậu hay quá!
3 Bạn cùng bàn
4 Ai bắt nạt ai?
5 Tình địch
6 Sao cậu không giúp tớ?
7 Đó không phải nhà tôi
8 Để tôi trả tiền cho cậu
9 Đừng tùy tiện uống sữa
10 Đau thắt lưng
11 Giả vờ hung dữ
12 Gặp lại ở quán net
13 Tên lưu manh
14 Gặp lại Lương Hải
15 Em gái của em
16 Gặp lại em gái
17 Anh hùng cứu mỹ nhân
18 Bôi thuốc
19 Kẻ thù cũ
20 Đi ngang qua
21 Hình xăm kiếp trước
22 Không cảnh giác
23 Hẹn hò
24 Lừa mình dối người
25 Đừng xen vào việc của người khác
26 Thắng và thua
27 Mục đích không thể che giấu
28 Không buông tha
29 Không phải tình cờ
30 Giải thích
31 Trở về nhà họ Mạc
32 Diễn trò
33 Giấc mơ kì lạ
34 Giận dỗi
35 Nhìn thấy tương lai
36 Anh đã thấy chuyện gì?
37 Chị em một nhà
38 Mù quáng
39 Biến cố không ngờ tới
40 Người đến từ kiếp trước
41 Không phải Đoàn Thiên Vũ của cô
42 Đừng đi
43 Sống lại
44 Mạc Yên Nhiên là ai?
45 Lưỡng lự
46 Triệu hồi
47 Tiên đoán cuối cùng
48 Ngàn cân treo sợi tóc
49 Chân tướng thực sự
50 Đoàn Thiên Vũ xuất hiện
51 Không bị khống chế
52 Cảm giác quen thuộc
53 Mạc Ngọc Diệp còn sống
54 Trận chiến cuối cùng
55 Kết thúc
Chapter

Updated 55 Episodes

1
Sau khi chết đi
2
Giọng nói của cậu hay quá!
3
Bạn cùng bàn
4
Ai bắt nạt ai?
5
Tình địch
6
Sao cậu không giúp tớ?
7
Đó không phải nhà tôi
8
Để tôi trả tiền cho cậu
9
Đừng tùy tiện uống sữa
10
Đau thắt lưng
11
Giả vờ hung dữ
12
Gặp lại ở quán net
13
Tên lưu manh
14
Gặp lại Lương Hải
15
Em gái của em
16
Gặp lại em gái
17
Anh hùng cứu mỹ nhân
18
Bôi thuốc
19
Kẻ thù cũ
20
Đi ngang qua
21
Hình xăm kiếp trước
22
Không cảnh giác
23
Hẹn hò
24
Lừa mình dối người
25
Đừng xen vào việc của người khác
26
Thắng và thua
27
Mục đích không thể che giấu
28
Không buông tha
29
Không phải tình cờ
30
Giải thích
31
Trở về nhà họ Mạc
32
Diễn trò
33
Giấc mơ kì lạ
34
Giận dỗi
35
Nhìn thấy tương lai
36
Anh đã thấy chuyện gì?
37
Chị em một nhà
38
Mù quáng
39
Biến cố không ngờ tới
40
Người đến từ kiếp trước
41
Không phải Đoàn Thiên Vũ của cô
42
Đừng đi
43
Sống lại
44
Mạc Yên Nhiên là ai?
45
Lưỡng lự
46
Triệu hồi
47
Tiên đoán cuối cùng
48
Ngàn cân treo sợi tóc
49
Chân tướng thực sự
50
Đoàn Thiên Vũ xuất hiện
51
Không bị khống chế
52
Cảm giác quen thuộc
53
Mạc Ngọc Diệp còn sống
54
Trận chiến cuối cùng
55
Kết thúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play