“Ồn ào quá!” Đoàn Thiên Vũ đen mặt nhìn cái tên vừa mới líu ra líu ríu làm phiền giấc ngủ của mình.
“Vâng vâng, đại ca, em làm ồn, em có tội!” Đưa tay sờ lên đỉnh đầu, Hoàng Đức Thiện hết sức khoa trương nhăn nhó kêu ca: “Sao ông lại mạnh tay thế chứ? Đầu tôi sưng u một cục rồi đây này! Lỡ như tôi vì bị đập mà chỉ số thông minh rớt xuống thì ông có chịu trách nhiệm không hả?”
Mặt mũi Đoàn Thiên Vũ càng đen hơn, giọng điệu hết sức lạnh lùng: “Hoặc là im miệng hoặc là cút ra xa một chút!”
Hoàng Đức Thiện chớp chớp mắt, làm động tác kéo khóa trên miệng: “Đại ca bớt nóng. Tôi không nói nữa là được chứ gì?”
Ánh mắt lạnh nhạt của Đoàn Thiên Vũ quét qua khuôn mặt đỏ bừng của Mạc Yên Nhiên, chẳng hề chứa chút tình cảm nào cả, giống y như đời trước. Ánh mắt của hắn luôn tạo cho người đối diện cảm giác hết sức áp lực, giống như bản thân chẳng hề có chút sức nặng nào trong lòng hắn. Chính vì ánh mắt lạnh lùng đó mà đời trước cho dù có dây dưa với nhau bao lâu, Mạc Yên Nhiên cũng không dám nghĩ tới khả năng tên ác ma này lại đem lòng yêu mình.
Nhưng dù sao lúc này Đoàn Thiên Vũ cũng chưa trưởng thành, lời nói và hành động của hắn vẫn còn bình thường chán so với tên ác ma trong trí nhớ của Mạc Yên Nhiên. Kiếp trước, cô bị hắn nhốt lại, buộc phải làm tình nhân của hắn suốt bảy năm ròng, Hoàng Đức Thiện còn từng bị đánh chảy cả máu mũi, phải ra tòa giải quyết. Đoàn Thiên Vũ của hiện tại chắc hẳn chưa thể làm ra những việc điên cuồng như vậy.
Dẹp bỏ đống kí ức kiếp trước, Mạc Yên Nhiên hới cúi đầu, tiếp tục sắp xếp sách vở và đồ dùng học tập. Không ngờ cô vừa cúi đầu xuống lại nghe thấy tiếng cười khẽ truyền tới từ vị trí bên cạnh.
Điệu cười này… Rõ ràng là Đoàn Thiên Vũ đang cười nhạo người khác. Mà đối tượng bị cười nhạo, không ai khác, chính là bạn cùng bàn mới của hắn.
“Cậu cười cái gì?” Mạc Yên Nhiên trừng mắt, hùng hổ ngẩng phắt đầu lên, định quay sang hỏi tội Đoàn Thiên Vũ. Nhưng chẳng hiểu sao, vừa thoáng chạm phải ánh mắt của hắn, mặt cô đã đỏ ửng lên, còn đỏ hơn ban nãy. Sắc đỏ lan từ hai má tới hai bên tai, cảm giác nóng phừng phừng hun choáng váng cả đầu óc.
Đoàn Thiên Vũ nhíu mày, không đáp lời. Hắn không tài nào hiểu nổi cô bạn cùng bàn mới này đang suy nghĩ cái quái gì trong đầu, còn giả vờ đỏ mặt cái gì không biết.
Là người đầu tiên trong lớp bắt chuyện với Mạc Yên Nhiên, Hoàng Đức Thiện tự động xếp bản thân vào vị trí “hộ hoa sứ giả”. Thấy bạn học mới bị Đoàn Thiên Vũ “bắt nạt”, xấu hổ đỏ ửng mặt, trong lòng cậu ta nảy sinh cảm giác muốn làm anh hùng bênh vực kẻ yếu, lá gan cũng lớn hơn một chút.
Cậu ta lớn tiếng: “Đoàn Thiên Vũ, tất cả mọi người đều là bạn học cùng lớp, đừng có ỷ mình hơn người mà bắt nạt người khác!” Đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của người bị chỉ trích, cậu ta lại chợt không biết nên nói gì khác, buột miệng: “Đồ cầm thú!”
Mấy lời này cậu ta nói không nhỏ, chủ yếu là do ban đầu cố tình lớn tiếng để phô trương thanh thế, thu hút sự chú ý của người xung quanh. Tự nhiên, ba chữ “đồ cầm thú” cũng dễ dàng lọt vào lỗ tai của tất cả học sinh trong lớp.
Cậu ta vừa dứt lời, các bạn học trong lớp đã túm năm tụm ba bàn tán xôn xao.
“Có chuyện gì vậy? Sao Hoàng Đức Thiện lại mắng Đoàn Thiên Vũ là đồ cầm thú?”
“Hình như Đoàn Thiên Vũ có xung đột gì đó với bạn học mới. Nhưng mà hôm nay Hoàng Đức Thiện to gan thật, không phải mọi hôm cậu ta luôn né được bao xa thì né sao? Hôm nay còn chủ động đứng lên bênh vực người khác, chỉ trích Đoàn Thiên Vũ cơ đấy!”
“Các ông chẳng hiểu gì cả, lấy le trước mặt bạn học mới đấy! Người ta xinh đẹp thế kia cơ mà.”
Tiếng xì xào bàn tán của các bạn trong lớp khiến Mạc Yên Nhiên càng đỏ mặt hơn. Cô né tránh ánh mắt của Đoàn Thiên Vũ, cảm thấy hơi gượng gạo, không biết nên nói gì để bớt cảm giác mất tự nhiên lúc này.
Vì đối tượng xung đột của Hoàng Đức Thiện là Đoàn Thiên Vũ nên các bạn học khác trong lớp không dám đứng ra phân giải hay bênh vực ai cả, chỉ bàn tán một lúc rồi thôi. Chỉ có Hoàng Đức Thiện hạ thấp giọng nói với bạn học mới: “Cậu đừng sợ, nếu cậu ta còn bắt nạt cậu thì cứ nói với tớ, tớ… đi báo với cô giáo chủ nhiệm giúp cậu!”
Người trong cuộc là Đoàn Thiên Vũ còn chẳng biết mình đã bắt nạt người ta lúc nào, tự nhiên bị khép tội một cách kì quái. Hắn ném ánh mắt kì lạ về phía người ngồi bên cạnh mình, lại thấy đối phương không dám nhìn lại.
Sắc hồng trên mặt Mạc Yên Nhiên đã lan xuống tận cổ. Dáng vẻ cúi thấp đầu, né tránh ánh mắt của hắn thật sự rất giống vừa bị bắt nạt.
“Chết tiệt!” Đoàn Thiên Vũ nhỏ giọng chửi thề, nén cảm giác muốn đánh người, chầm chậm quay sang nhìn tên lắm chuyện Hoàng Đức Thiện.
Updated 55 Episodes
Comments
Nguyễn Lê
ônd
2022-08-29
1