Chương 3: Đâu Mới Thật Sự Là Anh?

“Thần, anh... anh định làm gì?”

Tôi thấy nụ cười của anh rất lạnh lẽo, tim tôi khẽ nhói. Nếu cảm giác đau đớn được tính bằng tiền, thì chắc tôi không thể đếm nổi số tiền đó.

Anh nhẫn tâm đẩy ngã tôi xuống giường, mạnh mẽ hôn lên cánh môi đỏ hồng của tôi. Sức lực tôi rất yếu, không thể làm gì được anh cả. Không khí còn sót lại không đủ để tôi hít thở, tôi vội đẩy anh ra, nhưng không có chuyện gì xảy ra cả. Đến khi anh buông tôi ra, nước mắt tôi không nhịn được rơi xuống, tôi cố hít lấy những không khí bao trùm xung quanh anh.

“Thần...em xin lỗi... hãy tha cho em...”

“Tha cho cô? Nếu cô dám gây chuyện, thì cũng nên biết hậu quả”

Chính lúc này tôi chả khác nào một con đỉ điếm, lên giường với người đã có vợ. Ngay cả khi vợ anh ấy lại ở đằng sau chiếc cửa gỗ kia... thật quá đáng...

Không như mọi hôm, Dương Thần đã tiến thẳng vào sâu trong tôi, cảm giác đau đớn vô cùng. “Không, Dương Thần...mau dừng lại...em đau...”

“Câm miệng”

Đau đến thấy tâm can, anh ấy không còn dịu dàng với tôi nữa. Tôi nhớ trong một năm chung sống với anh, anh ấy đối xử với tôi rất tốt. Nhìn hai chúng tôi cứ như một cặp vợ chồng son sắt. Đến khi Hàn Tuyết Hoa quay về, cô ta cũng chính là mối tình đầu của anh... bởi vì thân thể cô ta yếu, nên ở bên Anh dưỡng bệnh suốt mấy năm. Đến khi cô ta quay trở về, cũng chính là lúc anh tỏ rõ thái độ của mình đối với tôi.

Đúng thật là tôi không đáng là gì với Hàn Tuyết Hoa. Số phận trớ trêu làm sao, lại để cho tôi yêu người đàn ông này sâu đậm đến mức nào.

Cũng không biết lúc nào tôi ngất đi...cơ thể tôi bây giờ rất yếu, ngất đi cũng là chuyện thường tình.

——————

Khi tỉnh dậy, tôi lười biếng mở mắt. Mơ hồ nhìn qua bên cạnh, vẫn không có anh...tôi cảm thấy mình thật u mê không chịu tỉnh.

Bác Hàn thấy tôi dậy, bà đi đến bên cạnh tôi, đỡ tôi ngồi dậy. Tiện tay cầm chén cháo trên bàn đem đến trước mặt tôi

“Phu nhân, người cần phải ăn để lấy sức”

“Bác Hàn, tôi đã ngủ bao lâu rồi?”

“...phu nhân, đã ba ngày rồi ạ!”

Ba ngày ư? Tôi vì thế mà đã ngất trong ba ngày, rốt cuộc cơ thể tôi suy yếu đến thế nào? Tôi lại nhớ đến cảnh hôm đó, tôi nắm chặt lấy tay bác Hàn, tha thiết nhìn bà

“Bác Hàn, Dương Thần...anh ấy..”

“Phu nhân, đêm hôm đó, tôi thấy Dương thiếu gia rời đi, vào phòng thì thấy người ngất đi. Người yên tâm, Dương thiếu gia đã cho người đến khám, chỉ cần phu nhân tẩm bổ sẽ hồi phục lại sức lực thôi!”

“...con cảm ơn bác Hàn, ở biệt thự này con cảm thấy lạc lõng vô cùng, thật mấy là có bác ở đây...”

Tôi thật may mắn, lúc ở đây lần đầu tiên, Dương Thần anh ấy rất ít khi về đây. Nên bác Hàn luôn là người tâm sự với tôi. Bà cứ như là người mẹ thứ hai của tôi vậy, tôi rất quý trọng bà. Nếu tôi rời khỏi đây, điều tôi tiếc nuối chỉ có hai điều, một là bác Hàn, còn hai là... những kỉ niệm ở đây và anh, Dương Thần.

Bác Hàn á chẫm rãi múc từng muỗng cháo đút cho tôi. Tôi cảm thấy ấm lòng vô cùng. Tôi thật rất muốn cảm giác bình yên lúc này.

“Phu nhân, người muốn rời khỏi nơi này ư?”

“Vâng, con rất muốn rời khỏi đây, con thật không muốn ở đây làm kẻ thứ ba...”

“Phu nhân, người không phải..”

“Bác Hàn, con biết...”

Tôi trầm tư rất lâu, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Thế giới ngoài đó, thật lâu rồi tôi chưa được nhìn thấy. Tôi rất muốn được tự do, tôi muốn thoát khỏi nơi này càng sớm càng tốt.....

“Phu nhân, nếu người đi, tôi chắc chắn sẽ rất buồn..”

“Bác Hàn, nếu con rời đi, bác có muốn đi theo con không?”

Thật sự cô cũng muốn đưa bác ấy theo mình, vì cô cũng đang cần một người mẹ. Thấy bác Hàn chần chừ, tôi cảm thấy buồn... tôi biết đáp án của bác mà...

“Bác không cần ép buộc mình đâu....”

“Phu nhân, tôi rất muốn đi theo người, nhưng số phận của tôi là phải chăm sóc cho cậu chủ suốt đời....”

Tôi cảm thấy cũng rất đúng, khẽ mỉm cười gật đầu với bác. Tôi hiểu cảm giác của bác ấy. “Bác Hàn, con muốn ra vườn, bác đi với con nhé!”

“Vâng phu nhân!”

Tôi và bác Hàn ra vườn hoa của căn biệt thự. Ở đây trồng rất nhiều loại hoa, càng tôn lên vẻ đẹp của biệt thự này. Thấy mọi người đang chăm chỉ làm việc, tôi không nhìn được chạy đến giúp đỡ họ.

“Cháu muốn tưới cây”

“Phu nhân, người đang còn rất yếu....”

“Không sao, hãy để cho con làm điều mà con muốn”

Thấy nụ cười trên môi tôi, mọi người ai cũng cảm thấy an lòng. Mọi người nhìn tôi như một thiên thần nhỏ không bị vấy bẩn bởi bụi trần. Lúc này tôi đang mặc một chiếc váy trắng tinh, tóc đen dài hơi xoăn trông vô cùng bắt mắt. Vẻ đẹp không thua kém gì các nữ diễn viên trên truyền hình.

Tôi cảm thấy tưới hoa cũng rất vui, dưới ánh nắng nhẹ nhàng của buổi sáng sớm. Tôi như hoà vào thiên nhiên, cảm thấy ấm áp vô bờ bến.

“Bác Hàn, bác đến tưới chung với cháu đi”

Tôi nở một nụ cười ấm áp, nhìn bác Hàn đầy trìu mến. Bác định bước đến bên tôi thì sắc mặt liền thay đổi, bác cúi đầu xuống trước mặt tôi. Tôi nhìn xung quanh hầu như ai cũng như thế. Tôi tò mò định hỏi thì đằng sau lại vang lên giọng nói vô cùng quen thuộc

“Sao lại ra đây?”

Tôi cảm thấy cơ thể mình đang run rẩy, tôi cố điều chỉnh tâm trạng xoay mặt lại đối diện với anh

“Em...em cảm thấy trong phòng hơi ngộp ngạt, nên muốn ra ngoài này cho thoải mái”

Tôi thấy anh khẽ châu mày lại, bất giác tay tôi liền run lên, vòi xịt nước rơi ra khỏi lòng bàn tay tôi

“A... em xin lỗi... bây giờ em sẽ đi lên phòng ngay...”

Tôi rất sợ anh sẽ giận tôi, tôi liền vội vàng xoay người bước đi. Đến khi một lực mạnh kéo tôi quay trở lại, tim tôi khẽ đập thình thịch rất nhanh.

“Dương Thần...?”

Anh nắm lấy hai bả vai tôi, ánh mắt chăm chú nhìn tôi rất lâu.

“Em...em lại làm sai gì hả?? Vậy...vậy em sẽ...”

Chưa nói hết lời, anh đã ôm chặt lấy tôi vào lòng. Tôi cảm thấy ấm áp vô cùng, đây là lần đầu tiên anh ấy ôm tôi sau một năm trời khi anh kết hôn với Hàn Tuyết Hoa. Tôi bất ngờ, tim đập càng loạn nhịp.

“Có muốn ra ngoài không?”

“...muốn”

Thật sự là tôi rất muốn ra ngoài, đây là ước mơ duy nhất tôi muốn thực hiện. Nhưng tôi sợ anh sẽ không cho phép, bây giờ anh lại hỏi tôi như thế. Tôi cảm thấy rất vui, cảm giác hạnh phúc đang lan tràn khắp cơ thể.

“Tôi sẽ đưa em đi”

“Vâng...”

Lúc này, hạnh phúc đang đến với tôi. Tôi cảm thấy ấm áp vô cùng, tôi đưa tay ôm lấy anh, cảm nhận vòng ngực rắn chắc của anh.

“Lên thay đồ, anh dẫn em đi”

“Vâng”

Tôi cười rất tươi với anh, rồi tôi nhanh chóng chạy lên phòng. Mở chiếc tủ quần áo, tôi nhìn sơ lược qua. Tôi cảm thấy mình không biết nên mặc đồ gì bây giờ. Tôi như một đứa con nít, hào hứng khi được dẫn đi chơi. Tôi đưa tay lấy vài bộ quần áo, đem đến trước mặt bác Hàn

“Bác thấy con mặc bộ nào đẹp?”

“Cái này được không bác?”

“Hay là cái này?”

Tôi lần lượt đưa từng chiếc váy lên cho bác Hàn xem. Lại quay người soi gương đánh giá mình với những chiếc đầm đó.

“Phu nhân, thật tốt, cuối cùng cô cũng được ra ngoài!”

“...”

động tác tôi khẽ dừng lại, tôi nhìn bản thân mình trong gương. Đúng vậy, thật tốt... cuối cùng Dương Thần cũng để cô đi ra ngoài.

Trầm tư rất lâu, tôi nhìn qua kính thấy bóng đang Dương Thần đang đứng bên cạnh cửa, anh nhìn chằm chằm tôi. Môi tôi không nhịn được mà cười lên, tôi quay qua nhìn anh, đưa những chiếc đầm đem đến trước mặt anh

“Thần, anh thấy em mặc bộ nào đẹp?”

“...bộ này”

Bộ mà Dương Thần chỉ vào là màu xanh dương. Toàn bộ đều được trang trí bởi những đóa hoa sắc màu. Nhưng nó không hở hang như Hàn Tuyết Hoa mặc, mà kín toàn thân. Cổ chữ v, tay váy dài, ôm trọn cơ thể tôi.

Tôi cảm thấy hạnh phúc, mỉm cười mà nói với anh “chờ em nhé”. Rồi tôi liền chạy vào phòng tắm thay đồ. Đến khi bước ra tôi chả hề trang điểm gì cả. Chỉ tô son lên, nhưng lại đẹp vô cùng.

Tôi thật muốn điên cuồng trong lúc này, mặc kệ mọi người coi tôi là kẻ thứ ba, tôi khoắc tay Dương Thần mà ra khỏi phòng.

Vào chiếc xe BMW đen sang trọng, Dương Thần tỉ mỉ cài dây an toàn cho tôi. Tim tôi bỗng đập nhanh hơn, tôi nhỏ giọng nhẹ nhàng hỏi anh “em có thể đi công viên trò chơi được không?”

Không trả lời ngay, anh quay ra nhìn tôi với ánh mắt sâu xa. Tôi nghĩ hình như mình đã ra điều kiện quá đáng. Tôi cúi đầu đỏ mặt, giọng nói lắm bắp “a....em..em xin lỗi, chúng ta đi đâu cũng được cả...”

“Đi công viên”

Nói rồi anh lái xe chạy đi, tôi bất ngờ nhìn anh. Anh ấy, vậy mà lại đồng ý với tôi ư? Thật tuyệt vời làm sao, nếu đây là giấc mơ, tôi thật không muốn tỉnh lại.

Đến công viên trò chơi, đây là một khi vui chơi lớn. Đây cũng từng là nơi tôi và anh ấy đã đến. Nhưng đó chỉ là quá khứ một năm trước. Tôi thật không ngờ anh lại đồng ý với tôi mà quay lại đây.

Mua vé xong, tôi hào hứng đến nổi không để ý đến cảm nhận của anh mà kéo tay anh đi vào. Đến chỗ tàu lượn siêu tốc, tôi nhớ lại ký ức lúc đó. Tôi liền nhìn anh, tay chỉ chỉ vào nơi đó

“Thần, anh xem, đây là trò mà em thích nhất này, chúng ta đi chơi chung nhé?”

“...anh không chơi, em chơi đi”

“...”

Tôi cảm thấy hụt hẫng, tim đau nhói. Thì ra anh ấy chỉ chiều chuộng tôi đến đây thôi, còn thứ khác anh không đáp ứng được. Bước chân nặng trĩu, tôi cố bước lên cầu thang để tham gia trò chơi đó, nhưng mắt vẫn không rời khỏi Dương Thần. Ánh mắt anh lạnh lẽo vô cùng....

Đến khi xuất phát, nếu là lúc đó thì tôi thấy rất hồi hợp. Nhưng bây giờ tôi lại thấy tuyệt vọng biết bao. Đặc biệt là nước mắt không nhịn được chảy xuống. Cứ thế bị gió cuốn bay đi, không lưu lại vết tích nào cả.

Trò chơi kết thúc, tôi đi đến trước mặt anh. Lòng nặng trĩu, khuôn mặt tôi buồn bã vô cùng.

“Dương Thần, em không muốn chơi nữa...chúng ta về thôi”

Tôi thấy lông mày anh châu lại, tôi vội vàng đưa tay vẫy vẫy giải thích cho anh hiểu

“À...chỉ tại em cảm thấy chán thôi”

“Ừm.”

Thế rồi hai chúng tôi đi bộ ra đến cổng công viên. Trên đường đi, cả hai chúng tôi không ai nói một câu. Cứ như cả hai không tồn tại vậy. Tôi nhìn xung quanh toàn cảnh, thấy bên kia có một cô bé đang cầm cây kẹo bông gòn, tôi không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào nó. Bụng tôi không tự chủ kêu lên một tiếng, tôi xấu hổ vội ôm chiếc bụng nhỏ của mình, mặt đỏ bừng cả lên.

“Muốn ăn nó?”

“À...không, em..”

“Chờ anh”

Thế rồi anh ấy tiến đến quầy kẹo, một lúc sau anh đem đến trước mặt tôi một cây kẹo bông gòn màu hồng.

“Cầm lấy”

“Anh...không ăn hả?”

“Không”

Tôi nhận lấy cây kẹo trong tay anh, khẽ xé từng miếng bỏ vào miệng. Vị ngọt nhưng tôi lại thấy nó rất nhạt, chắc tại khẩu vị của tôi cao.

Tôi chăm chú ăn mà chả biết Dương Thần đang nhìn tôi chằm chằm. Tay anh khẽ đưa lên xoa đầu tôi, giọng nói ấm áp vang lên “ăn từ từ thôi”

Tim tôi khẽ lệch đi một nhịp, mặt tôi nóng bừng lên. Cảm giác này... tôi thật muốn nó dừng lại ngay lúc này...

—————

Về đến nhà, tôi cảm thấy như mình lại bị nhốt thêm lần nữa...bước xuống xe, tôi nắm chặt tay Dương Thần, tôi chỉ muốn một lần này thôi, chỉ một lần...

“Thần...em có thể thường xuyên đi ra ngoài không?...em hứa, em sẽ về sớm, em sẽ không bỏ chạy đâu!”

“...”

Nhìn Dương Thần chần chừ rất lâu, tôi hiểu ý của anh, nhưng tôi không muốn như vậy “anh yên tâm, bác Hàn sẽ theo em, em sẽ không thoát được”

“Được”

“A... em cảm ơn anh”

Tôi cảm thấy như được cứu vớt, tôi rất hạnh phúc. Tôi ôm chằm lấy anh, không nhịn được mà hôn lên môi anh một cái. Đến khi buông ra khuôn mặt tôi liền biến sắc. Phía sau lưng anh, chính là...Hàn Tuyết Hoa...

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play