Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.

Doãn Chính và Tu Kiệt đi một chiếc xe việt dã màu đen tới đón Lâm Bội Sam, lúc nhìn thấy kiểu dáng đặc biệt của xe cô còn có chút ngần ngại quay qua hỏi: “Đi cái này? Có khi nào bị rớt bánh xe giữa đường không?”

“Đây là loại xe chuyên dùng để đi đường núi, cô yên tâm.” Doãn Chính để vali của cô lên xe rồi mở cửa: “Lên đi.”

Lâm Bội Sam quả thật ghét cái cách nói chuyện tỏ ra bản thân mình là người lớn của Doãn Chính nhưng dù gì hiện tại cô cũng đang ở trong lòng địch, mọi chuyện vẫn nhẫn nhịn thì tốt hơn. Lâm Bội Sam ngồi vào hàng ghế sau của xe, Tu Kiệt ngồi ở ghế phụ, Doãn Chính phụ trách lái xe. Anh ta chạy xe rất nhanh, đường phố cảnh vật lần lượt lướt qua trước mặt, chẳng mấy chốc đã đi tới vùng ngoại ô chỉ toàn là ruộng lúa không còn nhà cao tầng nữa.

“Wow!” Lâm Bội Sam kinh ngạc hô lên, mắt dán vào cửa kính để nhìn ra bên ngoài: “Kia là gì vậy? Có phải ruộng bậc thang không?”

Tu Kiệt cười đáp: “Phải rồi, hiện tại là mùa đổ nước nên nhìn hơi lạ.”

“Thế nào là mùa đổ nước?” Lâm Bội Sam tò mò hỏi.

“À, đó là giai đoạn kết thúc một vụ mùa, trong thời gian này họ sẽ đi lấy nước về ruộng để chuẩn bị cấy lúa, đây là giai đoạn rất quan trọng để làm nên những mùa vàng.” Tu Kiệt đóng vai một hướng dẫn viên giải thích. 

Lâm Bội Sam đã hiểu, cô lại tiếp tục ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài xe. Lúc này không có nắng, thời tiết cũng bớt lạnh hơn. Những thửa ruộng bậc thang vào mùa đổ nước trông thật lấp loáng như một mặt gương trong suốt có thể soi cả mây trời. Những thửa ruộng chồng lấn lên nhau hệt như vân tay của trời xanh lại như những cung nhạc tuyệt đẹp. 

Có lẽ vì mặt nước trên ruộng quá đẹp nên có một nhóm đứa trẻ vùng cao đang nô đùa trên đó, chúng ném bùn vào nhau, chơi thực sự vui vẻ.

Lâm Bội Sam nhìn mà phát thèm, hình như cô chưa được nghịch bẩn như vậy bao giờ.

Cảnh đẹp trù phú và thơ mộng như vậy vẫn là lần đầu tiên cô được nhìn thấy. 

Doãn Chính liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của Lâm Bội Sam qua gương rồi cũng không nói gì mà tiếp tục chạy xe. 

Chẳng mấy chốc đường đi đã hết bằng phẳng, trở nên xóc nẩy khiến cho cả người Lâm Bội Sam hết ngã về bên ngoài rồi lại hướng về bên kia. Dần dần cô cảm thấy cơn chóng mặt càng lúc càng tăng lên nhưng độ dằn của đường đi lại không hề giảm bớt.

Tu Kiệt thở dài, lấy một túi nilon đưa ra sau: “Cầm đi.”

Quả nhiên cuối cùng Lâm Bội Sam nôn đầy túi.

Mấy người này chắc là có khả năng tiên đoán như thần, ngay cả chuyện cô muốn nôn mà cũng biết.

Sau khi nôn, sắc mặt của Lâm Bội Sam cũng trở nên xanh xao, bất mãn nhìn người chạy xe: “Này, cái anh kia, chạy chậm một chút có được không? Không thấy tôi bị xóc đến nôn ra rồi à?”

“Đường còn rất xa, chạy chậm có khi tới ngày mai cũng không tới nơi.” Doãn Chính không giảm tốc độ, lạnh nhạt nói.

“Nhưng tôi không chịu nổi.” Lâm Bội Sam nghiến răng.

“Nghe nói cô thích chơi đua xe vượt chướng ngại, giờ chỉ có nhiêu đây đã không chịu nổi rồi à?” Doãn Chính mỉa mai một câu.

“Anh…” Lâm Bội Sam tức giận, phỉ rồi, lúc trước những cung đường khó đi cô cũng từng vượt qua, hay là vì hôm nay trong người hơi yếu nên mới thành ra như vậy.

Lâm Bội Sam không thèm nói nữa. 

Xe chạy cho tới khi mặt trời dần lặn, tối dần tối dần. Ở đây không có đèn giao thông, con đường ngoằn nghèo chỉ có thể dựa vào ánh sáng trắng của đèn pha xe ô tô để soi. 

“Thật là, nơi có người thì không ở lại chạy tới cái chốn khỉ ho cò gáy này sống làm gì không biết.” Lâm Bội Sam chán ghét phàn nàn.

“Dù là chốn khỉ ho cò gáy thì chẳng phải cô cũng bị đá tới đây sao?” Doãn Chính lườm một cái.

“Này cái anh kia, anh có biết tôi là ai, có biết ba tôi là ai không mà dám nói năng cái kiểu đó?” Lâm Bội Sam kiêu căng cảnh cáo.

“Tôi chẳng cần bận tâm tới việc cô là ông hoàng bà chúa phương nào.”

“Anh…”

“Được rồi được rồi.” Tu Kiệt lên tiếng giảng hòa: “A Chính, bớt nói lại đi, người ta là con gái, đừng cư xử thô lỗ quá.”

Doãn Chính hừ một tiếng: “Nghị ca đã căn dặn rồi, đối với Lâm Bội Sam không cần phải thương hoa tiếc ngọc.”

Lâm Bội Sam: “???”

Còn có kiểu căn dặn khốn khiếp vậy à?

“Này, Nghị ca đó của các anh rất đáng sợ à?” Lâm Bội Sam hỏi thăm.

Tu Kiệt gật đầu: “Vô cùng đáng sợ.”

“Ông chú đó chắc là một lão ma đầu, râu ria dài thòn, cả lông mày cũng bạc trắng có phải không?” Lâm Bội Sam thường xem phim chưởng, thấy mấy người tự xưng cao nhân sống trong chốn rừng thiên nước độc đều có bộ dáng quái dị. 

Tu Kiệt cười khì khì: “Cô Lâm, đợi khi gặp cô sẽ biết thôi.”

Lâm Bội Sam không hỏi thêm nữa. Cô càng lúc càng tò mò Nghị ca của bọn họ có phải là quái thú ba đầu sáu tay hay không? Hắn là người thế nào mà lại có thể khiến hòn đá khó thân thiết như Doãn Chính cũng có vẻ như rất nghe lời như vậy?

Có phải kiểu thuận ta thì sống, nếu không thuận thì một phát tiễn đi tây thiên luôn không?

Nghe nói vùng này giết người cũng không phải chuyện gì lạ lẫm…

Ôm trong lòng sự tò mò mãi cho tới khi ngủ quên lúc nào cô cũng không hay. Hình như là ngủ một giấc thật dài, mãi cho tới khi tỉnh lại thì trời đã sáng, xe cũng dừng lại từ khi nào, trên xe không còn Doãn Chính và Tu Kiệt.

Khoan đã!

Trời đã sáng?

Lâm Bội Sam ngồi bật dậy nhìn ra bên ngoài, vậy là cô ngủ trên xe cả đêm sao?

“Hắt xì!” Bỗng nhiên nhảy mũi một cái, chắc là nhiễm lạnh rồi.

Lâm Bội Sam oán trách sao hai tên đàn ông kia có thể để cô ngủ trên xe cả đêm chứ? 

Lâm Bội Sam tức giận mở cửa xuống xe, định bụng gặp họ sẽ chửi họ một trận. Cô vừa rời khỏi xe đã thấy Tu Kiệt chạy tới, không đợi anh ta nói năng gì đã xả cho một đống ngôn ngữ: “Tại sao các anh lại để tôi ngủ ngoài xe chứ? Nếu tôi bị bệnh thì phải làm sao? Thời tiết lạnh như vậy, các anh có chút tình người nào không vậy?”

“Cô Lâm là do gọi cô rất nhiều lần nhưng cô ngủ mê không chịu tỉnh, Nghị ca nói chúng tôi đều là đàn ông, nếu bế cô vào phòng thì không phải phép cho nên chỉ có thể để cô ngủ trên xe.” Tu Kiệt lí nhí giải thích, mới sáng sớm bị mắng, có khi cả ngày hôm nay cậu đểu bị mắng mất.

“Cho, cho là vậy thì cũng phải mở máy sưởi trong xe chứ?” 

“Nghị ca nói… xăng dầu đang lên, vùng núi khó cung cấp được nên phải chi tiêu tiết kiệm…” 

“Vì để tiết kiệm vài lít dầu mà chú ấy mặc xác tôi bị nhiễm lạnh à?” Lâm Bội Sam càng nghe càng tức, cha sinh mẹ đẻ cô đã quen được người khác cung phụng, chưa từng phải chịu cảm giác bị ức hiếp ghẻ lạnh như vậy: “Ông chú già đó, à không, Nghị ca của anh đang ở đâu, tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.”

“Giờ này chắc đang giám sát tiểu đội trong thao trường.”

“Đi, dẫn đườngqu

Hot

Comments

Đàm Tinh Tinh

Đàm Tinh Tinh

bà nhiễm phim nặng quá

2023-09-24

0

🤍

🤍

Bà nội cha

2022-06-16

2

🤍

🤍

Ôi mẹ ơi, sao chơi vậy với Bội Sam nhà tui vậy a

2022-06-16

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2 Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3 Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4 Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5 Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6 Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7 Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8 Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9 Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10 Chương 10 - Muốn trốn?
11 Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12 Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13 Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14 Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15 Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16 Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17 Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18 Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19 Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20 Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21 Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22 Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23 Chương 23 - Chị dâu?
24 Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25 Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26 Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27 Chương 27 - Bôi thuốc
28 Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29 Chương 29 - Tức giận
30 Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31 Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32 Chương 32 - Bắt lâm tặc
33 Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34 Chương 34 - Trái tim lương thiện
35 Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36 Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37 Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38 Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39 Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40 Chương 40 - Chân sai vặt
41 Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42 Chương 42 - Chú… mlem mlem
43 Chương 43 - Tiệc tối
44 Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45 Chương 45 - Tâm tư
46 Chương 46 - Cấm yêu đương.
47 Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48 Chương 48 - Dương Hồng Anh
49 Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50 Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51 Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52 Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53 Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54 Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55 Chương 55 - Phá sòng bạc
56 Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57 Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58 Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59 Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60 Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61 Chương 61 - Em không cản được anh
62 Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63 Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64 Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65 Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66 Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67 Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68 Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69 Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70 Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71 Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72 Chương 72 - Anh thích em để ý
73 Chương 73 - Em đừng sợ.
74 Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75 Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76 Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77 Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78 Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79 Chương 79 - Anh rất muốn em.
80 Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81 Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82 Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83 Chương 83 - Không đủ!
84 Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85 Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86 Chương 86 - Cho em sờ
87 Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88 Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89 Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.
Chapter

Updated 89 Episodes

1
Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2
Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3
Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4
Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5
Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6
Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7
Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8
Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9
Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10
Chương 10 - Muốn trốn?
11
Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12
Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13
Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14
Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15
Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16
Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17
Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18
Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19
Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20
Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21
Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22
Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23
Chương 23 - Chị dâu?
24
Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25
Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26
Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27
Chương 27 - Bôi thuốc
28
Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29
Chương 29 - Tức giận
30
Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31
Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32
Chương 32 - Bắt lâm tặc
33
Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34
Chương 34 - Trái tim lương thiện
35
Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36
Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37
Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38
Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39
Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40
Chương 40 - Chân sai vặt
41
Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42
Chương 42 - Chú… mlem mlem
43
Chương 43 - Tiệc tối
44
Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45
Chương 45 - Tâm tư
46
Chương 46 - Cấm yêu đương.
47
Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48
Chương 48 - Dương Hồng Anh
49
Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50
Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51
Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52
Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53
Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54
Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55
Chương 55 - Phá sòng bạc
56
Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57
Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58
Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59
Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60
Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61
Chương 61 - Em không cản được anh
62
Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63
Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64
Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65
Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66
Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67
Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68
Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69
Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70
Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71
Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72
Chương 72 - Anh thích em để ý
73
Chương 73 - Em đừng sợ.
74
Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75
Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76
Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77
Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78
Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79
Chương 79 - Anh rất muốn em.
80
Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81
Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82
Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83
Chương 83 - Không đủ!
84
Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85
Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86
Chương 86 - Cho em sờ
87
Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88
Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89
Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play