Doãn Chính và Tu Kiệt đi một chiếc xe việt dã màu đen tới đón Lâm Bội Sam, lúc nhìn thấy kiểu dáng đặc biệt của xe cô còn có chút ngần ngại quay qua hỏi: “Đi cái này? Có khi nào bị rớt bánh xe giữa đường không?”
“Đây là loại xe chuyên dùng để đi đường núi, cô yên tâm.” Doãn Chính để vali của cô lên xe rồi mở cửa: “Lên đi.”
Lâm Bội Sam quả thật ghét cái cách nói chuyện tỏ ra bản thân mình là người lớn của Doãn Chính nhưng dù gì hiện tại cô cũng đang ở trong lòng địch, mọi chuyện vẫn nhẫn nhịn thì tốt hơn. Lâm Bội Sam ngồi vào hàng ghế sau của xe, Tu Kiệt ngồi ở ghế phụ, Doãn Chính phụ trách lái xe. Anh ta chạy xe rất nhanh, đường phố cảnh vật lần lượt lướt qua trước mặt, chẳng mấy chốc đã đi tới vùng ngoại ô chỉ toàn là ruộng lúa không còn nhà cao tầng nữa.
“Wow!” Lâm Bội Sam kinh ngạc hô lên, mắt dán vào cửa kính để nhìn ra bên ngoài: “Kia là gì vậy? Có phải ruộng bậc thang không?”
Tu Kiệt cười đáp: “Phải rồi, hiện tại là mùa đổ nước nên nhìn hơi lạ.”
“Thế nào là mùa đổ nước?” Lâm Bội Sam tò mò hỏi.
“À, đó là giai đoạn kết thúc một vụ mùa, trong thời gian này họ sẽ đi lấy nước về ruộng để chuẩn bị cấy lúa, đây là giai đoạn rất quan trọng để làm nên những mùa vàng.” Tu Kiệt đóng vai một hướng dẫn viên giải thích.
Lâm Bội Sam đã hiểu, cô lại tiếp tục ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài xe. Lúc này không có nắng, thời tiết cũng bớt lạnh hơn. Những thửa ruộng bậc thang vào mùa đổ nước trông thật lấp loáng như một mặt gương trong suốt có thể soi cả mây trời. Những thửa ruộng chồng lấn lên nhau hệt như vân tay của trời xanh lại như những cung nhạc tuyệt đẹp.
Có lẽ vì mặt nước trên ruộng quá đẹp nên có một nhóm đứa trẻ vùng cao đang nô đùa trên đó, chúng ném bùn vào nhau, chơi thực sự vui vẻ.
Lâm Bội Sam nhìn mà phát thèm, hình như cô chưa được nghịch bẩn như vậy bao giờ.
Cảnh đẹp trù phú và thơ mộng như vậy vẫn là lần đầu tiên cô được nhìn thấy.
Doãn Chính liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của Lâm Bội Sam qua gương rồi cũng không nói gì mà tiếp tục chạy xe.
Chẳng mấy chốc đường đi đã hết bằng phẳng, trở nên xóc nẩy khiến cho cả người Lâm Bội Sam hết ngã về bên ngoài rồi lại hướng về bên kia. Dần dần cô cảm thấy cơn chóng mặt càng lúc càng tăng lên nhưng độ dằn của đường đi lại không hề giảm bớt.
Tu Kiệt thở dài, lấy một túi nilon đưa ra sau: “Cầm đi.”
Quả nhiên cuối cùng Lâm Bội Sam nôn đầy túi.
Mấy người này chắc là có khả năng tiên đoán như thần, ngay cả chuyện cô muốn nôn mà cũng biết.
Sau khi nôn, sắc mặt của Lâm Bội Sam cũng trở nên xanh xao, bất mãn nhìn người chạy xe: “Này, cái anh kia, chạy chậm một chút có được không? Không thấy tôi bị xóc đến nôn ra rồi à?”
“Đường còn rất xa, chạy chậm có khi tới ngày mai cũng không tới nơi.” Doãn Chính không giảm tốc độ, lạnh nhạt nói.
“Nhưng tôi không chịu nổi.” Lâm Bội Sam nghiến răng.
“Nghe nói cô thích chơi đua xe vượt chướng ngại, giờ chỉ có nhiêu đây đã không chịu nổi rồi à?” Doãn Chính mỉa mai một câu.
“Anh…” Lâm Bội Sam tức giận, phỉ rồi, lúc trước những cung đường khó đi cô cũng từng vượt qua, hay là vì hôm nay trong người hơi yếu nên mới thành ra như vậy.
Lâm Bội Sam không thèm nói nữa.
Xe chạy cho tới khi mặt trời dần lặn, tối dần tối dần. Ở đây không có đèn giao thông, con đường ngoằn nghèo chỉ có thể dựa vào ánh sáng trắng của đèn pha xe ô tô để soi.
“Thật là, nơi có người thì không ở lại chạy tới cái chốn khỉ ho cò gáy này sống làm gì không biết.” Lâm Bội Sam chán ghét phàn nàn.
“Dù là chốn khỉ ho cò gáy thì chẳng phải cô cũng bị đá tới đây sao?” Doãn Chính lườm một cái.
“Này cái anh kia, anh có biết tôi là ai, có biết ba tôi là ai không mà dám nói năng cái kiểu đó?” Lâm Bội Sam kiêu căng cảnh cáo.
“Tôi chẳng cần bận tâm tới việc cô là ông hoàng bà chúa phương nào.”
“Anh…”
“Được rồi được rồi.” Tu Kiệt lên tiếng giảng hòa: “A Chính, bớt nói lại đi, người ta là con gái, đừng cư xử thô lỗ quá.”
Doãn Chính hừ một tiếng: “Nghị ca đã căn dặn rồi, đối với Lâm Bội Sam không cần phải thương hoa tiếc ngọc.”
Lâm Bội Sam: “???”
Còn có kiểu căn dặn khốn khiếp vậy à?
“Này, Nghị ca đó của các anh rất đáng sợ à?” Lâm Bội Sam hỏi thăm.
Tu Kiệt gật đầu: “Vô cùng đáng sợ.”
“Ông chú đó chắc là một lão ma đầu, râu ria dài thòn, cả lông mày cũng bạc trắng có phải không?” Lâm Bội Sam thường xem phim chưởng, thấy mấy người tự xưng cao nhân sống trong chốn rừng thiên nước độc đều có bộ dáng quái dị.
Tu Kiệt cười khì khì: “Cô Lâm, đợi khi gặp cô sẽ biết thôi.”
Lâm Bội Sam không hỏi thêm nữa. Cô càng lúc càng tò mò Nghị ca của bọn họ có phải là quái thú ba đầu sáu tay hay không? Hắn là người thế nào mà lại có thể khiến hòn đá khó thân thiết như Doãn Chính cũng có vẻ như rất nghe lời như vậy?
Có phải kiểu thuận ta thì sống, nếu không thuận thì một phát tiễn đi tây thiên luôn không?
Nghe nói vùng này giết người cũng không phải chuyện gì lạ lẫm…
Ôm trong lòng sự tò mò mãi cho tới khi ngủ quên lúc nào cô cũng không hay. Hình như là ngủ một giấc thật dài, mãi cho tới khi tỉnh lại thì trời đã sáng, xe cũng dừng lại từ khi nào, trên xe không còn Doãn Chính và Tu Kiệt.
Khoan đã!
Trời đã sáng?
Lâm Bội Sam ngồi bật dậy nhìn ra bên ngoài, vậy là cô ngủ trên xe cả đêm sao?
“Hắt xì!” Bỗng nhiên nhảy mũi một cái, chắc là nhiễm lạnh rồi.
Lâm Bội Sam oán trách sao hai tên đàn ông kia có thể để cô ngủ trên xe cả đêm chứ?
Lâm Bội Sam tức giận mở cửa xuống xe, định bụng gặp họ sẽ chửi họ một trận. Cô vừa rời khỏi xe đã thấy Tu Kiệt chạy tới, không đợi anh ta nói năng gì đã xả cho một đống ngôn ngữ: “Tại sao các anh lại để tôi ngủ ngoài xe chứ? Nếu tôi bị bệnh thì phải làm sao? Thời tiết lạnh như vậy, các anh có chút tình người nào không vậy?”
“Cô Lâm là do gọi cô rất nhiều lần nhưng cô ngủ mê không chịu tỉnh, Nghị ca nói chúng tôi đều là đàn ông, nếu bế cô vào phòng thì không phải phép cho nên chỉ có thể để cô ngủ trên xe.” Tu Kiệt lí nhí giải thích, mới sáng sớm bị mắng, có khi cả ngày hôm nay cậu đểu bị mắng mất.
“Cho, cho là vậy thì cũng phải mở máy sưởi trong xe chứ?”
“Nghị ca nói… xăng dầu đang lên, vùng núi khó cung cấp được nên phải chi tiêu tiết kiệm…”
“Vì để tiết kiệm vài lít dầu mà chú ấy mặc xác tôi bị nhiễm lạnh à?” Lâm Bội Sam càng nghe càng tức, cha sinh mẹ đẻ cô đã quen được người khác cung phụng, chưa từng phải chịu cảm giác bị ức hiếp ghẻ lạnh như vậy: “Ông chú già đó, à không, Nghị ca của anh đang ở đâu, tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.”
“Giờ này chắc đang giám sát tiểu đội trong thao trường.”
“Đi, dẫn đườngqu
Updated 89 Episodes
Comments
Đàm Tinh Tinh
bà nhiễm phim nặng quá
2023-09-24
0
🤍
Bà nội cha
2022-06-16
2
🤍
Ôi mẹ ơi, sao chơi vậy với Bội Sam nhà tui vậy a
2022-06-16
2