Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.

Không khí ở Tây Bắc càng về đêm sẽ càng lạnh hơn và sẽ ấm dần vào buổi sáng, hiện tại chỉ mới ba giờ chiều nhưng Lâm Bội Sam đã có thể nhìn thấy sương mù phủ mờ những ngọn núi phía xa. Cả buổi sáng vừa bị cho ngủ trên xe vừa bị bắt chạy bộ mà vẫn chưa có gì bỏ vào bụng.

May mắn khi cô vừa rời khỏi phòng nghỉ thì gặp được Tu Kiệt, cậu nói: “Cô Lâm, Nghị ca có nói tôi chuẩn bị đồ ăn cho cô.”

Trên tay cậu cầm một cái khay lớn, trên khay có một số đĩa, trong đĩa là mấy món ăn hình thù kỳ quái mà cô cũng chưa từng thấy qua, chúng không thơm, cũng không đẹp mắt. 

Lâm Bội Sam tỏ ra khó hiểu: “Đây là món cho người ăn à?”

“Cô nói gì vậy, đây là nấm rơm, món này được xem là ngon nhất ở đây rồi. Bình thường chúng tôi luyện tập vất vả, hôm thì ăn cháo nấm rơm, hôm thì ăn nấm rơm xào lăn, nấm rơm chiên xù…”

“Đủ rồi, ngừng cái điệp khúc nấm rơm lại dùm cái.” Lâm Bội Sam khó chịu nhìn món ăn trước mặt, sơn hào hải vị đem lên cô còn chê nói gì mấy món ăn không rõ nguồn gốc, hình thù màu sắc lại xấu xí như vậy. Cô bực bội lầm bầm: “Ăn nấm riết bởi vậy trông y hệt cây nấm.”

“Hả, cô nói cái gì cơ?” Tu Kiệt ngơ ngác hỏi lại, cậu nghe không rõ nhưng hình như cậu vừa bị cà khịa chiều cao.

“Tóm lại tôi không ăn thứ vớ vẩn này, đem thứ khác lại đây.” 

“Không ăn thì nhịn đói, đừng có giở giọng cô chủ ở đây, chúng tôi không phải người hầu của cô.” Người nói chính là Doãn Chính, cả ngày hôm nay không thấy bóng dáng anh ta đâu, lúc này từ xa đi tới nghe thấy tình hình liền lạnh lùng bác bỏ yêu cầu của Lâm Bội Sam.

“Này, Doãn Chính, có phải anh có thù với tôi không? Không chọc tức tôi thì ăn không ngon à?” Lâm Bội Sam cũng cảm thấy hơi ớn cái tính cộc lốc của Doãn Chính, nhưng cô chỉ rén âm thầm, ngoài mặt vẫn rất hào hùng khí thế trừng mắt.

“Tôi ăn cơm mỗi ngày đều rất ngon, nhất là ăn với nấm rơm thì lại càng ngon.” Doãn Chính khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào cột nhà.

“Anh…”

“Thôi thôi đừng cãi nhau nữa, hai người sao ai cũng tính nóng như kem vậy không biết.” Tu Kiệt chen vào giữa hai con người sắp lao vào nắm đầu vật nhau để giảng hòa, tay cậu vẫn bê khay thức ăn đưa về phía Lâm Bội Sam: 

“Cô Lâm, nơi này là vùng núi nên không có nhiều lương thực, phần lớn đều được chế biến từ cỏ cây thực vật, mỗi tháng ở đây chỉ được ăn thịt hai ngày là đầu và cuối tháng thôi. Bây giờ chỉ có nấm rơm, cô chịu khó ăn đi, nếu không sẽ phải nhịn đói đó.”

“Nhịn đói một hôm cũng không chết được.” Lâm Bội Sam mặc kệ tới khuyên của Tu Kiệt, trước ánh mắt chế nhạo của Doãn Chính cô cũng không muốn nhún nhường, cô đẩy Tu Kiệt qua một bên nào ngờ cậu ấy đứng không vững khiến cả khay thức ăn trong tay cũng rơi theo, đổ vương vãi trên mặt đất.

“Chết, chết rồi…” Tu Kiệt hoảng sợ ra mặt, cả người bần thần nhìn thức ăn đã bị đổ.

Lâm Bội Sam vẫn dửng dưng: “Gì mà chết, chỉ là đổ ít đồ ăn thôi mà, dọn là được.”

“Có chuyện gì?” Trịnh Thành Nghị đi tới, lúc này anh không còn mặc quân phục trên người mà chỉ mặc chiếc áo thun trắng đơn giản cùng với quần kaki màu xanh lục. Lúc nhìn thấy hiện trường, đầu mày anh nhíu lại: “Tại sao lại đổ thức ăn?”

Doãn Chính đứng thẳng người, chuyển sang giọng nghiêm túc: “Báo cáo đội trưởng, Tu Kiệt chuẩn bị phần thức ăn cho Lâm Bội Sam nhưng cô ấy không muốn ăn và đã hất đổ tất cả.”

“Doãn Chính, đừng có ngậm máu phun người, chỉ là sơ sẩy tí thôi, tôi không cố ý mà.” Lâm Bội Sam quay lại, gấp rút giải thích.

Doãn Chính làm ngơ, không thèm mảy may lay động trước Lâm Bội Sam đang kêu oan. 

Trịnh Thành Nghị đi tới trước mặt cô: “Tu Kiệt dọn dẹp chỗ này đi, Lâm Bội Sam, theo tôi ra đây.”

Lâm Bội Sam bĩu môi, đi thì đi, cô cũng không sợ. Để xem ông chú già kia có thể làm gì cô, dám đánh cô sao? Chắc chắn là không.

Mười phút sau, trên sân tập có một bóng dáng nhỏ đang chạy thục mạng, vừa chạy lại còn vừa hô lớn câu: “Phải trân trọng thức ăn, không được lãng phí thức ăn.”

Trịnh Thành Nghị chắp hai tay ra sau lưng, chăm chú quan sát Lâm Bội Sam thực hiện hình phạt: “Nói to lên.”

“Phải trân trọng thức ăn, không được lãng phí thức ăn.” Lâm Bội Sam vừa chạy vừa cố hết sức hét lên. 

Kết quả tới đó cô bị phạt chạy ba vòng quanh sân, hô khẩu hiệu rất nhiều lần, chính cô cũng không nhớ con số. Lúc được tha cho quay về phòng, cổ cô đã khô ran, Lâm Bội Sam uống hết cả một bình nước mưa. 

Nơi này đúng là địa ngục trần gian, còn Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.

Chú già đó đúng là hung dữ, nói thì không nói chỉ thích quát thẳng vào mặt khiến cho cô sợ.

Huhu, cô muốn về nhà, Lâm Bội Sam muốn về nhà.

Lại nhìn quanh cái phòng được sắp xếp cho mình nghỉ ngơi, Lâm Bội Sam thật sự chán không buồn nói. 

Tồi tàn, nghèo nàn, không sạch sẽ. Sàn nhà được lót bởi một tấm ván ép cũ kĩ, khi di chuyển bước chân sẽ tạo ra âm thanh ót ét nghe có phần kinh dị, giường ngủ thì vừa nhỏ lại vừa không có nệm, chỉ có một chiếc chiếu, một gối và một tấm chăn.

Muỗi thì nhiều mà lại không có màn, đây rõ ràng là muốn cô hiến máu nhân đạo mà.

Lâm Bội Sam không biết, bình thường nơi này chỉ toàn đàn ông ở, là đàn ông lại còn là quân nhân thường xuyên dãi nắng dầm mưa, da thịt cũng cứng và chai hết rồi, nếu con muỗi nào không biết sống chết mà ghim kim vào người họ thì bị đau chính là con muỗi đó. Vậy nên ở đây đa số đều không dùng màn ngủ. 

“Tao nói cho tụi mày biết lũ muỗi khốn khiếp, máu của tao là máu quý tộc, tụi mày không được tùy tiện hút đâu ui da…” Đang thị uy thì mông nhói lên một cái, Lâm Bội Sam đưa tay xoa xoa mông, cô muốn khóc thật sự. 

Một lúc sau. 

“Các bồ tát muỗi, hôm nay tôi chưa ăn gì, máu không ngon đâu, không có dinh dưỡng có hút cũng không bổ béo gì, các vị nương kim một chút đừng chích tôi nữa.”

“Bà mẹ nó, ở cái nơi chết tiệt này, Doãn Chính, Tu Kiệt, Trịnh Thành Nghị đều ức hiếp mình, nay đến cả con muỗi cũng dám xem thường lời nói của mình.”

“Huhu ba mẹ ơi, Sam Sam hối hận rồi, Sam Sam muốn về nhà!”

Hot

Comments

Đàm Tinh Tinh

Đàm Tinh Tinh

🤣🤣🤣🤣

2023-09-24

0

🤍

🤍

Muộn rồi con gái kkk

2022-06-18

2

🤍

🤍

Tác giả cũng dễ thương ghê, viết nữ chính hài hước đáng yêu quá

2022-06-18

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2 Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3 Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4 Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5 Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6 Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7 Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8 Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9 Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10 Chương 10 - Muốn trốn?
11 Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12 Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13 Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14 Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15 Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16 Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17 Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18 Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19 Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20 Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21 Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22 Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23 Chương 23 - Chị dâu?
24 Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25 Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26 Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27 Chương 27 - Bôi thuốc
28 Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29 Chương 29 - Tức giận
30 Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31 Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32 Chương 32 - Bắt lâm tặc
33 Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34 Chương 34 - Trái tim lương thiện
35 Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36 Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37 Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38 Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39 Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40 Chương 40 - Chân sai vặt
41 Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42 Chương 42 - Chú… mlem mlem
43 Chương 43 - Tiệc tối
44 Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45 Chương 45 - Tâm tư
46 Chương 46 - Cấm yêu đương.
47 Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48 Chương 48 - Dương Hồng Anh
49 Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50 Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51 Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52 Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53 Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54 Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55 Chương 55 - Phá sòng bạc
56 Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57 Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58 Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59 Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60 Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61 Chương 61 - Em không cản được anh
62 Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63 Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64 Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65 Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66 Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67 Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68 Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69 Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70 Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71 Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72 Chương 72 - Anh thích em để ý
73 Chương 73 - Em đừng sợ.
74 Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75 Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76 Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77 Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78 Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79 Chương 79 - Anh rất muốn em.
80 Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81 Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82 Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83 Chương 83 - Không đủ!
84 Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85 Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86 Chương 86 - Cho em sờ
87 Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88 Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89 Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.
Chapter

Updated 89 Episodes

1
Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2
Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3
Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4
Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5
Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6
Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7
Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8
Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9
Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10
Chương 10 - Muốn trốn?
11
Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12
Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13
Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14
Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15
Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16
Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17
Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18
Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19
Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20
Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21
Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22
Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23
Chương 23 - Chị dâu?
24
Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25
Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26
Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27
Chương 27 - Bôi thuốc
28
Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29
Chương 29 - Tức giận
30
Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31
Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32
Chương 32 - Bắt lâm tặc
33
Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34
Chương 34 - Trái tim lương thiện
35
Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36
Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37
Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38
Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39
Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40
Chương 40 - Chân sai vặt
41
Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42
Chương 42 - Chú… mlem mlem
43
Chương 43 - Tiệc tối
44
Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45
Chương 45 - Tâm tư
46
Chương 46 - Cấm yêu đương.
47
Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48
Chương 48 - Dương Hồng Anh
49
Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50
Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51
Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52
Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53
Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54
Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55
Chương 55 - Phá sòng bạc
56
Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57
Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58
Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59
Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60
Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61
Chương 61 - Em không cản được anh
62
Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63
Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64
Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65
Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66
Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67
Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68
Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69
Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70
Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71
Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72
Chương 72 - Anh thích em để ý
73
Chương 73 - Em đừng sợ.
74
Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75
Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76
Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77
Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78
Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79
Chương 79 - Anh rất muốn em.
80
Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81
Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82
Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83
Chương 83 - Không đủ!
84
Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85
Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86
Chương 86 - Cho em sờ
87
Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88
Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89
Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play