Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.

Lúc trước không nghĩ tới hóa ra một món mì bình dị lại có thể ngon miệng như thế này, món nấm rơm hình thù kì quái dân dã vậy mà lại giòn giòn mềm mềm ăn cực kì ngon, Lâm Bội Sam không thể không thừa nhận đánh giá lúc trước của mình về nấm rơm đã sai hoàn toàn.

Cô có cảm giác ăn một tô vẫn chưa đủ, đáng tiếc Trịnh Thành Nghị cũng không phải dạng người tốt bụng sẵn lòng đứng lên làm thêm một tô cho cô. 

“Rửa bát đi.” Trịnh Thành Nghị ăn xong, cầm bát của mình đứng lên đem đi rửa.

Lâm Bội Sam không dám hó hé gì cũng đi theo sau anh, hai người đi tới sân sau.

Chỗ rửa bát bắt buộc phải ngồi xổm trên mấy viên đá để không bị ướt chân, nơi này rong rêu bám đầy trên sàn nước, nhìn qua đã thấy khá trơn trượt.

“Đội trưởng, chú không giúp Phán Nhi à?” Lâm Bội Sam thấy Trịnh Thành Nghị không có ý định giao lưu nên cô đành chủ động gợi vấn đề.

Cũng may Trịnh Thành Nghị tuy không chủ động nói chuyện nhưng cũng không lạnh lùng tới mức không trả lời cô. Hắn hỏi ngược: “Giúp thế nào? Chuyện nhà của người ta. Tôi có thể làm gì, chẳng lẽ lại đi đánh cha của cô ấy?”

“Không, tôi không có ý đó…” Lâm Bội Sam có chút buồn cười nhưng lại không dám cười vì cô không biết Trịnh Thành Nghị đang nói đùa hay nói thật: “Chẳng phải quân nhân các chú có nhiệm vụ phải đảm bảo an ninh cho vùng này sao? Bây giờ bạo lực gia đình xảy ra như vậy, chẳng lẽ không có ý định can ngăn?”

“Nhiệm vụ của chúng tôi là bắt những tên tội phạm nguy hiểm cho người dân, nhưng trường hợp của Phán Nhi là cha của cô ấy đánh cô ấy, nếu tôi can thiệp ông ta sẽ nói rằng đang dạy dỗ con gái, lúc đó tôi có thể làm gì?” Trịnh Thành Nghị nói, giọng anh bình bình không mặn không nhạt.

“Làm gì có kiểu dạy con nào như thế chứ? Cha đánh con tới mức khiến con ám ảnh như vậy tôi cũng mới thấy lần đầu. Nói cho chú biết, cha tôi chưa bao giờ đánh tôi cả, ông ấy chỉ mắng thôi, mỗi khi thấy tôi sắp khóc là quýnh cả lên.” Lâm Bội Sam vừa rửa bát vừa nói.

Trịnh Thành Nghị liếc nhìn sang: “Vậy nên mới nói, cháu rất may mắn, may mắn hơn rất nhiều người. Nhưng mà, lại không biết trân trọng.”

Lâm Bội Sam không nói gì nữa.

Lời này của hắn nghe qua có chút đạo lý.

Hình như đúng là lỗi nằm ở cô thật. 

Thấy cô im lặng Trịnh Thành Nghị đưa mắt nhìn sang. Lâm Bội Sam ngồi ngay bên trái của anh, sân sau vốn chỉ có những ánh đèn vàng nhạt có vần âm u, gương mặt của cô một bên sáng một bên tối, nhìn từ góc độ này có thể thấy rõ hàng mi dài của cô như là khẽ run rẩy hệt như cánh bướm vô cùng xinh đẹp. 

Thật ra con bé này lúc im lặng như hiện tại dáng vẻ quả thật rất ngoan ngoãn, có phần đáng yêu.

Trịnh Thành Nghị lại nhìn xuống cánh tay của Lâm Bội Sam, lúc này mới để ý mấy vế hằn đỏ trên đó: “Tay bị gì đấy?’

Lâm Bội Sam rửa xong bát, lúc này nghe anh hỏi mới nhìn lại cánh tay mình sau đó oán trách vu vơ: “Chú còn hỏi sao? Là do chú phạt tôi gánh nước đấy.”

Trịnh Thành Nghị thu lại tầm mắt, im lặng cầm át sạch đứng lên: “Nếu không muốn bị phạt thì tốt nhất ngoan ngoãn đừng gây chuyện, tôi nói rồi, tôi không phân biệt nam hay nữ nên đừng nghĩ bản thân là con gái thì sẽ được nương tay.”

Lâm Bội Sam bĩu môi, nghĩ thầm trong lòng Trịnh Thành Nghị là đồ khó tính. Ngoài miệng nói không phân biệt nam nữ đều đối xử thẳng tay nhưng sao hắn không chạy đi hỏi xem tay của Tu Kiệt có bị gì không mà ở đây hỏi cô câu đó làm gì?

Trịnh Thành Nghị nói rồi quay lưng chậm rãi bước đi.

Lâm Bội Sam nhíu mày, bất mãn chạy theo: “Này, chú đừng quên tôi là con gái của bạn thân tâm giao tri kỷ của chú đấy, không thể nghĩ tình nhẹ tay được à á…”

Lâm Bội Sam cầm cái bát thủy tinh đã được rửa sạch trên tay vừa chạy theo muốn nói lý lẽ với hắn nào ngờ rong rêu bám trên mặt đất trơn trượt khiến cho cô mất thăng bằng, cả người cứ thế loạng choạng bật ngửa về phía sau. 

Trịnh Thành Nghị phản xạ nhanh, khoảng cách giữa hắn và Lâm Bội Sam chỉ cách hai bước chân, khi nghe thấy tiếng la của cô hắn quay lại kịp tới chạy tới giữ vững cơ thể nhỏ bé.

Lâm Bội Sam cứ tưởng lần này bản thân mình đo đất đau đớn lắm nhưng hóa ra cô được cứu, cô cảm nhận được một cánh tay vòng ra phía sau giữ lấy eo của mình. 

Xoảng!

Trong lúc hoảng loạn Lâm Bội Sam làm rơi bát. 

Nhưng âm thanh đổ vỡ này cô không hề nghe thấy bởi vì hiện tại cô giống như mất hồn nhìn hắn. Bốn mắt nhìn nhau cảm giác rất khó tả, chỉ là cô phải công nhận đội trưởng nhìn qua không già chút nào hơn nữa còn đẹp trai hơn khối tiểu thịt tươi ngoài kia. Ngũ quang cương nghị, ánh mắt nghiêm túc, mỗi một động tác từ hắn đều lộ rõ vẻ thuần thục trầm ổn.

Nét thuần thục đó không phải do diễn xuất mà ra, cũng chẳng giống là cô tình ra vẻ bản thân lợi hại thâm sâu mà là được năm tháng và sóng gió mài giũa mà thành.

Hot

Comments

🤍

🤍

Wow 😍 lãng mạn quá hí hí 😍

2022-06-28

3

🤍

🤍

Chú nói cũng đúng

2022-06-28

1

Hoa Hồng

Hoa Hồng

aaaa k biết nói cái j luôn🤣🥰

2022-06-26

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2 Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3 Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4 Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5 Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6 Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7 Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8 Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9 Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10 Chương 10 - Muốn trốn?
11 Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12 Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13 Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14 Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15 Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16 Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17 Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18 Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19 Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20 Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21 Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22 Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23 Chương 23 - Chị dâu?
24 Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25 Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26 Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27 Chương 27 - Bôi thuốc
28 Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29 Chương 29 - Tức giận
30 Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31 Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32 Chương 32 - Bắt lâm tặc
33 Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34 Chương 34 - Trái tim lương thiện
35 Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36 Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37 Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38 Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39 Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40 Chương 40 - Chân sai vặt
41 Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42 Chương 42 - Chú… mlem mlem
43 Chương 43 - Tiệc tối
44 Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45 Chương 45 - Tâm tư
46 Chương 46 - Cấm yêu đương.
47 Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48 Chương 48 - Dương Hồng Anh
49 Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50 Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51 Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52 Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53 Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54 Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55 Chương 55 - Phá sòng bạc
56 Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57 Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58 Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59 Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60 Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61 Chương 61 - Em không cản được anh
62 Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63 Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64 Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65 Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66 Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67 Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68 Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69 Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70 Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71 Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72 Chương 72 - Anh thích em để ý
73 Chương 73 - Em đừng sợ.
74 Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75 Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76 Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77 Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78 Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79 Chương 79 - Anh rất muốn em.
80 Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81 Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82 Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83 Chương 83 - Không đủ!
84 Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85 Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86 Chương 86 - Cho em sờ
87 Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88 Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89 Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.
Chapter

Updated 89 Episodes

1
Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2
Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3
Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4
Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5
Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6
Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7
Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8
Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9
Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10
Chương 10 - Muốn trốn?
11
Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12
Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13
Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14
Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15
Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16
Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17
Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18
Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19
Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20
Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21
Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22
Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23
Chương 23 - Chị dâu?
24
Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25
Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26
Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27
Chương 27 - Bôi thuốc
28
Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29
Chương 29 - Tức giận
30
Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31
Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32
Chương 32 - Bắt lâm tặc
33
Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34
Chương 34 - Trái tim lương thiện
35
Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36
Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37
Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38
Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39
Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40
Chương 40 - Chân sai vặt
41
Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42
Chương 42 - Chú… mlem mlem
43
Chương 43 - Tiệc tối
44
Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45
Chương 45 - Tâm tư
46
Chương 46 - Cấm yêu đương.
47
Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48
Chương 48 - Dương Hồng Anh
49
Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50
Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51
Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52
Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53
Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54
Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55
Chương 55 - Phá sòng bạc
56
Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57
Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58
Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59
Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60
Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61
Chương 61 - Em không cản được anh
62
Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63
Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64
Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65
Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66
Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67
Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68
Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69
Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70
Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71
Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72
Chương 72 - Anh thích em để ý
73
Chương 73 - Em đừng sợ.
74
Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75
Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76
Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77
Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78
Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79
Chương 79 - Anh rất muốn em.
80
Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81
Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82
Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83
Chương 83 - Không đủ!
84
Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85
Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86
Chương 86 - Cho em sờ
87
Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88
Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89
Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play