Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.

Trời còn chưa sáng thì bên ngoài đã vô cùng ồn ào, tiếng bước chân đi đều rồi lại tới chạy bộ tập thể dục rèn luyện buổi sáng của các anh lính, thậm chí thỉnh thoảng có có tiếng súng bắn đùng đùng khiến cho Lâm Bội Sam ngủ cũng không yên. Dù cô đã bị làm cho tỉnh giấc nhưng vẫn lì lợm không chịu xuống giường mà tiếp tục trùm kín đầu bằng cái chăn dày nằm nướng thêm được chút nào hay chút đó.

Nhưng không được bao lâu, bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Là gõ cửa phòng cô.

Giọng của Trịnh Thành Nghị vang lên: “Lâm Bội Sam, dậy đi.”

Lâm Bội Sam nghe nhưng giả điếc, không có động tĩnh.

“Một là tự giác hay là tôi vào đó xách cháu đi rửa mặt.” 

Hừ, ngon thì làm thử đi! Cô đây là con gái của bạn thân của ông chú già đó, có tuyệt tình thế nào thì chắc cũng không dám mạo phạm quá đáng đâu.

Cô cứ ngủ đấy!

Một lúc sau…

Khoan đã…

Hình như cô bay lên thì phải?

Lâm Bội Sam mở mắt, phát hiện cả người cô quả thật đang treo lơ lửng trên không trung nhưng là bị Trịnh Thành Nghị không biết đã vào từ khi nào một tay xách lên. 

Hắn xách cô trong tư thế giống như thể đang cầm một cái giỏ đi chợ, cũng không hề động chạm vào người cô mà chỉ nắm cái áo thun khúc ở sau lưng của cô rồi nhấc lên. Lúc này mà áo rách một cái là cô xong đời luôn.

Lâm Bội Sam hốt hoảng la lớn: “Này ông chú, làm cái gì vậy? Mau bỏ tôi xuống, bỏ xuống!”

Trịnh Thành Nghị xách cả người Lâm Bội Sam còn đang chống cự quyết liệt đi một đoạn. Hắn đi cũng thật sự dễ dàng, bước chân vững vàng tới mức giống như thể cô không hề có chút kí lô gam nào vậy.

Lâm Bội Sam chỉ sợ áo thun bị rách, cô vừa bị mất mặt lại vừa phải đo đất đau đớn. Nếu Trịnh Thành Nghị không chịu thả ra vậy cô quyết định sẽ bất chấp tất cả ôm lấy thắt lưng của hắn, để lỡ chẳng may áo bị rách hoặc hắn bị vuột tay thì cô cũng không tới mức bị mất mặt.

Eo của Trịnh Thành Nghị rất to, vòng tay của cô căn bản không ôm hết được nhưng không sao, bám víu được gì thì cứ bám.

Trịnh Thành Nghị khựng bước chân lại, không biết lý do vì sao, nhưng cũng chỉ vài giây hắn lại sải bước đi tiếp.

Hắn đưa Lâm Bội Sam tới sân sau, nơi này có rất nhiều lu nước được đặt thành một hàng dài, vừa nhìn đã biết đây là nơi tắm rửa vệ sinh cá nhân. 

Trịnh Thành Nghị buông tay, hai chân của Lâm Bội Sam tiếp đất nhưng cô vẫn chưa buông eo của hắn ra.

Trịnh Thành Nghị ho hai cái, lên tiếng nhắc nhở: “Buông ra!”

Lúc này Lâm Bội Sam mới hé mắt, thấy bản thân đã an toàn cũng lập tức buông tay rồi lùi lại vài bước phòng hờ trường hợp cái tên điên kia lại xách cô lên chổng ngực đầu cô xuống rồi nhấn vào lu nước.

Nhưng biểu tình trên mặt Trịnh Thành Nghị có gì đó không phải, tuy rằng nhìn qua thì anh vẫn khá bình ổn nhưng mặt lại hơi đỏ là thế nào?

“Tôi nói này ông chú, trời còn chưa sáng, bây giờ chỉ mới bốn giờ, cứ bắt tôi thức dậy làm gì chứ?”

“Tôi bảo này, nếu không có sức hoặc bị yếu thì đừng có cậy mạnh làm như bản thân khỏe lắm không bằng, xách tôi đi để thị uy làm gì giờ mệt tới mức mặt cũng đỏ lên thế kia.” Lâm Bội Sam cười nhạo khiêu khích.

Trịnh Thành Nghị nhíu mày, dùng giọng bề trên ra lệnh: “Đừng nói nhiều, mau rửa mặt đánh răng rồi ra ngoài luyện tập. Bàn chải riêng của cháu tôi để ở kia, dùng rồi thì nhớ đem cất.”

Nói rồi hắn quay lưng rời khỏi, Lâm Bội Sam làm mặt quỷ một cái rồi cũng bắt đầu đánh răng rửa mặt.

Không khí sáng sớm lạnh thật.

Ở sân sau có vài cây đèn giống đèn đường nhưng lại thấp hơn một chút, ánh sáng màu vàng nhạt cũng không giúp mọi thứ sáng sủa hơn là bao nhưng nói chung là có còn hơn không. 

Lâm Bội Sam nhìn hoàn cảnh dơ bẩn xung quanh, chỉ đành ngồi xổm múc một ca nước trong lu để đánh răng. Bây giờ không còn như trước nữa. Thường có câu cọp xuống đồng bằng bị chó khinh nhưng tình huống của cô bây giờ chính là chó ra khỏi đồng bằng bị cọp ăn thịt.

Nếu không vâng lời thì sẽ bị mắng. 

Tại sao Lâm Bội Sam cô lại phải sống trong cảnh khổ sở thế này chứ?

Ước gì bây giờ lưng mọc cánh để cô bay về nhà.

Lâm Bội Sam bị Trịnh Thành Nghị xách đi nên cũng không kịp buộc tóc, bây giờ đánh răng tóc cứ rủ xuống mặt, có chút không tiện.

Cô càng nghĩ càng cảm thấy ấm ức… dần dần phát ra tiếng khóc khe khẽ.

Tu Kiệt luyện tập mệt quá nên xin trốn đi vệ sinh để có thể nghỉ ngơi một chút, nào ngờ lúc đi ngang qua sân sau thì nhìn thấy…

Cảnh tượng một cái bóng người lùn lùn hình như là đang ngồi, không thấy mặt bởi vì tóc đen dài đã che hết tất cả, cái đầu đó cứ lắc qua lắc lại sau đó còn phát ra tiếng khóc…

“Trời ơi ma!” Tu Kiệt sợ tới mức hét toáng llên

Hot

Comments

🤍

🤍

Rốt cuộc là vì sao anh chú lại đỏ mặt vậy hí hí hay là thấy cô bé chưa mặc áo ngực khửa khửa khửa 😆

2022-06-18

10

🤍

🤍

Nửa đêm đọc mà cười muốn nội thương thiệt kkk 😆

2022-06-18

3

🤍

🤍

Coi chừng bốc lộn cái khác cái tui cười ẻ luôn nè khửa khửa khửa 😆

2022-06-18

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2 Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3 Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4 Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5 Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6 Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7 Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8 Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9 Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10 Chương 10 - Muốn trốn?
11 Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12 Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13 Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14 Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15 Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16 Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17 Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18 Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19 Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20 Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21 Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22 Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23 Chương 23 - Chị dâu?
24 Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25 Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26 Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27 Chương 27 - Bôi thuốc
28 Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29 Chương 29 - Tức giận
30 Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31 Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32 Chương 32 - Bắt lâm tặc
33 Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34 Chương 34 - Trái tim lương thiện
35 Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36 Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37 Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38 Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39 Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40 Chương 40 - Chân sai vặt
41 Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42 Chương 42 - Chú… mlem mlem
43 Chương 43 - Tiệc tối
44 Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45 Chương 45 - Tâm tư
46 Chương 46 - Cấm yêu đương.
47 Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48 Chương 48 - Dương Hồng Anh
49 Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50 Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51 Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52 Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53 Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54 Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55 Chương 55 - Phá sòng bạc
56 Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57 Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58 Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59 Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60 Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61 Chương 61 - Em không cản được anh
62 Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63 Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64 Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65 Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66 Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67 Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68 Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69 Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70 Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71 Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72 Chương 72 - Anh thích em để ý
73 Chương 73 - Em đừng sợ.
74 Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75 Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76 Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77 Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78 Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79 Chương 79 - Anh rất muốn em.
80 Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81 Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82 Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83 Chương 83 - Không đủ!
84 Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85 Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86 Chương 86 - Cho em sờ
87 Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88 Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89 Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.
Chapter

Updated 89 Episodes

1
Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2
Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3
Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4
Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5
Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6
Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7
Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8
Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9
Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10
Chương 10 - Muốn trốn?
11
Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12
Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13
Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14
Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15
Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16
Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17
Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18
Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19
Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20
Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21
Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22
Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23
Chương 23 - Chị dâu?
24
Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25
Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26
Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27
Chương 27 - Bôi thuốc
28
Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29
Chương 29 - Tức giận
30
Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31
Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32
Chương 32 - Bắt lâm tặc
33
Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34
Chương 34 - Trái tim lương thiện
35
Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36
Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37
Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38
Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39
Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40
Chương 40 - Chân sai vặt
41
Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42
Chương 42 - Chú… mlem mlem
43
Chương 43 - Tiệc tối
44
Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45
Chương 45 - Tâm tư
46
Chương 46 - Cấm yêu đương.
47
Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48
Chương 48 - Dương Hồng Anh
49
Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50
Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51
Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52
Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53
Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54
Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55
Chương 55 - Phá sòng bạc
56
Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57
Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58
Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59
Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60
Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61
Chương 61 - Em không cản được anh
62
Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63
Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64
Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65
Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66
Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67
Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68
Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69
Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70
Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71
Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72
Chương 72 - Anh thích em để ý
73
Chương 73 - Em đừng sợ.
74
Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75
Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76
Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77
Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78
Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79
Chương 79 - Anh rất muốn em.
80
Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81
Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82
Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83
Chương 83 - Không đủ!
84
Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85
Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86
Chương 86 - Cho em sờ
87
Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88
Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89
Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play