Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?

Lâm Bội Sam nhìn thấy trên tay hắn còn đang ôm một con gà trống lớn, cô đứng lên chạy tới: “Đó là gà đền lại cho Phán Nhi à?”

“Ừ, hai mươi gánh nước của cháu đấy.” Trịnh Thành Nghị nói, ngụ ý chính là con gà này chính là công sức cô gánh nước đổi lại.

Lâm Bội Sam cảm thấy không nhớ thì thôi nhớ tới lại cảm nhận được hai bả vai đang ê ẩm của mình. Hừ, cô cũng không biết thế lực nào nhập vào cô mà một cô gái mười ngón tay không hề làm việc nặng như cô có thể gánh từng ấy nước.

“Là ba mươi gánh thưa đội trưởng.”

Trịnh Thành Nghị không đáp mà đưa con gà cho Tu Kiệt: “Tu Kiệt, đem gà trả cho cô bé kia rồi đưa cô ấy về nhà đi.”

Lâm Bội Sam nhíu mày: “Này đội trưởng, trời đánh tránh bữa ăn mà, Tu Kiệt đang ăn chú không thấy à?”

“Tu Kiệt!”

“Dạ…” Tu Kiệt bỏ củ khoai trong tay qua một bên, vội vàng chạy tới ôm con gà vào lòng rồi lập tức chạy đi.

Lâm Bội Sam quay trở về chỗ khúc gỗ của mình mà ngồi, tiếp tục ăn khoai.

Cứ tưởng Trịnh Thành Nghị sẽ đi nhưng nào ngờ hắn ngồi xuống chỗ của Tu Kiệt ban nãy, tiếp tục nướng khoai thay cậu ấy: “Hai người thân thiết rồi à? Lại còn nói giúp cho cậu ấy.”

Lâm Bội Sam lườm sang: “Cái này gọi là tứ hải giai huynh đệ.”

Nói rồi cô lại chợt nhận ra điểm bất thường, cất giọng mừng rỡ: “Này đội trưởng, tôi nói đúng rồi phải không? Tôi dùng thành ngữ bốn chữ đúng rồi.”

Trịnh Thành Nghị không trả lời. 

Thấy hắn im lặng ngồi đó, Lâm Bội Sam nghiêng đầu nhìn qua.

Trịnh Thành Nghị quả thật rất đẹp trai, sóng mũi cao, sườn mặt góc cạnh, hàng mày đen lúc không nhíu lại nhìn cũng bớt đi phần nghiêm khắc. 

“Đội trưởng, chú nói xem lúc còn đi học ba tôi có phải học rất tốt không? Cứ mỗi lần ông ấy mắng tôi liền lôi mấy thành tích không có bằng chứng của mình ra khoe khoang, nào là lúc trước khi đi học đều đạt điểm A+ thầy giáo còn liên tục khen ngợi ông ấy trước lớp.”

Trịnh Thành Nghị nghe xong không biết nghĩ mà cong khóe môi lên cười, không đáp.

“Này, có phải không?”

“Chủ ngữ đâu?” Nụ cười của Trịnh Thành Nghị biến mất, hắn nhíu mày nhìn qua.

Nghiêm khắc đến mức Lâm Bội Sam rén ngang, cô vội sửa miệng: “Đội trưởng…”

Thấy cô ngoan ngoãn như vậy hắn mới hài lòng gác vấn đề này qua một bên, trả lời: “Thành tích của ba cháu khá tốt, chỉ là còn thua tôi.”

Lâm Bội Sam: “Chú đừng nói khoác, ba tôi nói rồi, lúc trước chú toàn đi theo xin ba tôi làm bài tập hộ, rồi lại còn nài nỉ xin cha cho chiếc ô để lội bộ về nhà giữa mưa, lúc ăn cơm còn giành phần ăn của ba tôi.”

Trịnh Thành Nghị đảo mắt nhìn sang, nghe mấy lời này liền thoáng cảm thấy tai mình lùng bùng: “Lâm Khang nói vậy à?”

“Đúng vậy.” Lâm Bội Sam gật đầu chắc nịch.

Trịnh Thành Nghị im lặng vài giây rồi gật đầu, nhàn nhạt nói: “Tôi biết rồi.”

Không đúng!

Thái độ này của hắn có chỗ không đúng.

Đây là đang vui hay giận đây?

Chắc không phải nghe thấy cha cô nói xấu mình thì liền tức giận muốn thanh toán cha cô chứ?

“Đội trưởng, chú, chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?”

“Sẽ không.” Trịnh Thành Nghị cảm thấy buồn cười giật giật khóe miệng. Cô gái này đang nghĩ hắn là loại người gì vậy chứ? Xã hội đen hễ không vừa mắt hay ai nói động tới là sẽ trả thù à?

Lâm Bội Sam an tâm gật đầu sau đó lại nhớ lại vấn đề: “Này, oan có đầu nợ có chủ, có gì thì tìm ba tôi đánh nhau chứ đừng trút giận lên người tôi đấy.”

Con gái có hiếu ghê!

Trịnh Thành Nghị gõ lên trán cô một cái, nhắc nhở: “Lại thiếu chủ ngữ.”

Trịnh Thành Nghị cũng vừa nướng xong một củ khoai rồi tự mình ngồi ăn, có vẻ đây cũng là bữa trưa của hắn. 

Lâm Bội Sam mím môi, đôi mắt tinh ranh đảo một cái rồi cười hì hì nịnh nọt: “Đội trưởng, thường ngày chú đều ra ngoài tuần tra có gì vui không? Hay là dẫn tôi đi theo cùng đi. Từ lúc lên đây tôi đều như bị giam lỏng vậy, chẳng được đi đâu thăm thú xem cảnh vật vùng cao như thế nào.”

Trịnh Thành Nghị nhìn vào đôi mắt lanh lợi to tròn của Lâm Bội Sam, giống như bị xoáy sâu vào đôi đồng tử đen láy kia mà có hơi ngẩng người vài giây, chỉ là khoảnh khắc này của hắn mất đi rất nhanh, cô không thể nhìn ra được.

Trịnh Thành Nghị nhìn đi nơi khác: “Không được.”

“Nhưng mà…” Lâm Bội Sam còn định thuyết phục mè nheo thử xem có cơ may thay đổi ý của Trịnh Thành Nghị không. Nhưng vừa định nói thì đã thấy hắn đứng lên, cầm theo củ khoai còn nóng trên tay.

Trước khi Trịnh Thành Nghị rời khỏi, có để lại một câu: “Nếu cảm thấy nhàm chán thì mỗi ngày giúp Tu Kiệt trồng rau gánh nước đi.”

Lâm Bội Sam dĩ nhiên không dám nói gì nữa. Được, cô không nhàm chán chút nào.

Sáng ngày hôm sau như thường lệ mặt trời còn chưa ló dạng thì Trịnh Thành Nghị đã tới phòng gõ thức gọi Lâm Bội Sam dậy. 

Cô làm gì dám nhây thêm nữa, chỉ sợ hắn lại xông vào xách cô đi tiếp. Vội vàng chuẩn bị rồi nhanh chóng ra sân tập.

Hôm qua Tu Kiệt có đem tới một chiếc áo thun trắng và chiếc quần rằn ri màu xanh lục cho cô, bộ đồ khá nhỏ nên Lâm Bội Sam có thể mặc vừa. Lần đầu mặc trang phục kiểu này làm cô cũng có chút lạ lẫm với chính mình. 

Khi cô chạy ra sân tập, Trịnh Thành Nghị cũng cảm thấy dáng vẻ này của cô lạ mắt.

Lâm Bội Sam cột mái tóc lên cao, một vài sợi tóc con rủ xuống vầng trán nhỏ, gương mặt thanh thoát, đôi mắt linh động quả thật là một đại mỹ nhân. 

Hắn thu hồi tầm mắt, lạnh giọng nói: “Tập thể dục buổi sáng đi, chạy quanh sân hai vòng.”

Hắn nói rồi lại không nghe thấy Lâm Bội Sam trả lời, nhìn lại mới thấy mắt cô đang hướng về phía sau hắn.

Phía sau Trịnh Thành Nghị là một tốp lính đang tập hít xà, bọn họ đều cởi bỏ áo để mát mẻ hơn, lúc nâng cơ thể lên khiến các khối cơ bắp căng ra trông vô cùng đẹp mắt. 

Doãn Chính là người giám sát tốp lính bên đó, sắc mặt vẫn khó đăm đăm như thường lệ, tay cầm giấy bút ghi lại thành tích của từng người.

Trịnh Thành Nghị nhíu mày, đanh mặt, bước tới bên cạnh dùng tay đẩy cằm của Lâm Bội Sam lên, đem cái miệng đang há ra của cô khép lại.

Hot

Comments

🤍

🤍

Ngon tươi ngon luôn

2022-06-28

4

🤍

🤍

Hảo con gái

2022-06-28

3

🤍

🤍

🌚🌚"Tu Kiệt bỏ củ khoai trong tay..." xin lỗi tác giả, bé không thể trong sáng lên được

2022-06-28

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2 Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3 Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4 Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5 Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6 Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7 Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8 Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9 Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10 Chương 10 - Muốn trốn?
11 Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12 Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13 Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14 Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15 Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16 Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17 Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18 Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19 Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20 Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21 Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22 Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23 Chương 23 - Chị dâu?
24 Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25 Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26 Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27 Chương 27 - Bôi thuốc
28 Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29 Chương 29 - Tức giận
30 Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31 Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32 Chương 32 - Bắt lâm tặc
33 Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34 Chương 34 - Trái tim lương thiện
35 Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36 Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37 Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38 Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39 Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40 Chương 40 - Chân sai vặt
41 Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42 Chương 42 - Chú… mlem mlem
43 Chương 43 - Tiệc tối
44 Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45 Chương 45 - Tâm tư
46 Chương 46 - Cấm yêu đương.
47 Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48 Chương 48 - Dương Hồng Anh
49 Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50 Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51 Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52 Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53 Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54 Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55 Chương 55 - Phá sòng bạc
56 Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57 Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58 Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59 Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60 Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61 Chương 61 - Em không cản được anh
62 Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63 Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64 Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65 Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66 Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67 Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68 Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69 Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70 Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71 Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72 Chương 72 - Anh thích em để ý
73 Chương 73 - Em đừng sợ.
74 Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75 Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76 Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77 Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78 Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79 Chương 79 - Anh rất muốn em.
80 Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81 Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82 Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83 Chương 83 - Không đủ!
84 Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85 Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86 Chương 86 - Cho em sờ
87 Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88 Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89 Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.
Chapter

Updated 89 Episodes

1
Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2
Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3
Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4
Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5
Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6
Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7
Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8
Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9
Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10
Chương 10 - Muốn trốn?
11
Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12
Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13
Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14
Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15
Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16
Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17
Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18
Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19
Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20
Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21
Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22
Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23
Chương 23 - Chị dâu?
24
Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25
Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26
Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27
Chương 27 - Bôi thuốc
28
Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29
Chương 29 - Tức giận
30
Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31
Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32
Chương 32 - Bắt lâm tặc
33
Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34
Chương 34 - Trái tim lương thiện
35
Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36
Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37
Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38
Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39
Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40
Chương 40 - Chân sai vặt
41
Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42
Chương 42 - Chú… mlem mlem
43
Chương 43 - Tiệc tối
44
Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45
Chương 45 - Tâm tư
46
Chương 46 - Cấm yêu đương.
47
Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48
Chương 48 - Dương Hồng Anh
49
Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50
Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51
Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52
Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53
Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54
Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55
Chương 55 - Phá sòng bạc
56
Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57
Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58
Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59
Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60
Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61
Chương 61 - Em không cản được anh
62
Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63
Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64
Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65
Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66
Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67
Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68
Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69
Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70
Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71
Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72
Chương 72 - Anh thích em để ý
73
Chương 73 - Em đừng sợ.
74
Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75
Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76
Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77
Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78
Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79
Chương 79 - Anh rất muốn em.
80
Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81
Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82
Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83
Chương 83 - Không đủ!
84
Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85
Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86
Chương 86 - Cho em sờ
87
Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88
Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89
Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play