Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.

Trịnh Thành Nghị cảm thấy trong tay mình có gì đó mềm mềm, cơ thể của Lâm Bội Sam gần như dán chặt vào người hắn, hắn cũng không ngờ da thịt của cô khi chạm vào lại cảm giác yếu ớt như vậy. Mềm mại, dễ chịu.

Khoang!

Cái gì dễ chịu?

Trịnh Thành Nghị nhíu mày vội vàng buông tay, đẩy Lâm Bội Sam ra: “Đi đứng cho cẩn thận một chút.”

Lâm Bội Sam bị đẩy ra phũ phàng như vậy cũng có chút bực mình hậm hực: “Làm như tôi muốn ôm chú lắm không bằng.”

Trịnh Thành Nghị quay mặt nhìn đi chỗ khác, hắn đang cố gắng lấy lại bình tĩnh. Lâm Bội Sam nhìn thấy hình như có gì đó không đúng, cô chạy lên đối diện với hắn, hắn giật mình xoay người nhìn chỗ khác.

“Này, đội trưởng, chú lại đỏ mặt à? Không phải vì vừa rồi ôm tôi đấy chứ? Chẳng phải chú nói không phân biệt nam nữ sao, thế thì có gì phải đỏ mặt thẹn thùng?” Lâm Bội Sam nhịn không được muốn trêu chọc ông chú này một chút.

Bình thường đều là Trịnh Thành Nghị chỉnh cô, hôm nay rốt cuộc cô cũng có cơ hội khích lại hắn vài câu rồi, đúng là hả dạ. Lâm Bội Sam tự nhủ nếu còn không tận dụng cơ hội này thì cô sẽ tiếc nuối vô cùng: “À, hay là… đây là lần đầu tiên chú ôm con gái à? Đội trưởng, có phải không? Mấy chục năm nay chú thủ tiết chờ tôi tới à?”

Trịnh Thành Nghị nghe vậy rõ ràng có chút bất mãn trừng mắt cảnh cáo: “Đừng nói nhảm nữa, báo cho cháu một tin không tốt đây.”

“Là tin gì? Tôi hy vọng đó không phải mấy kiểu lời thoại bá đạo như trong truyện ngôn tình, kiểu như là… “Cô gái này thật thú vị” hay là “Em phải là của tôi” ôi, ớn lạnh chết mất.”

“Cháu bị phạt gánh thêm mười thùng nước nữa.”

“…” Lâm Bội Sam đứng hình, đang đùa vui tự dưng bị gãy khúc ngang, cô sững sờ cao giọng: “Tại sao?”

Trịnh Thành Nghị chỉ tay xuống mặt đất cách họ đứng không xa: “Cháu làm vỡ bát của tôi nên phải lao động khổ sai đền lại.”

Hắn nói rồi xoay người muốn đi.

Lâm Bội Sam biết Trịnh Thành Nghị không nói đùa, cô hối hả chạy theo, lần này hạ giọng nài nỉ: “Đội trưởng, vừa rồi là tai nạn mà, đâu phải tôi giở chứng tiểu thư rồi đập bát? Tôi vô tội mà, tai nạn là điều không ai mong muốn…”

“Biện hộ vô hiệu.” Trịnh Thành Nghị không dừng bước chân cũng không có ý định thương lượng.

Lâm Bội Sam chỉ có thể đáng thương chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng lưng đáng ghét của hắn. Cô ước gì mình có phi tiêu còn lưng của hắn là cái bia để cô bắn.

Đúng là khổ ải!

Sáng hôm say Lâm Bội Sam không dám trễ nải, cô sợ lại như lần trước bị Trịnh Thành Nghị xách áo đem đi. Lúc Tu Kiệt đi ngang qua sân thấy Lâm Bội Sam đang hì hục gánh nước thì lấy làm lạ chạy tới hỏi chuyện.

“Cô Lâm, sao cô lại gánh nước? Hôm qua đã bị phạt rồi mà?”

Lâm Bội Sam mệt mỏi ngồi sụp xuống, thở phì phò: “Đây là cái giá phải trả cho việc ôm đội trưởng.”

“Sao, cái gì? Cô ôm đội trưởng à?” Tu Kiệt sửng số chạy tới, vẻ mặt không thể tin nói tới mức nói lắp: “Hai, hai người… mới đó đã…”

“Đã đã cái gì, tôi đây không thèm “đã” cái gì với loại người tàn nhẫn đáng ghét vô lương tâm vô, vô…” Lâm Bội Sam bí từ ngữ chửi, nghĩ suy một chút rời quyết định chửi đại: “Vô đạo đức.”

“Cô Lâm…”

“Tôi nói cho anh biết Tu Kiệt, đội trưởng của anh hoàn toàn không có dáng vẻ của một quý ông biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”

“Chắc chú ấy nghĩ bản thân mình có giá lắm hay sao, chạm vào một cái chắc là mất đi một miếng da thịt đã chai của chú ấy.”

“Đội trưởng!” Tu Kiệt gọi Lâm Bội Sam không được, thấy người đang đứng phía sau lưng cô mặt mũi đã đen kịt bèn hoảng sợ lên tiếng.

“Đúng vậy, tôi nói nãy giờ chính là đội trưởng của anh đó.” Lâm Bội Sam không nhận ra vấn đề còn lên tiếng khẳng định vô cùng hùng hổ.

Gánh xong mười thùng nước khiến toàn thân cô rã rời như thể tay chân mỗi thứ một chỗ vậy. Lúc này mọi phẫn nộ đều cần phải được phát tiết ra nếu không Lâm Bội Sam nghĩ mình sẽ điên mất.

Tu Kiệt thấy tình hình không ổn quyết định cong đuôi bỏ chạy: “Đội trưởng, em đi thăm vườn rau đây.”

“Đúng vậy, thăm… thăm rau…” Lâm Bội Sam vẫn còn trớn chửi trong người nhưng lại bị lời nói của Tu Kiệt làm cho mất trớn. Nhìn anh ta chạy đi, cô bỗng tỉnh táo dần, ý thức được hình như sau lưng mình đang rất lạnh.

Cô hoảng tới mức không dám quay lại nhìn xem là ai phía sau.

Trịnh Thành Nghị cúi đầu nói bên tai cô, nhấn nhá từng chữ một: “Là chỗ nào của tôi khiến cháu thấy tôi là người vô đạo đức vậy?”

“Á!” Lâm Bội Sam rụt cổ, chạy ra xa rồi quay lại. Cô chột dạ nhưng vẫn cứng miệng: “Thì chẳng phải… hôm qua chú ôm tôi sao?”

“Đúng là làm ơn mắc oán, nếu tôi không giữ cháu lại cháu đã ngã tới chấn thương rồi, nào ngờ giờ không ngã mà não vẫn có vấn đề.” 

“Hừ, đợi tôi gặp lại cha rồi tôi sẽ nói… ở đây tôi bị chú lợi dụng, để xem tới lúc đó chú ăn nói thế nào.” Lâm Bội Sam hất cằm ra vẻ nghênh ngang.

Trịnh Thành Nghị nhíu mày, tiêu hóa không nổi cảnh nói chuyện này của cô gái nhỏ: “Lâm Bội Sam, sao cháu có thể tự đặt điều như vậy? Chẳng lẽ không sợ thanh danh bị tổn hại sao?”

Đúng vậy, mấy chuyện này dù là đúng sai thế nào một khi để người khác hiểu lầm thì người tổn thương vẫn là con gái.

Nhưng Lâm Bội Sam lại cố tình không chịu thua thiệt khí thế của hắn: “Dù sao tôi cũng không để ý.”

“À.” Trịnh Thành Nghị kêu một tiếng rồi gật đầu. Lúc này bất ngờ bước lên từng bước một.

Lâm Bội Sam cảnh giác lùi về sau, như một con thỏ bị cọp từng bước dồn ép: “Chú, chú muốn gì?”

Trịnh Thành Nghị nhanh chóng chụp lấy cổ tay kéo cô lại gần, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt xoáy sâu vào sự bất an của Lâm Bội Sam: “Cháu nghĩ… cháu sẽ có cơ hội bịa đặt cho người khác biết sao?”

“Chắc cháu không biết, ở vùng này có một số bí thuật, chỉ cần dùng chúng thì cháu sẽ mất đi trí nhớ hoặc là bị căm vĩnh viễn không thể mở miệng nói lời vu khống người khác được.”

Lâm Bội Sam mở to mắt mà nhìn, môi mím lại chúm chím đáng yêu, có đều cô đang mếu máo sắp khóc tới nơi.

Cô gái nhỏ sợ rồi.

Trịnh Thành Nghị cảm thấy hơi thích thú vì đã khiến cô hoảng sợ, hắn buông tay, đứng thẳng người: “Vậy nên cháu nhỏ, cái miệng ngoài để ăn thì còn phải dùng để nói lời hay ý đẹp, có biết chưa?” 

Nói rồi Trịnh Thành Nghị co ngón trỏ lại sau đó kí nhẹ lên trán Lâm Bội Sam một cái như để trừng phạt. 

Cô nhắm chặt mắt, cảm giác tay anh lạnh lạnh thoáng chạm vào trán của mình.

Thấy Lâm Bội Sam không đáp, Trịnh Thành Nghị lại gõ thêm một cái nữa: “Rõ chưa?”

Lâm Bội Sam: “…”

Lại một cái ký đầu nữa: “Rõ chưa?”

“Rõ rồi!” Cô gái nhỏ không tình nguyện đáp.

“Nói, dạ rõ!”

“Nói!”

“Dạ, rõ!” Người nào đó nghiến răng như thể muốn dùng lời nói nghiền nát cái tên cao lớn trước mặt.

Trịnh Thành Nghị gật đầu hài lòng sau đó dẫn theo tiểu đội ra ngoài tuần tra.

Hot

Comments

Dung Thùy

Dung Thùy

thấy ông chú sao này nghiệp quật như thế nào ta

2023-02-16

0

🤍

🤍

Chú dụ ai vậy chú

2022-06-28

4

🤍

🤍

Chết mẹ rồi Sam ơi lần này chết tươi với chú rồi

2022-06-28

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2 Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3 Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4 Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5 Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6 Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7 Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8 Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9 Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10 Chương 10 - Muốn trốn?
11 Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12 Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13 Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14 Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15 Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16 Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17 Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18 Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19 Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20 Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21 Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22 Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23 Chương 23 - Chị dâu?
24 Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25 Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26 Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27 Chương 27 - Bôi thuốc
28 Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29 Chương 29 - Tức giận
30 Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31 Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32 Chương 32 - Bắt lâm tặc
33 Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34 Chương 34 - Trái tim lương thiện
35 Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36 Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37 Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38 Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39 Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40 Chương 40 - Chân sai vặt
41 Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42 Chương 42 - Chú… mlem mlem
43 Chương 43 - Tiệc tối
44 Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45 Chương 45 - Tâm tư
46 Chương 46 - Cấm yêu đương.
47 Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48 Chương 48 - Dương Hồng Anh
49 Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50 Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51 Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52 Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53 Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54 Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55 Chương 55 - Phá sòng bạc
56 Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57 Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58 Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59 Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60 Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61 Chương 61 - Em không cản được anh
62 Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63 Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64 Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65 Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66 Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67 Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68 Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69 Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70 Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71 Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72 Chương 72 - Anh thích em để ý
73 Chương 73 - Em đừng sợ.
74 Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75 Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76 Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77 Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78 Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79 Chương 79 - Anh rất muốn em.
80 Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81 Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82 Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83 Chương 83 - Không đủ!
84 Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85 Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86 Chương 86 - Cho em sờ
87 Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88 Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89 Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.
Chapter

Updated 89 Episodes

1
Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2
Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3
Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4
Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5
Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6
Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7
Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8
Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9
Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10
Chương 10 - Muốn trốn?
11
Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12
Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13
Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14
Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15
Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16
Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17
Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18
Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19
Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20
Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21
Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22
Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23
Chương 23 - Chị dâu?
24
Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25
Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26
Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27
Chương 27 - Bôi thuốc
28
Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29
Chương 29 - Tức giận
30
Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31
Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32
Chương 32 - Bắt lâm tặc
33
Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34
Chương 34 - Trái tim lương thiện
35
Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36
Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37
Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38
Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39
Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40
Chương 40 - Chân sai vặt
41
Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42
Chương 42 - Chú… mlem mlem
43
Chương 43 - Tiệc tối
44
Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45
Chương 45 - Tâm tư
46
Chương 46 - Cấm yêu đương.
47
Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48
Chương 48 - Dương Hồng Anh
49
Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50
Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51
Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52
Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53
Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54
Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55
Chương 55 - Phá sòng bạc
56
Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57
Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58
Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59
Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60
Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61
Chương 61 - Em không cản được anh
62
Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63
Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64
Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65
Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66
Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67
Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68
Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69
Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70
Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71
Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72
Chương 72 - Anh thích em để ý
73
Chương 73 - Em đừng sợ.
74
Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75
Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76
Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77
Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78
Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79
Chương 79 - Anh rất muốn em.
80
Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81
Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82
Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83
Chương 83 - Không đủ!
84
Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85
Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86
Chương 86 - Cho em sờ
87
Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88
Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89
Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play