Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?

Sau khi gánh đủ số nước Lâm Bội Sam cố hết sức tàn lết về phòng ngã nhào lên giường. Cả người đau mỏi, tay chân như lìa khỏi thân xác này, bụng cũng réo lên liên tục, đói tới mức cảm thấy bủn rủn.

Mấy ngày nay cô đều nhịn ăn cơm hoặc là chỉ ăn cơm trắng, bởi vì căn bản mấy loại nấm kia không dành cho người ăn mà.

Cô thề rằng còn lâu mới ăn loại đồ đó.

Giờ lại đói bụng, Lâm Bội Sam đành tự thân vận động đi tới phòng bếp tìm cái gì đó ăn. Đúng như cô dự đoán, lúc mở nắp nồi ra vẫn là nấm rơm xào.

Lâm Bội Sam nghiến răng, lúc này chợt thấy như có điều gì đó thôi thúc cô cầm đũa gấp một ít nấm rơm bỏ vào miệng.

Mùi vị…

Cũng không tệ.

“Hóa ra ở đây đang có con chuột siêu quậy ăn vụng à?”

Lâm Bội Sam giật mình khi nghe được giọng nói, cô như thể đang làm chuyện gian ác bị phát hiện vậy. Mặc dù cô có ăn trộm ăn cướp gì đâu mà phải sợ?

Trịnh Thành Nghị khoanh hai tay trước ngực thong thả tựa vào cửa phòng bếp. Hắn đã cởi bỏ lớp quân trang nghiêm nghị, lúc này trên người chỉ mặc chiếc áo thun trắng và chiếc quần kaki rằn ri. Ánh mắt như thể chứa ý cười khi thấy cô giật mình như vậy, anh sải bước đi vào, dường như cũng đang muốn tìm đồ ăn.

“Thế nào, chịu ăn nấm rồi à?” 

“Tôi đói…” Lâm Bội Sam mếu máo, cô còn lựa chọn nào khác sao? Vì đói nên giờ cho dù có là đất xào hay đá xào thì cô cũng ăn thôi.

Lâm Bội Sam mặc kệ thể diện mà ôm bụng ngồi xếp bằng trên mặt đất kiểu như ăn vạ: “Đội trưởng, chú nói chú lo cho tôi nhưng tôi đói chú lại chẳng thèm quan tâm. Tôi sẽ nói ba tôi, chú sẽ biết tay.”

“Ba cháu đánh nhau không lại tôi đâu, đừng có dựa dẫm vào người không đáng tin như vậy.” Trịnh Thành Nghị cầm một bó rau sau đó đi tới chậu nước rửa thật kỹ lưỡng.

“Sao chú biết? Thế là chú kiến thức hạn hẹp rồi, ba tôi có học võ đấy. Tuy là…” Lâm Bội Sam nói tới đây thì liếm môi: “Tuy rằng không có múi như chú nhưng thế võ của ba tôi rất lợi hại.”

“Tôi biết, là do tôi dạy cho ba cháu mấy thế võ đó đấy.” Trịnh Thành Nghị thản nhiên buông một câu. Còn nhớ năm đó Lâm Khang bị đám đàn anh khóa trên bắt nạt chạy tới khóc bù lu bù loa kêu oan, Trịnh Thành Nghị thấy vậy mới chỉ cho ông ấy vài thế.

Lâm Bội Sam: “…”

“Lâm Bội Sam, sao cháu biết tôi có múi?” 

Lâm Bội Sam đảo mắt: “Thì… thì quân nhân ai chẳng có múi? Mấy chuyện này dễ đoán mà. Đội trưởng, chú làm gì vậy?”

Lâm Bội Sam thấy Trịnh Thành Nghị lấy ra một cái chảo lớn bèn sáng mắt hỏi.

“Nấu mì.” Trịnh Thành Nghị vừa làm vừa tiện thể đáp: “Cháu ăn không?”

“Ăn, ăn…” Lâm Bội Sam gật đầu như băm tỏi, cô đứng lên chạy lại đứng bên cạnh nhìn hắn, khoa trương tán dương: “Đội trưởng, vừa rồi là tôi có mắt không thấy thái sơn, hóa ra chú là người đại nhân đại lượng như vậy. Đội trưởng, giờ hình như tôi thấy hào quang tỏa ra từ sau đầu chú đấy…”

Trịnh Thành Nghị nhếch môi: “Vậy à, thế nấu cho cháu tô mì tôi đã thành người tốt rồi. Vậy cháu còn muốn dập sập cái doanh trại rách nát này nữa không?”

Lâm Bội Sam: “…”

“Sao thế, im lặng rất nguy hiểm đấy.” Giọng nói Trịnh Thành Nghị vẫn rất thản nhiên, không rõ hắn đang vui hay giận.

“Doãn Chính mách lại với chú à?” Lâm Bội Sam nói, thấy Trịnh Thành Nghị không đáp thì cô nóng ruột chạy qua phía bên phải của anh, gấp rút giải thích: “Chú đừng có nghe lời của cái tên đáng ghét đó.”

“Đừng gây hấn với Doãn Chính.” Trịnh Thành Nghị giống như không để lời cô nói vào tai, tiếp tục lên tiếng căn dặn.

Lâm Bội Sam phất tay: “Không sao, anh ta thích chiến thì tôi chiến tới cùng, tôi không sao.”

“Không, ý tôi là đừng làm hại Doãn Chính.”

“???” Lâm Bội Sam suýt chút nữa muốn rớt hai con mắt ra ngoài: “Đội trưởng, tôi đâu phải sát nhân, sao có thể hại người chứ?”

“Kể từ lúc cháu muốn vặt lông con gà kia thì trong mắt tôi cháu nguy hiểm hơn một bật rồi.” 

Lâm Bội Sam: “…”

Thấy cô tái mặt đứng một bên, Trịnh Thành Nghị dường như có hơi vui vẻ, hắn cong khóe môi, hạ thấp giọng như thể đang dỗ dành mà nói: “Được rồi, đừng có cà ràng ở đây nữa, sang bên kia ngồi đi.”

“À mà đội trưởng.”

“Chuyện gì?”

“Chú nhớ cho thêm nấm rơm vào nhé.”

Trịnh Thành Nghị phì cười gật đầu vài cái. Đột nhiên hắn cảm thấy cô bé Lâm Bội Sam này cũng đáng yêu như vậy. Cô thấy tình cảnh của Phán Nhi liền muốn ra tay tương trợ, cũng biết bất bình trước nghịch cảnh như vậy chứng minh Lâm Bội Sam bản chất vốn không xấu. Chỉ là có hơi bất tuân quy luật, không thích theo khuôn phép mà thôi.

Chỗ này hắn có thể uốn nắn được.

“Mời dùng.” Trịnh Thành Nghị đặt xuống bàn một tô mì xào nấm rơm còn đang bốc khói trắng cùng với hương thơm khiến cho chiếc bụng đói meo của Lâm Bội Sam đánh trống liên tục. Cô cầm đũa vội vàng ăn ngốn ngáo không thèm chú ý tới hình tượng.

Hình tượng là gì? Có ngon bằng mì không?

Dù cho chỉ là một món mì bình thường nhưng Lâm Bội Sam lại thấy đây là món ăn ngon nhất mà trước giờ cô từng được ăn.

Trịnh Thành Nghị ngồi đối diện nhìn cô một cái rồi cầm đũa lên, bắt đầu từ tốn ăn.

Hai cái dáng ăn hoàn toàn khác biệt. Một bên như ma đói một bên như quý tộc.

“Đội trưởng, chú nấu ăn ngon quá đi mất.” 

“Ăn từ từ thưởng thức thôi, lần sau không nấu cho cháu ăn nữa đâu.”

“Sao vậy?”

“Tôi đâu có nhiệm vụ hầu cháu?” Trịnh Thành Nghị vừa nói vừa cho một đũa mì vào miệng.

Lâm Bội Sam bĩu môi, vì được cho ăn nên cô không thèm đôi co nữa.

Hot

Comments

🤍

🤍

Hay lắm kkkk

2022-06-28

3

🤍

🤍

Cười ẻ khúc này khửa khửa khửa khửa 😆😆😆😆😆

2022-06-28

3

🤍

🤍

Sắp được ăn rồi nên nịnh dữ lắm hen kkk

2022-06-28

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2 Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3 Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4 Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5 Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6 Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7 Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8 Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9 Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10 Chương 10 - Muốn trốn?
11 Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12 Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13 Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14 Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15 Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16 Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17 Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18 Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19 Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20 Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21 Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22 Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23 Chương 23 - Chị dâu?
24 Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25 Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26 Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27 Chương 27 - Bôi thuốc
28 Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29 Chương 29 - Tức giận
30 Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31 Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32 Chương 32 - Bắt lâm tặc
33 Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34 Chương 34 - Trái tim lương thiện
35 Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36 Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37 Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38 Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39 Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40 Chương 40 - Chân sai vặt
41 Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42 Chương 42 - Chú… mlem mlem
43 Chương 43 - Tiệc tối
44 Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45 Chương 45 - Tâm tư
46 Chương 46 - Cấm yêu đương.
47 Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48 Chương 48 - Dương Hồng Anh
49 Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50 Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51 Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52 Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53 Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54 Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55 Chương 55 - Phá sòng bạc
56 Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57 Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58 Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59 Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60 Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61 Chương 61 - Em không cản được anh
62 Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63 Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64 Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65 Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66 Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67 Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68 Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69 Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70 Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71 Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72 Chương 72 - Anh thích em để ý
73 Chương 73 - Em đừng sợ.
74 Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75 Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76 Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77 Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78 Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79 Chương 79 - Anh rất muốn em.
80 Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81 Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82 Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83 Chương 83 - Không đủ!
84 Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85 Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86 Chương 86 - Cho em sờ
87 Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88 Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89 Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.
Chapter

Updated 89 Episodes

1
Chương 1 - Tôi sẽ trông coi Lâm Bội Sam
2
Chương 2 - Nghị ca của anh là thần thánh phương nào
3
Chương 3 - Tôi phải tìm anh ta nói lý lẽ.
4
Chương 4 - "Sam siêu quậy."
5
Chương 5 - Khu vực cấm địa quân sự
6
Chương 6 - Cháu thật mlem mlem.
7
Chương 7 - Trịnh Thành Nghị chính là diêm vương.
8
Chương 8 - Chú già... đỏ mặt.
9
Chương 9 - Hắn đúng là… gặp ma rồi.
10
Chương 10 - Muốn trốn?
11
Chương 11 - Theo cháu tự do là gì?
12
Chương 12 - Cháu lại bày ra chuyện tốt lành gì nữa rồi?
13
Chương 13 - Đội trưởng của tôi
14
Chương 14 - Sao cháu biết tôi có múi?
15
Chương 15 - sóng gió mài giũa mà thành.
16
Chương 16 - Cô gái nhỏ sợ rồi.
17
Chương 17 - Hóa ra quân nhân đều oai phong như vậy.
18
Chương 18 - Chú sẽ không làm gì ba tôi chứ?
19
Chương 19 - Ông chú này… đẹp trai thật.
20
Chương 20 - Đội trưởng trúng đạn.
21
Chuong 21 - Ông chú này thế mà lại hôn cô?
22
Chương 22 - Tôi sẽ nói với cha tôi, chú khi dễ tôi…
23
Chương 23 - Chị dâu?
24
Chương 24 - Này đội trưởng, chú có thể cười một cái không?
25
Chương 25 - Đội trưởng đừng giận mà.
26
Chương 26 - Đội trưởng của anh không phải gu của tôi đâu
27
Chương 27 - Bôi thuốc
28
Chương 28 - Trêu chọc đội trưởng
29
Chương 29 - Tức giận
30
Chương 30 - Nhóm người vượt biên
31
Chương 31 - Ông đây không dụ dỗ phụ nữ
32
Chương 32 - Bắt lâm tặc
33
Chương 33 - "Buông cô ấy ra!"
34
Chương 34 - Trái tim lương thiện
35
Chương 35 - Bạn thân của ba thật hấp dẫn
36
Chương 36 - Hóa giải hiểu lầm
37
Chương 37 - Sợ bản thân không dứt ra được
38
Chương 38 - Dịu dàng quan tâm
39
Chương 39 - Để tôi đích thân làm thì hơn
40
Chương 40 - Chân sai vặt
41
Chương 41 - Em muốn gả cho đội trưởng…
42
Chương 42 - Chú… mlem mlem
43
Chương 43 - Tiệc tối
44
Chương 44 - Anh muốn yêu em dài lâu.
45
Chương 45 - Tâm tư
46
Chương 46 - Cấm yêu đương.
47
Chương 47 - Bông hoa trong nhà kính
48
Chương 48 - Dương Hồng Anh
49
Chương 49 - Lâm Bội Sam cháu bị ngốc à?
50
Chương 50 - Khiến tôi không đành lòng
51
Chương 51 - Nam sắc chỉ là phù du.
52
Chương 52 - Sao lại hấp dẫn như vậy?
53
Chương 53 - Suy nghĩ chỉ muốn bắt nạt cô
54
Chương 54 - Chú đang tỏ tình sao?
55
Chương 55 - Phá sòng bạc
56
Chương 56 - Chiến lợi phẩm lần này cũng lớn thật.
57
Chương 57 - Tình cũ không rủ cũng tới
58
Chương 58 - Chúng ta quay lại được không?
59
Chương 59 - 5-5 Chưa thể hôn.
60
Chương 60 - Gặp phải cao thủ.
61
Chương 61 - Em không cản được anh
62
Chương 62 - Cô đang bị nam sắc quyến rũ.
63
Chương 63 - Anh trai thích suy nghĩ của em.
64
Chương 64 - Chọc mù mắt tôi đi!
65
Chương 65 - Để anh có thể đi cùng em.
66
Chương 66 - Em tin tưởng anh sẽ bảo vệ được em.
67
Chương 67 - Không ai muốn thỏa hiệp trước
68
Chương 68 - Anh không muốn chiến tranh lạnh
69
Chương 69 - Càng thêm yêu thích cô gái nhỏ
70
Chương 70 - Người duy nhất tôn trọng lý tưởng của anh.
71
Chương 71 - Tuyệt đối đừng có yêu quân nhân.
72
Chương 72 - Anh thích em để ý
73
Chương 73 - Em đừng sợ.
74
Chương 74 - Nguy Hiểm (1)
75
Chương 75 - Nguy hiểm (2)
76
Chương 76 - Nguy hiểm (3)
77
Chương 77 - Em không muốn làm quả phụ đâu.
78
Chương 78 - Hôn một cái thôi.
79
Chương 79 - Anh rất muốn em.
80
Chương 80 - Xâm hại mầm non của tổ quốc
81
Chương 81 - Còn muốn lén lúc đến bao giờ?
82
Chương 82 - Nhìn em rất dễ bắt nạt!
83
Chương 83 - Không đủ!
84
Chương 84 - Lâm Khang tới thăm
85
Chương 85 - Ở lại Tây Bắc
86
Chương 86 - Cho em sờ
87
Chương 87 - Anh đừng có cắn em…
88
Chương 88 - Khả Hân tìm tới.
89
Chương 89 - Viên định tâm hoàn của anh.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play