Chương 2: Anh em nuôi

Đêm thu trời sao lấp lánh, cái nóng oi ả ban ngày mãi chẳng chịu tàn, anh uể oải cầm theo máy ảnh ra bờ hồ hóng gió. Quả nhiên, không khí nơi này dễ chịu hơn hẳn căn phòng ngột ngạt. Mặt hồ phản chiếu ánh đèn đường, đèn xe, ánh điện từ những toà nhà cao tầng, quán ăn loang tràn trên mặt nước, và dường như chúng soi sáng cả tâm hồn nghệ sĩ cỏn con trong anh. Anh không kiềm lòng được, giơ máy ảnh trước mặt, ngắm chỉnh cho thật kĩ.

“Nam ơi!”

Nghe tiếng phụ nữ quen thuộc gọi anh, anh liền ngoái đầu.

“Qua đây uống cốc trà đá với mẹ đi con."

Phía xa, người phụ nữ ấy đang ngồi khuất dưới một tán cây nơi đèn đường không rọi tới. Gò má cao ẩn hiện sau cành ổi là là, giọng nói dịu dàng quen thuộc khiến anh nhận ra ngay tức khắc, liền đeo vội máy ảnh lên cổ mà nhanh chân tiến lại.

“Con chào mẹ!”

Bấy giờ, anh mới để ý người con gái đang ngồi cạnh mẹ nuôi mình. Cô bé ấy chừng mười bảy tuổi, thân hình mập mạp chẳng mấy ưa nhìn. Đã đành rằng thế, đường nét trên gương mặt kia lạnh lùng không cảm xúc, đôi mắt nhìn anh mà như thể chẳng một chút để tâm đến người đối diện. Anh dõi theo mãi, chỉ là không biết vì sao, anh vẫn cảm nhận được phảng phất trong ánh mắt bất cần ấy có gì đó buồn buồn.

Bà Phương chỉ vào con gái mình bên cạnh, vui vẻ giới thiệu: “Con gái mẹ đây, nó tên là Dương Thiên Tú, em gái nuôi của con đấy.”

Thiên Tú vẫn nhìn anh chằm chặp. Nó biết đến anh đôi chút qua lời kể của mẹ. Bốn năm trước, con trai một người đồng nghiệp gọi mẹ nó là mẹ, người ấy có sở thích giống nó vô cùng, đam mê nhạc cụ và nghiện tiểu thuyết trinh thám. Người mẹ luôn muốn hai đứa con mình gặp nhau nhưng Thiên Tú không chịu, suốt ngày nhốt mình trong phòng, cắm cúi chơi đàn và đọc sách. Chẳng mấy chốc đã bốn năm, đến tận hôm nay, nó mới được nhìn thấy anh trai nuôi tận mặt.

Nhiều khi chẳng bao giờ ta nghĩ đến một ngày nào đó sẽ có một mối quan hệ bất chợt xuất hiện trong cuộc đời, như hương thơm lá ổi chưa cần vò giập đã tự nhiên phảng phất, ve vãn nơi đầu sống mũi, dễ chịu và êm đềm đến lạ.

Đôi mắt nó cộng thêm hai mắt kính cận, bốn mắt ấy cứ nhìn anh trân trối, thấy vậy, anh mở lời: “Sao nhìn anh mãi thế? Anh là anh trai trong truyền thuyết của em đây.”

Nó liền lúng túng, không biết nên làm gì cho phải. Gương mặt nó bỗng dưng cứng đờ lại, mẹ nó liền giục: “Kìa, chào anh đi chứ!”

Nó luống cuống khẽ gật đầu.

Bà chủ quán nước nhìn thấy ba người liền vui vẻ đến chào hàng: “Con trai mẹ Phương uống gì nào?”, rồi bà quay sang nhìn Thiên Tú: “Lâu không gặp con bé này, to béo quá cơ!”

Hình như hôm nay là ngày mọi người giao tiếp với nhau bằng ánh mắt, bà chủ nhìn nó soi xét, còn nó thì lảng tránh, quay mặt ra phía hồ, mặc kệ mẹ nó bắt phải chào hỏi người lớn lễ phép ra sao. Cách hành xử của nó khiến ai nấy đều cảm thấy khó xử vô cùng, bà chủ quán liền cố gắng giải vây: “Chả mấy khi nó bước chân ra cửa, bác cho mày hẳn một đĩa hướng dương đầy. Thoải mái đi, nhìn nó to thế này, một đĩa chắc chẳng thấm tháp vào đâu. Hết bác lại lấy tiếp cho.”

Bà ta cười hề hề, không ý thức được lời nói đùa vô duyên của bản thân. Bà lui vào trong nhà, đưa chuyện với ông chồng đang nằm đung đưa trên võng: “Con nhà Phương nó tự kỷ thật ông ạ, thế mà tôi cứ tưởng họ đồn thế thôi.”

Anh nghe thấy, theo phản xạ đưa mắt liếc nhìn nó. Nó hoàn toàn không phản ứng, chỉ có mẹ nuôi anh ngồi bên cạnh khẽ thở dài.

Đêm đó, nó về nhà mà lòng nghĩ ngợi vẩn vơ. Thấy con gái mình có chút lạ, bà Phương bèn hỏi: “Con sao đấy?”

“Con có anh trai thật hả mẹ?”

“Ừ, nhưng chuyện quan trọng hơn, cách cư xử của con với anh và bác Thuỷ như thế là không được.”

Nó hỏi lại mẹ một câu chẳng hề liên quan, xem ra nó chẳng để tâm cả lời mẹ nó: “Con béo như thế này, anh có ghét con không mẹ nhỉ?”

“Ai mà biết”, bà trả lời bất lực, “Con đi mà hỏi anh con chứ sao hỏi mẹ.”

“Thế thì mai đi ăn nem cuốn, mình rủ cả anh đi nữa mẹ nhé, để con hỏi anh xem.”

“Ừ, tuỳ con.”

Nó nói vậy thôi, chứ bà chắc chắn nó không làm được. Bà cạy miệng nó ra nó còn không chịu nói kia mà.

Bà đoán không sai. Suốt bữa ăn, nó cúi gằm mặt, cứ ăn một chút rồi lại nhìn đáy bát. Tưởng tượng mếu như mắt nó có sức mạnh siêu nhiên, có lẽ cái bát vô tội đã bị thủng liền hai lỗ rồi vỡ tan dưới cái nhìn chòng chọc của nó. Căn bản, đến việc ngẩng đầu lên nó còn chẳng dám. Cứ ăn, rồi lại nhìn bát, nó ăn nhiều bao nhiêu chính bản thân còn chẳng hề hay biết.

“Ăn thế thôi con”, mẹ nó sẽ không thể nào chấp nhận nổi nếu nó lại tăng cân thêm nữa.

“Mẹ cứ kệ em”, anh nói. Nhưng nó nghe lời mẹ, lặng lẽ đặt bát xuống rồi cúi đầu nhìn xuống hai nắm tay siết chặt đặt trên đầu gối. Anh đá nhẹ vào chân nó, giấu mẹ đưa cho nó một phần nem cuốn dưới gầm bàn. Mãi khi ấy nó mới chịu ngước lên, thấy anh nháy mắt, mỉm cười.

Lần đầu tiên, nó tít mắt cười tươi.

Bà Phương nhìn hai đứa con, cảm giác có điều gì là lạ. Nam liền nhanh trí: “Con nhận lệnh hộ tống em đi chơi, mẹ cho em đi với con nhé!”, rồi anh chỉ về đằng xa sau lưng mẹ: “Mẹ ơi, nhìn kìa!”

Trên đời làm gì có hai người xa lạ nào hiểu nhau chỉ sau một lần gặp mặt, nhưng cặp anh em nuôi này lại khác. Thiên Tú hiểu ý anh, ngay lập tức ăn cuộn nem trên tay, vừa ăn vừa vờ nhìn theo hướng tay anh.

“Có gì đâu!”, bà Phương xoay người lại về phía bàn, cảm giác như đồ ăn có ít đi đôi chút, liền nhìn anh ngờ vực. Đức Nam chỉ biết cười trừ.

Ăn xong, nó liền đi theo sau anh, ngượng ngùng nói nhỏ: “Không phải anh đã nhận lệnh hộ tống em đi chơi rồi sao anh?”

Anh ngạc nhiên đến ngây người. Thiên Tú sớm đoán biết được điều đó, ai lần đầu tiên nghe thấy nó nói chuyện đều bất ngờ như thế cả, có lẽ anh sẽ nói: “Em nói chuyện với anh à?”, “Sao em trước giờ không chịu nói chuyện?”, hoặc câu gì đó đại loại thế…

Con người hay tò mò, tọc mạch nhưng nó lại không hề rỗi rãi buôn chuyện đời tư. Câu hỏi đặt ra vốn chẳng phải tu từ, nhưng người ta cứ hỏi cho có lệ, mấy ai nhớ, mấy ai thực lòng quan tâm. Những người ấy chỉ tiếp cận nó vì thấy tính cách nó khác thường, để chinh phục, để ép nó phải nói dù điều ấy chẳng phải chiến tích vang dội gì, nó không hiểu

Còn anh, anh có khác họ không, nó tự hỏi chính mình.

“Muốn đi chơi sao còn đứng đó, lên xe đi em.”

Lần này đến lượt nó mới là người ngạc nhiên.

“Anh không chê em béo sao? Em vừa béo vừa xấu, tính tình lại cổ quái khác người, anh có ghét em không?”, nó hỏi dồn dập, như thể lo lắng bản thân đi cùng sẽ làm xấu mặt anh.

Anh đáp thản nhiên: “Em biết không, em béo, vừa lên xe, nan hoa đã cắm vào vành.”

Nó đơ người, chẳng lẽ cái nan hoa của anh có lúc nào không cắm vào vành hay sao?

“Ăn uống thoải mái, dù em có mập thế nào cũng không ảnh hưởng đến việc em là em gái anh.”

Giây phút ấy, nó đã hiểu, anh chính là người nó muốn ở bên mãi mãi.

Chapter
1 Chương 1: Mộng đẹp
2 Chương 2: Anh em nuôi
3 Chương 3: Yêu tất cả những thứ thuộc về bầu trời
4 Chương 4: Chúa nói xạo
5 Chương 5: Ngược dòng ánh sáng
6 Chương 6: Anh không về, em đi tìm anh
7 Chương 7: Lưu Thanh Tuyền
8 Chương 8: Giới hạn
9 Chương 9: Góc tối của những vì sao
10 Chương 10: Mong nhớ nhau qua từng cuộc gọi
11 Chương 11: Giống như người yêu (1)
12 Chương 12: Giống như người yêu (2)
13 Chương 13: Lần đầu tiên
14 Chương 14: Đừng sợ...
15 Chương 15: Người thay thế
16 Chương 16: Điều anh vẫn giấu
17 Chương 17: Cáo già và cừu non
18 Chương 18: Rủ lòng thương
19 Chương 19: Bản năng của người em gái
20 Chương 20: Nhà
21 Chương 21: Một nghìn không trăm chín mươi ba ngày để quên
22 Chương 22: Tín ngưỡng trong em
23 Chương 23: Ngày đặc biệt
24 Chương 24: Hết duyên
25 Chương 25: Khổ nhục kế
26 Chương 26: Mặt nạ gã hề
27 Chương 27: Tin tưởng
28 Chương 28: Đưa em đi
29 Chương 29: Chia phòng
30 Chương 30: Em gái anh nên không thể tùy tiện
31 Chương 31: Thú nhận
32 Chương 32: Lần cuối cùng
33 Chương 33: Nắm
34 Chương 34: Thánh Mẫu
35 Chương 35: Nơi hoàng hôn đậu xuống
36 Chương 36: Câu hỏi của người vô tâm
37 Chương 37: Tâm ý
38 Chương 38: Tâm ý (2)
Chapter

Updated 38 Episodes

1
Chương 1: Mộng đẹp
2
Chương 2: Anh em nuôi
3
Chương 3: Yêu tất cả những thứ thuộc về bầu trời
4
Chương 4: Chúa nói xạo
5
Chương 5: Ngược dòng ánh sáng
6
Chương 6: Anh không về, em đi tìm anh
7
Chương 7: Lưu Thanh Tuyền
8
Chương 8: Giới hạn
9
Chương 9: Góc tối của những vì sao
10
Chương 10: Mong nhớ nhau qua từng cuộc gọi
11
Chương 11: Giống như người yêu (1)
12
Chương 12: Giống như người yêu (2)
13
Chương 13: Lần đầu tiên
14
Chương 14: Đừng sợ...
15
Chương 15: Người thay thế
16
Chương 16: Điều anh vẫn giấu
17
Chương 17: Cáo già và cừu non
18
Chương 18: Rủ lòng thương
19
Chương 19: Bản năng của người em gái
20
Chương 20: Nhà
21
Chương 21: Một nghìn không trăm chín mươi ba ngày để quên
22
Chương 22: Tín ngưỡng trong em
23
Chương 23: Ngày đặc biệt
24
Chương 24: Hết duyên
25
Chương 25: Khổ nhục kế
26
Chương 26: Mặt nạ gã hề
27
Chương 27: Tin tưởng
28
Chương 28: Đưa em đi
29
Chương 29: Chia phòng
30
Chương 30: Em gái anh nên không thể tùy tiện
31
Chương 31: Thú nhận
32
Chương 32: Lần cuối cùng
33
Chương 33: Nắm
34
Chương 34: Thánh Mẫu
35
Chương 35: Nơi hoàng hôn đậu xuống
36
Chương 36: Câu hỏi của người vô tâm
37
Chương 37: Tâm ý
38
Chương 38: Tâm ý (2)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play