CHAPTER 3: NHÀ HỌ MẠC.

Tứ tiểu thư nhà họ Mạc, tên chỉ có mỗi một chữ "Yên". Năm đó nàng ra đời, trong một ngày mùa đông lạnh giá thấu xương. Mẹ nàng vì chỉ là nữ nhân thông phòng cho Mạc lão gia, cho nên không được người ta quan tâm đến, thậm chí chẳng chút coi trọng.

Lúc trở dạ cũng đã là nửa đêm, vật vã quằn quại đến sáng, đau đớn như chết đi sống lại thì sinh ra nàng. Bà đỡ nói với Mạc lão gia đứa trẻ là con gái, khiến ông vô cùng chán nản, cho nên khi người ta hỏi đặt tên đứa trẻ là gì, ông bực bội nói.

"Yên!"

Không ai biết lúc đó do cáu kỉnh hay để nạt nộ, nhưng sau cùng người ta lại lấy cái từ "Yên" đó mà đặt cho tứ tiểu thư. Vì tứ tiểu thư là con của nữ nhân thông phòng, địa vị thấp kém, lại còn không thể nói chuyện, cho nên chẳng ai thèm ngó ngàng đến nàng. Sau khi mẹ nàng qua đời vì bạo bệnh, nàng chuyển đến biệt viện nhỏ bé tồi tàn sau hoa viên, coi như bản thân không tồn tại trong Mạc phủ rộng lớn này.

Hết thảy những gấm vóc lụa là, cao lương mỹ vị cũng chẳng bao giờ tới lượt nàng, nhưng Mạc Yên không lấy đó làm buồn phiền, ngược lại, cuộc sống giản đơn lại khiến nàng trở nên nhẹ lòng hơn.

Mạc Yên tuy không thể nói chuyện, nhưng rất thông minh, từ nhỏ đã thích đọc sách và nghiên cứu y thuật. Thi thoảng nàng lại cùng với đứa người ở tên Sương, lén trốn ra khỏi phủ tới ngoại thành học bốc thuốc với một bà thầy thuốc già tên Diệp. Bà lão cũng rất quý cô gái này, cầm tay chỉ dạy từng ly từng tí. Kể từ khi kế thừa nghiệp làm thầy thuốc, bà Diệp không thể sống chung với người khác, đó là do một lời nguyền không rõ căn nguyên, cho nên chồng con bà cũng rời bỏ bà mà đi để tránh hậu hoạ.

Mạc Yên dùng thủ ngữ nói chuyện với bà Diệp, vẻ mặt rạng ngời, ý hỏi nàng có thể làm người kế nghiệp của bà không được không.

Bà Diệp nghe thế thì gạt phắt đi, bàn tay nhăn nheo của bà cầm lấy tay Mạc Yên, ánh mắt trìu mến.

"Không được. Cô nương xinh đẹp thế này mà phải sống đời côi cút, quanh năm làm bạn với mùi dược liệu, cô đơn lẻ bóng, bà không đành lòng. Yên à, cháu học cứ học thôi, cứ ra sức mà cứu giúp người khác, không cần làm người kế nghiệp của bà."

Năm tháng cứ thế trôi đi, Mạc Yên ngày nào khó nhọc bước qua cái bậc cửa cao ngoài cổng, giờ đã trở thành một cô nương mười bảy tuổi xinh đẹp. Chỉ tiếc, chừng đó thời gian, mà bà Diệp không làm cách nào điều chế được phương thuốc chữa bệnh câm cho nàng.

Mạc Yên không buồn, còn nói rằng bản thân đã quen với việc sử dụng thủ ngữ, nếu bây giờ đột nhiên nói được lại thành ra không an tâm. Có một số người như vậy, đã quen với điều gì thì muốn gắn bó mãi, thay đổi theo hướng ngược lại chỉ e không khiến cuộc sống tốt lên.

Nếu Mạc Yên bỗng dưng nói được, có khi cô sẽ lại trở thành chủ đề chọc ngoáy của mấy chị em trong Mạc phủ, lúc đó sẽ không còn yên thân nữa.

Hôm nay Mạc Yên và cái Sương lại trốn phủ ra ngoại thành. Thực ra cũng chẳng ai có thời gian chú ý đến biệt viện của nàng hay nàng đi đâu làm gì, nhưng nếu chẳng may để họ phát giác ra, chỉ sợ sẽ không yên thân, thậm chí còn làm liên luỵ đến lão bà.

Hai người đang đi thì nhìn thấy một người đang nằm gục bên vệ cỏ ven đường. Mạc Yên đi tới gần xem xét, nhận ra đó là một chàng thanh niên trẻ, trên người có mấy vết chém rất sâu trên lưng, máu chảy ra ướt đẫm cả tấm áo hắn ta đang mặc. Nhận thấy chàng thanh niên vẫn còn hơi thở, Mạc Yên liền kêu cái Sương phụ mình dìu anh chàng nọ đến nhà bà Diệp.

Đến cổng, dùng hết sức kéo chàng thanh niên cao lớn qua cái bậc cửa cao, nàng và Sương đặt hắn ta nằm xuống cái chõng ngoài hiên, rồi trong khi Mạc Yên cởi bỏ lớp áo hắn đang mặc để sát trùng thì cái Sương chạy ra sau vườn đi tìm bà Diệp.

Trên lưng chàng thanh niên có tới năm vết chém lớn nhỏ, sâu hoắm, có chỗ còn lộ cả xương ra. Lau sơ qua bằng khăn sạch, Mạc Yên nhận thấy trên tấm lưng chằng chịu vết chém còn lồi lên cả một mảng thịt lớn đã khô lại, giống như vết bỏng lâu năm không lành. Mạc Yên tự hỏi không biết người này đã trải qua những biến cố gì, mà thân thể hắn lại lắm sẹo lớn sẹo nhỏ đến vậy, nhưng nàng cũng không nghĩ ngợi nhiều, chăm chú xử lý những vết thương mới.

Một lúc sau Mạc Yên và bà Diệp cũng băng bó xong cho hắn ta, rồi trong lúc cái Sương dùng khăn rửa mặt, lau đi những vết bẩn trên mặt hắn, nàng lại vội vàng đem thuốc đi sắc.

"Yên à, không biết nam tử kia có lai lịch thế nào, nhỡ là phường đạo tặc giết người cướp của thì nguy to."

Mạc Yên nghe bà Diệp nói vậy ngẫm cũng đúng, liền dùng thủ ngữ biểu đạt.

"Ý cháu là trói lại sao?"

Mạc Yên gật đầu. Rồi lại huơ huơ tay.

"Ừ, thế đợi cho cậu ta gần tỉnh rồi mới trói lại tra hỏi sau, cẩn thận vẫn hơn."

Đến chiều tối, Mạc Yên đang gà gật chống cằm ngủ thì chàng thanh niên kia mở mắt. Hắn ta thấy một cô nương đang ngủ gật, lại nhìn thân thể nằm nghiêng của mình đã bị băng lại, thậm chí còn bị buộc luôn người vào cái giường thì đâm ra hơi khó chịu. Cái Sương vừa đi vào, thấy chàng thanh niên đang cố giãy dụa thì liền kêu lên. Mạc Yên giật mình tỉnh dậy, miệng ú ớ xua tay liên hồi ra hiệu với hắn.

"Sao lại trói tôi?", hắn ta gằn giọng hỏi.

Chapter
1 CHAPTER 1: MƯU SÁT SƯ PHỤ (1).
2 CHATTER 2: MƯU SÁT SƯ PHỤ (2).
3 CHAPTER 3: NHÀ HỌ MẠC.
4 CHAPTER 4: CHO XEM VẾT THƯƠNG.
5 CHAPTER 5: RĂN ĐE.
6 CHAPTER 6: CÓ RẮN!
7 CHAPTER 7: ĐỘC RẮN.
8 CHAPTER 8: DẠY DỖ.
9 CHAPTER 9: LỜI HỨA.
10 CHAPTER 10: CỨ THẾ MÀ LÀM.
11 CHAPTER 11: LÀM PHIỀN.
12 CHAPTER 12: GIAN.
13 CHAPTER 13: TẾ GIAN.
14 CHƯƠNG 14: CHƠI CỜ.
15 CHƯƠNG 15: TỪ KHÔNG.
16 CHƯƠNG 16: BAO VÂY.
17 CHƯƠNG 17: THIÊU RỤI BẰNG HẾT.
18 CHƯƠNG 18: ĐỐI ĐẦU.
19 CHƯƠNG 19: SỐNG KHÔNG DỄ DÀNG.
20 CHƯƠNG 20: CÔ TA ĐIÊN RỒI SAO?
21 CHƯƠNG 21: ĐẦU ĐUÔI CƠ SỰ.
22 CHƯƠNG 22: MỘT KẺ VÔ DANH.
23 CHƯƠNG 23: THẢO DƯỢC.
24 CHƯƠNG 24: CẢ ĐỜI CHƯA GẶP QUA VỊ TIỂU THƯ BỊ CÂM.
25 CHƯƠNG 25: CHẮC HẮN ĐÃ PHẢI LÒNG TIỂU THƯ RỒI ĐÓ!
26 CHƯƠNG 26: KHÔN HỒN THÌ CÚT NGAY!
27 CHƯƠNG 27: THÀNH Ý.
28 CHƯƠNG 28: TẤT CẢ CHỈ LÀ TẠM THỜI.
29 CHƯƠNG 29: KẺ ĐỘT NHẬP.
30 CHƯƠNG 30: CŨNG BIẾT NGẠI SAO?
31 CHƯƠNG 31: ẢO GIÁC.
32 CHƯƠNG 32: CỔ TRÙNG.
33 CHƯƠNG 33: XẢY RA CHUYỆN LỚN.
34 CHƯƠNG 34: GIẾT NGƯỜI.
35 CHƯƠNG 35: TRỞ VỀ.
36 CHƯƠNG 36.
37 CHƯƠNG 37.
38 CHƯƠNG 38.
39 CHƯƠNG 39.
40 CHƯƠNG 40.
41 CHƯƠNG 41: NGUYỀN RỦA.
42 CHƯƠNG 42: MA QUỶ.
43 CHƯƠNG 43: CHẾT ĐÓI.
44 CHƯƠNG 44: CHỬA HOANG.
45 CHƯƠNG 45: ĐỘNG CƠ GÂY ÁN.
46 CHƯƠNG 46: NẾU THÍCH THÌ CHO ĂN HÀNH*.
47 CHƯƠNG 47: ĐÁNH RẮN ĐỘNG CỎ.
48 CHƯƠNG 48: CHÓ KHÔN CŨNG DÍNH VÀO NỒI.
49 CHƯƠNG 49: BỊ ÁM TOÁN.
50 CHƯƠNG 50: NẢY SINH MỐI NGHI HOẶC.
51 CHƯƠNG 51: LỘ DIỆN KẺ GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU.
52 CHƯƠNG 52: PHÒNG TRƯỚC NGỪA SAU.
53 CHƯƠNG 53: LỘ DIỆN.
54 CHƯƠNG 54: MỤC ĐÍCH.
55 CHƯƠNG 55: QUỶ NHỎ.
56 CHƯƠNG 56: LẢNG VẢNG.
57 CHƯƠNG 57: KẾT THÚC.
58 CHƯƠNG 59: LỄ HIẾN PHÙ.
59 CHƯƠNG 59: ĐẤT PHONG CHÂU.
60 CHƯƠNG 60: THỊ PHI.
61 CHƯƠNG 61: BẾ GIAN.
62 CHƯƠNG 62: ĐỐI ĐẦU.
63 CHƯƠNG 63: PHÙNG GIA TRANG.
64 CHƯƠNG 64: ÂM DẤU.
65 CHƯƠNG 65: XÂM CHIẾM.
66 CHƯƠNG 66: NỘI THÀNH.
67 CHƯƠNG 67: ĐIỀU TRA.
68 CHƯƠNG 68: SƯƠNG ĐỘC.
69 CHƯƠNG 69: PHÁ THUẬT YỂM.
70 CHƯƠNG 70: PHÁ ÁN.
71 CHƯƠNG 71: HUNG THỦ LỘ DIỆN.
72 CHƯƠNG 72: XƯƠNG CUỒNG.
73 CHƯƠNG 73: KHÔNG LỘ
74 CHƯƠNG 74: BẤT ỔN.
75 CHƯƠNG 75: CANH KHUYA.
76 CHƯƠNG 76: BỊ KẸT.
77 CHƯƠNG 77: ĐEO BÁM.
78 CHƯƠNG 78: NGƯỜI KHUẤT MẶT.
79 CHƯƠNG 79: BIẾN THÁI?
80 CHƯƠNG 80: VÀO CUỘC
81 CHƯƠNG 81: BỐC CHÁY.
82 CHƯƠNG 82: THI THỂ
83 CHƯƠNG 83: ĐIỀU TRA CHỨNG CỨ.
84 CHƯƠNG 84: TƯƠNG KẾ TỰU KẾ.
85 CHƯƠNG 85: DUYÊN ĐOẠ HỒN.
Chapter

Updated 85 Episodes

1
CHAPTER 1: MƯU SÁT SƯ PHỤ (1).
2
CHATTER 2: MƯU SÁT SƯ PHỤ (2).
3
CHAPTER 3: NHÀ HỌ MẠC.
4
CHAPTER 4: CHO XEM VẾT THƯƠNG.
5
CHAPTER 5: RĂN ĐE.
6
CHAPTER 6: CÓ RẮN!
7
CHAPTER 7: ĐỘC RẮN.
8
CHAPTER 8: DẠY DỖ.
9
CHAPTER 9: LỜI HỨA.
10
CHAPTER 10: CỨ THẾ MÀ LÀM.
11
CHAPTER 11: LÀM PHIỀN.
12
CHAPTER 12: GIAN.
13
CHAPTER 13: TẾ GIAN.
14
CHƯƠNG 14: CHƠI CỜ.
15
CHƯƠNG 15: TỪ KHÔNG.
16
CHƯƠNG 16: BAO VÂY.
17
CHƯƠNG 17: THIÊU RỤI BẰNG HẾT.
18
CHƯƠNG 18: ĐỐI ĐẦU.
19
CHƯƠNG 19: SỐNG KHÔNG DỄ DÀNG.
20
CHƯƠNG 20: CÔ TA ĐIÊN RỒI SAO?
21
CHƯƠNG 21: ĐẦU ĐUÔI CƠ SỰ.
22
CHƯƠNG 22: MỘT KẺ VÔ DANH.
23
CHƯƠNG 23: THẢO DƯỢC.
24
CHƯƠNG 24: CẢ ĐỜI CHƯA GẶP QUA VỊ TIỂU THƯ BỊ CÂM.
25
CHƯƠNG 25: CHẮC HẮN ĐÃ PHẢI LÒNG TIỂU THƯ RỒI ĐÓ!
26
CHƯƠNG 26: KHÔN HỒN THÌ CÚT NGAY!
27
CHƯƠNG 27: THÀNH Ý.
28
CHƯƠNG 28: TẤT CẢ CHỈ LÀ TẠM THỜI.
29
CHƯƠNG 29: KẺ ĐỘT NHẬP.
30
CHƯƠNG 30: CŨNG BIẾT NGẠI SAO?
31
CHƯƠNG 31: ẢO GIÁC.
32
CHƯƠNG 32: CỔ TRÙNG.
33
CHƯƠNG 33: XẢY RA CHUYỆN LỚN.
34
CHƯƠNG 34: GIẾT NGƯỜI.
35
CHƯƠNG 35: TRỞ VỀ.
36
CHƯƠNG 36.
37
CHƯƠNG 37.
38
CHƯƠNG 38.
39
CHƯƠNG 39.
40
CHƯƠNG 40.
41
CHƯƠNG 41: NGUYỀN RỦA.
42
CHƯƠNG 42: MA QUỶ.
43
CHƯƠNG 43: CHẾT ĐÓI.
44
CHƯƠNG 44: CHỬA HOANG.
45
CHƯƠNG 45: ĐỘNG CƠ GÂY ÁN.
46
CHƯƠNG 46: NẾU THÍCH THÌ CHO ĂN HÀNH*.
47
CHƯƠNG 47: ĐÁNH RẮN ĐỘNG CỎ.
48
CHƯƠNG 48: CHÓ KHÔN CŨNG DÍNH VÀO NỒI.
49
CHƯƠNG 49: BỊ ÁM TOÁN.
50
CHƯƠNG 50: NẢY SINH MỐI NGHI HOẶC.
51
CHƯƠNG 51: LỘ DIỆN KẺ GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU.
52
CHƯƠNG 52: PHÒNG TRƯỚC NGỪA SAU.
53
CHƯƠNG 53: LỘ DIỆN.
54
CHƯƠNG 54: MỤC ĐÍCH.
55
CHƯƠNG 55: QUỶ NHỎ.
56
CHƯƠNG 56: LẢNG VẢNG.
57
CHƯƠNG 57: KẾT THÚC.
58
CHƯƠNG 59: LỄ HIẾN PHÙ.
59
CHƯƠNG 59: ĐẤT PHONG CHÂU.
60
CHƯƠNG 60: THỊ PHI.
61
CHƯƠNG 61: BẾ GIAN.
62
CHƯƠNG 62: ĐỐI ĐẦU.
63
CHƯƠNG 63: PHÙNG GIA TRANG.
64
CHƯƠNG 64: ÂM DẤU.
65
CHƯƠNG 65: XÂM CHIẾM.
66
CHƯƠNG 66: NỘI THÀNH.
67
CHƯƠNG 67: ĐIỀU TRA.
68
CHƯƠNG 68: SƯƠNG ĐỘC.
69
CHƯƠNG 69: PHÁ THUẬT YỂM.
70
CHƯƠNG 70: PHÁ ÁN.
71
CHƯƠNG 71: HUNG THỦ LỘ DIỆN.
72
CHƯƠNG 72: XƯƠNG CUỒNG.
73
CHƯƠNG 73: KHÔNG LỘ
74
CHƯƠNG 74: BẤT ỔN.
75
CHƯƠNG 75: CANH KHUYA.
76
CHƯƠNG 76: BỊ KẸT.
77
CHƯƠNG 77: ĐEO BÁM.
78
CHƯƠNG 78: NGƯỜI KHUẤT MẶT.
79
CHƯƠNG 79: BIẾN THÁI?
80
CHƯƠNG 80: VÀO CUỘC
81
CHƯƠNG 81: BỐC CHÁY.
82
CHƯƠNG 82: THI THỂ
83
CHƯƠNG 83: ĐIỀU TRA CHỨNG CỨ.
84
CHƯƠNG 84: TƯƠNG KẾ TỰU KẾ.
85
CHƯƠNG 85: DUYÊN ĐOẠ HỒN.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play