“Sao lại trói tôi?”, hắn ta gằn giọng hỏi.
Mạc Yên biết mình có giải thích thế nào hắn ta cũng không hiểu, liền để cái Sương nói thay.
“Tiểu thư bảo, anh đang bị thương, không được cử động, nhỡ vết thương rách ra thì lại phiền.”
“Tôi hỏi sao lại trói tôi?”, hắn hỏi lại lần nữa.
Cái Sương liền giải thích ngay.
“Tiểu thư sợ anh là đạo tặc, cho nên buộc anh vào giường để hỏi chuyện trước.”
Người thanh niên có vẻ đã hiểu nguyên cớ, liền không giãy dụa nữa, khẽ cựa người, hai hàng lông mày rậm cau lại. Hít thở vài hơi, lấy lại được chút sức lực, hắn liền hướng ánh mắt đến chỗ hai cô nương đang đứng.
Cô nương phía sau được cô nương búi tóc hai bên gọi là “tiểu thư” liền đứng lên phía trước, chỉ chỉ vào người hắn ta rồi lại chỉ mặt mình. Bây giờ hắn ta mới vỡ lẽ, hiểu ra cô tiểu thư này không thể nói chuyện được.
“Xem vết thương cho tôi sao?”, hắn ta hỏi.
Mạc Yên gật đầu, rồi đi vòng qua bên kia, xem những vết thương trên lưng người thanh niên. Nàng giơ tay làm vài động tác với cái Sương, con bé liền chạy đi, lát sau quay lại với bát cháo trắng bốc hơi nghi ngút.
Cầm bát cháo trên tay, Mạc Yên do dự không biết nên đút cho hắn ta ăn hay là đỡ hắn ta ngồi dậy. Người thanh niên chừng như cũng hiểu được, nói ngay.
“Tôi không phải đạo tặc, lại đang bị thương khắp người, không làm hại ai được đâu, tiểu thư đỡ tôi dậy để tôi tự ăn cũng được.”
Mạc Yên cắn nhẹ môi, rồi đặt bát cháo lên cái bàn nhỏ, sau đó cùng cái Sương gỡ dây trói ra, đỡ người thanh niên tựa vào gối tựa. Nhưng có lẽ hắn đang rất đau, bàn tay phải tuy không bị thương nhưng sức lực chẳng còn, cầm thìa cháo run run đưa lên miệng mà lại rớt cả ra ngoài. Mạc Yên vội đưa tay hứng lấy, rồi mới rút cái khăn tay của mình lau cho hắn ta. Đoạn mặc kệ hắn ta có đồng ý không, nàng cầm bát cháo, vét quanh từng thìa rồi bón cho hắn ta ăn.
Người thanh niên ban đầu còn cảm thấy không tự nhiên, nhưng vì sức lực đã cạn kiệt, cơn đói khiến hai mắt hắn hoa cả lên, cho nên chẳng thèm để ý nữa, một chốc đã đánh bay hai bát cháo trắng.
Cho người thanh niên ăn xong, thấy trời đã về chiều, cái Sương lại giục về, cho nên Mạc Yên bèn gọi bà Diệp lại. Bà đi vào nhà, nhìn người thanh niên vẫn nằm im lặng trên giường rồi lên tiếng.
“Này cậu, ta một mình thân già, nhưng dù gì cũng là thầy thuốc, cậu mà láo nháo là không xong đâu đấy.”
Chàng thanh niên chẳng nói gì mà gật đầu đồng ý.
Hướng đôi mắt âm trầm qua khung cửa sổ nhìn hai cô gái đang rời đi.
Vài ngày sau, chàng trai đã bình phục, có thể thoải mái vận động và giúp bà Diệp vài việc nặng nhọc. Bà lão có vẻ rất khoái cậu trai trẻ này, nói ít làm nhiều, cho nên chẳng mấy chốc đã xem như cháu trai, thi thoảng lại mắng cho một trận vì lỡ tay làm đổ nong thuốc quý.
Hôm nay Mạc Yên lại tới, đem cho bà Diệp một ít mật ong nàng tự tay nuôi.
“Ai dà, Yên à, con xem cái tay bị ong đốt này, sưng vù hết lên rồi.”
Bà Diệp kéo nàng vào nhà, vừa bôi thuốc vừa nói cho nàng biết tên của chàng trai kia là Lâm Phúc.
“Nó làm gia nô cho một nhà giàu ở trấn bên, bà vợ lẽ nhà đó lại để mắt đến nó, thế là nó bị đuổi đi, còn bị người ta truy sát thừa sống thiếu chết.”
Bà chắt lưỡi lắc đầu.
“Đàn ông sức dài vai rộng, ưa nhìn cũng là một cái tội, thật đáng thương.”
Mạc Yên nhìn ra cửa sổ. Đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Lâm Phúc, nàng chỉ khẽ mỉm cười gật đầu rồi lại quay vào. Lâm Phúc cũng chớp đôi mắt âm trầm, tiếp tục công việc phơi thuốc của mình.
Trưa hôm đó, ngồi ăn cơm trên bàn ngoài sân, Lâm Phúc lúc này mới mở miệng nói.
“Đa tạ hai cô đã cứu tôi. Ơn này ngày sau sẽ trả.”
Bà Diệp nghe Lâm Phúc nói như thế thì đánh hắn một cái vào vai, rồi bảo.
“Cái thằng này, ơn huệ gì thì tính sau, mày đã biết con gái nhà người ta tên là gì chưa hả?”
Cái Sương cười cười hai tiếng, rồi khẽ huých tay tiểu thư nhà mình một cái. Mạc Yên dừng đũa, ngơ ngác nhìn.
“Phải rồi, tôi vẫn chưa biết tên tiểu thư.”
Mạc Yên thấy Lâm Phúc nhìn mình, liền đi vào lấy giấy và bút lông, viết lên hai từ “Mạc Yên” rồi đưa cho anh ta. Vừa nhìn thấy tên nàng trên tờ giấy, hai mắt Lâm Phúc đã mở mắt trừng trừng, vẫn cúi đầu mà hỏi.
“Tiểu thư là gì với nhà họ Mạc?”
Cái Sương vui vẻ trả lời thay.
“Tiểu thư là con gái Mạc lão gia, là tứ tiểu thư trong nhà.”
Ra thế. Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Nhân duyên trên đời này cũng thật đáng sợ. Người cứu Lâm Phúc lại là con gái họ Mạc. Nghe nói, họ Mạc giàu nhất nhì trấn Sơn Nam, nhưng lại đẻ ra toàn con gái, mãi sau do được sự giúp đỡ của một đạo sĩ giang hồ, mới sinh được một cậu con trai, cho tới tận bây giờ vẫn là một trong những phú hộ có tiếng được nhiều người ngưỡng vọng. Nhưng nhìn Mạc Yên, chẳng ai có thể đoán được thân thế của nàng lại là tứ tiểu thư của Mạc phủ.
“Tiểu thư nhà tôi từ nhỏ đã ăn vận đơn giản, không khoa trương loè loẹt, cho nên gần như chẳng ai biết tiểu thư là con gái Mạc gia.”
Mạc Yên kéo tay áo cái Sương, ra dấu đừng nhiều chuyện. Nó rụt cổ lại, che miệng rồi cắm cúi ăn cơm.
Lâm Phúc từ lúc ấy chẳng nói chẳng rằng, lại yên lặng làm việc. Đến tối hôm đó, hắn gấp mảnh giấy ghi tên Mạc Yên nhét vào trong ngực áo, rồi để lại một bức thư trên bàn cho bà Diệp mà đi mất.
Updated 85 Episodes
Comments