“Ta đã tưởng tượng ra vô số cái chết cho mình, nhưng có vẻ chẳng có cái nào hợp lý. Dẫu sao thì hôm nay cũng đâu phải ngày để chết, cho nên gác lại để nghĩ sau vậy.”
Nói đoạn, Bùi tổng quản đứng dậy, bộ dạng có vẻ đã muốn đi nghỉ ngơi.
Lâm Phúc trầm giọng hỏi.
“Vậy đêm nay phải chết, Bùi tổng quản có nghĩ cái chết vì bị rỉa thịt uống máu sẽ hợp lý nhất không?”
Đứng sững lại vì câu hỏi của Lâm Phúc, Bùi tổng quản quay đầu.
Nhưng vừa quay qua, đã bị một con vật gì đó chui tuột vào miệng, chặn đứng lại ở cổ họng khiến ông dùng hai tay mà giữ lấy cổ mình, chỉ có thể ú ớ phát ra từng tiếng nặng nhọc, hai mắt trợn trừng.
Lâm Phúc lúc này mới đứng lên.
Thả thêm con rắn hôm trước bắt được trong phòng tứ tiểu thư, giờ đã biến thành một loài dị dạng.
Con rắn quấn lấy chân Bùi tổng quản, bò trườn lên trên cơ thể đang vặn vẹo của ông.
“Bùi Viện, ông có muốn biết vì sao đêm nay mình phải chết không?”
Vẻ mặt nhăn nhúm khổ sở của Bùi tổng quản, cùng tròng mắt đã bắt đầu rỉ ra hai dòng máu của ông, càng khiến giọng nói Lâm Phúc trở nên trầm đục.
“Một nhà năm người, bị bắt mất một lúc vừa sinh ra, còn lại bốn, thật may, có một kẻ sống sót.”
Không biết do con trùng trong cổ, con rắn đang rỉa phần thịt trên ngực, hay do nghe thấy lời nói lạnh lẽo của Lâm Phúc, mà Bùi tổng quản ngã vật ra đất, quằn quại oằn mình lên.
Trên ngực, một phần xương ức đã lộ ra. Con trùng trong miệng đã cắn nuốt cái lưỡi, bây giờ nó ngoe nguẩy chui sâu hơn vào bên trong.
Lâm Phúc ngồi xổm xuống, giọng nói vừa đủ để Bùi tổng quản nghe được.
“Hôm nay ông nói nhiều quá, tôi cái hiểu cái không hiểu. Nhưng ông vẫn phải chết. Mà tôi nói cho ông biết một tin, Từ Không là thầy của tôi, và ông ta cũng bị cổ trùng rỉa sạch rồi.”
Bùi tổng quản mở to đôi tròng mắt đang bị những con trùng cật lực đục khoét.
Cánh tay căng cứng vươn lên ngắc ngoải. Một nhà năm người, một đứa bị đem đi, toàn bộ đều chìm trong biển lửa.
Ra vậy.
Quả nhiên mọi toan tính đều tồn tại sai sót chết người.
Hai con ngươi trong hốc mắt Bùi tổng quản đảo trợn liên hồi, chỉ trong khoảnh khắc đã bị con trùng khát máu kia nuốt trọn.
Lâm Phúc đứng dậy, từ ống tay áo rơi xuống vô số những con trùng nhỏ như con rươi biển, nhanh chóng bu bám trên cơ thể vặn vẹo của Bùi tổng quản.
Đúng lúc ấy, đôi tai nhạy bén của Lâm Phúc nghe được tiếng bước chân người đi tới. Hắn chỉ kịp nhảy vào bụi cây gần đó ẩn nấp, thì người đó đã chạy sộc tới, kinh sợ nhìn dáng vẻ quằn quại của người dưới đất.
“Mạc Yên?”, Lâm Phúc trợn mắt rít lên.
Mạc Yên ném cái hũ mật ong xuống, nàng cố gắng hét lên, nhưng âm thanh cứ tắc ngẹn trong cuống họng không sao thoát ra được.
Vậy là nàng chẳng còn cách nào, liền quỳ sụp xuống, bẻ một nhành cây trong chậu cảnh mà quét đám cổ trùng.
“Chết tiệt thật. Cô ta điên rồi sao?”
Lâm Phúc ở trong bụi cây, lồng ngực như có lửa đốt, hận không thể một cước đánh ngất cái vị tiểu thư câm liều mạng kia.
Những con trùng nhỏ bị kích động, một số đã bò lên cái cành cây Mạc Yên đang cầm, rồi rất nhanh leo lên tay nàng mà cắn xé.
Mạc Yên không kêu được, chỉ đành cố sức vẩy nó đi, nhưng vô dụng.
Mắt nàng bắt đầu hoa lên, bàn tay bị cắn trở nên nóng rực run lẩy bẩy.
Ngay khi ngã khụy xuống đất, ánh mắt mơ màng trông thấy có người xông tới.
Lâm Phúc túm chặt lấy cổ tay Mạc Yên, kéo nàng qua một bên, cùng lúc đó dùng tay kia bứt phăng mấy con cổ trùng nhỏ rơi xuống.
Thế nhưng có một con đã bò vào trong ngực hắn, nhói một cái, hắn cảm giác được con trùng chui qua lớp thịt vào bên trong.
Hắn xé phanh ngực áo mình, rút dao đâm vào rồi rạch một đường, cắn chặt hai hàm răng, lấy mũi dao hất con trùng nhỏ xíu bay ra khỏi người.
Lâm Phúc hít thở vài hơi, những mạch máu bên trong luân chuyển ầm ầm, bị hút chặt về nơi con trùng vừa cắn mà tụ họp thành một điểm nóng rực.
Thấy phần tay Mạc Yên đã trở nên tím tái, liền bế thốc nàng lên lao về phòng mình, gần như hắn đã ném nàng xuống giường trong cơn lảo đảo, lấy hai viên thuốc giải độc trong hộp uống ực một viên.
Nhìn Mạc Yên đã hoàn toàn bất tỉnh, hắn chỉ đành cho thuốc vào miệng, nhai nát, uống một ngụm nước rồi mớm cho nàng.
Xong đâu đó, hắn lảo đảo ngồi bệt xuống sàn, bắt đầu vận nội công để thải độc hoàn toàn.
Cho dù là cổ trùng sư, nhưng vừa rồi trong trạng thái bị kích động toàn phần, đám trùng không phân biệt được chủ nhân và con mồi, cho nên liền tấn công mãnh liệt.
Nếu hắn chậm trễ một chút nữa thì Mạc Yên giờ chắc chỉ còn là cái xác.
Chỉ một lát sau, Lâm Phúc nôn ra một bãi máu đen ngòm.
Trên giường, Mặc Yên cũng có biểu hiện muốn nôn, hắn gượng đứng dậy, kéo cổ áo nàng qua sát mép giường, nàng nôn xong, hắn đặt nàng lại giữa giường rồi lại ngồi bệt xuống lần nữa, cạnh hắn là hai bãi nôn bốc mùi rất kinh khủng.
Nghĩ ngợi điều gì, Lâm Phúc quay lại nhìn Mặc Yên hai mắt vẫn nhắm nghiền trên giường.
Hay là giết phức cô ta đi?
Hắn cau mày do dự.
Updated 85 Episodes
Comments