CHƯƠNG 19: SỐNG KHÔNG DỄ DÀNG.

Mạc Đăng Kính và Lý Lan Huệ, nếu xét theo góc nhìn của người bình thường, họ thuộc kiểu người tàn ác đến tận xương tủy, vì để mình được sống, sẽ thẳng tay hy sinh mạng của kẻ khác.

Nhưng nếu đứng ở vị trí của một người thuộc hạ kiêm anh em như Bùi Viện, cả hai vợ chồng Mạc Đăng Kính đều là người rất thức thời, thậm chí biết rõ cái giá phải trả, vẫn xuống tay không hề do dự.

Có cảm kích, cũng có kinh sợ, nhưng phần lớn là sự ngưỡng vọng và nể phục.

Thiên hạ này chẳng phải của riêng một người, cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh ăn hiếp kẻ yếu, âu cũng là cái số phận đã định ra.

Hai bàn tay Bùi Viện đã từng nhuốm rất nhiều máu thịt của kẻ khác, ông cũng từng thử hình dung cái chết của mình sẽ như thế nào, chết vì bị lăng trì, chết vì bị chặt đầu, chết vì bị tùng xẻo, chết do voi giày ngựa xéo hay chết vì hóc một cái xương cá.

Thật đáng sợ, cũng thật buồn cười.

Thế nhưng ông lại chưa từng nghĩ thật kỹ, xem mình đang sống vì điều gì? Lẽ nào sống chỉ để kinh qua hết quãng đời đã được sinh ra?

Tự nhiên đêm nay, Bùi tổng quản lại mơ hồ nghĩ ngợi những thứ lạ kỳ như thế.

Trời đã về khuya, sương giăng phủ một lớp mờ ảo lên cảnh vật trong hậu hoa viên, ánh trăng khuyết như càng làm tôn lên vẻ tĩnh mịch ma mị mà rất lâu rồi Bùi tổng quản không để tâm đến.

Hôm nay ngồi ở cái bàn đá này, nhìn khung cảnh trước mắt, ông thấy nó mới hấp dẫn làm sao.

“Bùi tổng quản lại có nhã hứng nửa đêm ở đây ngắm trăng hay sao?”

Nghe giọng nói đều đều, thanh âm trầm đục, Bùi tổng quản không nhìn qua, liền nói.

“Lâm Phúc đấy à? Ngồi xuống đây mà nhìn này.

Thứ sương đêm này đã lâu lắm rồi ta không được nếm, vị của nó vẫn lành lạnh, nhưng không còn mặn như lúc trước nữa.

Cậu nói xem, đời người, ăn sung mặc sướng, ăn gió nằm sương, dù là đế vương hay kẻ lang thang đầu đường xó chợ, cũng có một đời như nhau, rút cuộc lại có cuộc sống khác xa nhau đến thế, tất cả là tại vì sao?”

Lâm Phúc chậm rãi ngồi xuống, ánh mắt thoảng qua một tia nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã trở lại với nét lạnh lẽo như chính màn sương đêm đang giăng phủ.

“Tôi ít học, từ nhỏ đã chẳng được cha mẹ dạy dỗ chu đáo, cho đến khi cha mẹ qua đời, tôi mới chỉ là một thằng nhóc mười tuổi, không hiểu nổi ý tứ thâm sâu của tổng quản đâu.”

Bủi tổng quản không lấy làm ngạc nhiên trước hoàn cảnh của Lâm Phúc.

Có lẽ cuộc đời ông trải qua thăng trầm và biến cố, hun đúc cái phần người bên trong ông trở nên thản nhiên hơn trước số phận của kẻ khác.

“Xem ra, cậu cũng từng sống không dễ dàng gì.”, Bùi tổng quản ôn tồn nói, “Trong Mạc phủ, cũng có người vẫn còn sống như thế. Nhưng có vẻ như cô ấy chẳng thèm để tâm, không bứt phá, cũng chẳng tranh giành, khiến ta đôi lúc tò mò muốn biết, liệu cô ấy có chút tham vọng nào trong cuộc đời của mình không?”

“Ý tổng quản nói đến tứ tiểu thư?”

Lần này thì Bùi tổng quản có chút ngạc nhiên.

Nhưng ông biết, Lâm Phúc rất có mắt quan sát và phán đoán, cho nên ông gật đầu đáp lại.

“Ừm, tứ tiểu thư Mạc Yên. Con bé ấy được nuôi dưỡng trong sự ghẻ lạnh của chính gia đình mình. Ừ thì con bé bị câm, cho nên người ta đâm ra ghét bỏ. Ban đầu ta cũng chẳng chú ý, nhưng qua nhiều lần tiếp xúc, rồi bắt gặp con bé dạy dỗ thằng bé Chiêu, ta mới nhận ra, ở Mạc Yên có một thứ mà tất cả người trong Mạc phủ này không hề có, chính là sự tự tại vô tận.”

Lâm Phúc cười nhạt.

“Sự tự tại mà Bùi tổng quản nói tới, chính là ngày ngày chịu nhẫn nhịn người khác, không đối đầu, không phản kháng sao?”

Bùi tổng quản chợt cười lên hai tiếng rất thản nhiên.

“Người trẻ các cậu luôn nhìn đời bằng mắt. Còn với những kẻ đã kinh qua sương gió, nếp nhăn và nghiệp quả đã ăn sâu cả vào máu thịt, già cả như chúng ta, thì nhìn đời bằng tâm can.”

Như không hiểu được ý tứ trong lời nói của Bùi tổng quản, Lâm Phúc hơi nghiêng đầu, vẻ chờ đợi.

“Mạc Yên, nó giống như một cây cỏ dại, dẫu xung quanh là cây cao bóng cả, hoa lá xanh tươi đẹp đẽ, hay mưa dầm nắng trải, nó vẫn cứ ung dung ở đó, chẳng phải bàng quan, mà cứ tự nhiên đối mặt. Cái mà người ta khó rèn luyện nhất, chính là giữa một cục diện xô bồ, người người kèn cựa tranh đoạt, thì ai đó lại cứ lặng lẽ làm việc của mình, bởi người đó biết, mình có quan tâm hay không mọi thứ vẫn sẽ diễn biến như thế.”

Ngừng ở đó, Bùi tổng quản chép miệng.

“Dù cậu hiểu hay không hiểu, thì nó vẫn là như thế.”

Lâm Phúc cảm thấy có chút mơ hồ, nhưng hắn cũng không biểu lộ ra, bèn hỏi một câu.

“Bùi tổng quản lúc này ngồi đây, lại chỉ để nói đến tứ tiểu thư hay sao?”

“Ta chỉ đột nhiên nghĩ đến con bé Mạc Yên mà thôi. Cái chính là ta đang nghĩ, một ngày nào đó mình sẽ chết thế nào? Già cả rồi, sức lực, trí tuệ cũng suy kiệt dần rồi, cũng tới một ngày nào đó Diêm Vương sai người đến bắt về thọ khổ chứ, có đúng không nào.”

Lâm Phúc bật cười. Cách mà hắn cười vẫn vô cùng lạnh lẽo.

“Bùi tổng quản thích một cái chết như thế nào?”

Chapter
1 CHAPTER 1: MƯU SÁT SƯ PHỤ (1).
2 CHATTER 2: MƯU SÁT SƯ PHỤ (2).
3 CHAPTER 3: NHÀ HỌ MẠC.
4 CHAPTER 4: CHO XEM VẾT THƯƠNG.
5 CHAPTER 5: RĂN ĐE.
6 CHAPTER 6: CÓ RẮN!
7 CHAPTER 7: ĐỘC RẮN.
8 CHAPTER 8: DẠY DỖ.
9 CHAPTER 9: LỜI HỨA.
10 CHAPTER 10: CỨ THẾ MÀ LÀM.
11 CHAPTER 11: LÀM PHIỀN.
12 CHAPTER 12: GIAN.
13 CHAPTER 13: TẾ GIAN.
14 CHƯƠNG 14: CHƠI CỜ.
15 CHƯƠNG 15: TỪ KHÔNG.
16 CHƯƠNG 16: BAO VÂY.
17 CHƯƠNG 17: THIÊU RỤI BẰNG HẾT.
18 CHƯƠNG 18: ĐỐI ĐẦU.
19 CHƯƠNG 19: SỐNG KHÔNG DỄ DÀNG.
20 CHƯƠNG 20: CÔ TA ĐIÊN RỒI SAO?
21 CHƯƠNG 21: ĐẦU ĐUÔI CƠ SỰ.
22 CHƯƠNG 22: MỘT KẺ VÔ DANH.
23 CHƯƠNG 23: THẢO DƯỢC.
24 CHƯƠNG 24: CẢ ĐỜI CHƯA GẶP QUA VỊ TIỂU THƯ BỊ CÂM.
25 CHƯƠNG 25: CHẮC HẮN ĐÃ PHẢI LÒNG TIỂU THƯ RỒI ĐÓ!
26 CHƯƠNG 26: KHÔN HỒN THÌ CÚT NGAY!
27 CHƯƠNG 27: THÀNH Ý.
28 CHƯƠNG 28: TẤT CẢ CHỈ LÀ TẠM THỜI.
29 CHƯƠNG 29: KẺ ĐỘT NHẬP.
30 CHƯƠNG 30: CŨNG BIẾT NGẠI SAO?
31 CHƯƠNG 31: ẢO GIÁC.
32 CHƯƠNG 32: CỔ TRÙNG.
33 CHƯƠNG 33: XẢY RA CHUYỆN LỚN.
34 CHƯƠNG 34: GIẾT NGƯỜI.
35 CHƯƠNG 35: TRỞ VỀ.
36 CHƯƠNG 36.
37 CHƯƠNG 37.
38 CHƯƠNG 38.
39 CHƯƠNG 39.
40 CHƯƠNG 40.
41 CHƯƠNG 41: NGUYỀN RỦA.
42 CHƯƠNG 42: MA QUỶ.
43 CHƯƠNG 43: CHẾT ĐÓI.
44 CHƯƠNG 44: CHỬA HOANG.
45 CHƯƠNG 45: ĐỘNG CƠ GÂY ÁN.
46 CHƯƠNG 46: NẾU THÍCH THÌ CHO ĂN HÀNH*.
47 CHƯƠNG 47: ĐÁNH RẮN ĐỘNG CỎ.
48 CHƯƠNG 48: CHÓ KHÔN CŨNG DÍNH VÀO NỒI.
49 CHƯƠNG 49: BỊ ÁM TOÁN.
50 CHƯƠNG 50: NẢY SINH MỐI NGHI HOẶC.
51 CHƯƠNG 51: LỘ DIỆN KẺ GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU.
52 CHƯƠNG 52: PHÒNG TRƯỚC NGỪA SAU.
53 CHƯƠNG 53: LỘ DIỆN.
54 CHƯƠNG 54: MỤC ĐÍCH.
55 CHƯƠNG 55: QUỶ NHỎ.
56 CHƯƠNG 56: LẢNG VẢNG.
57 CHƯƠNG 57: KẾT THÚC.
58 CHƯƠNG 59: LỄ HIẾN PHÙ.
59 CHƯƠNG 59: ĐẤT PHONG CHÂU.
60 CHƯƠNG 60: THỊ PHI.
61 CHƯƠNG 61: BẾ GIAN.
62 CHƯƠNG 62: ĐỐI ĐẦU.
63 CHƯƠNG 63: PHÙNG GIA TRANG.
64 CHƯƠNG 64: ÂM DẤU.
65 CHƯƠNG 65: XÂM CHIẾM.
66 CHƯƠNG 66: NỘI THÀNH.
67 CHƯƠNG 67: ĐIỀU TRA.
68 CHƯƠNG 68: SƯƠNG ĐỘC.
69 CHƯƠNG 69: PHÁ THUẬT YỂM.
70 CHƯƠNG 70: PHÁ ÁN.
71 CHƯƠNG 71: HUNG THỦ LỘ DIỆN.
72 CHƯƠNG 72: XƯƠNG CUỒNG.
73 CHƯƠNG 73: KHÔNG LỘ
74 CHƯƠNG 74: BẤT ỔN.
75 CHƯƠNG 75: CANH KHUYA.
76 CHƯƠNG 76: BỊ KẸT.
77 CHƯƠNG 77: ĐEO BÁM.
78 CHƯƠNG 78: NGƯỜI KHUẤT MẶT.
79 CHƯƠNG 79: BIẾN THÁI?
80 CHƯƠNG 80: VÀO CUỘC
81 CHƯƠNG 81: BỐC CHÁY.
82 CHƯƠNG 82: THI THỂ
83 CHƯƠNG 83: ĐIỀU TRA CHỨNG CỨ.
84 CHƯƠNG 84: TƯƠNG KẾ TỰU KẾ.
85 CHƯƠNG 85: DUYÊN ĐOẠ HỒN.
Chapter

Updated 85 Episodes

1
CHAPTER 1: MƯU SÁT SƯ PHỤ (1).
2
CHATTER 2: MƯU SÁT SƯ PHỤ (2).
3
CHAPTER 3: NHÀ HỌ MẠC.
4
CHAPTER 4: CHO XEM VẾT THƯƠNG.
5
CHAPTER 5: RĂN ĐE.
6
CHAPTER 6: CÓ RẮN!
7
CHAPTER 7: ĐỘC RẮN.
8
CHAPTER 8: DẠY DỖ.
9
CHAPTER 9: LỜI HỨA.
10
CHAPTER 10: CỨ THẾ MÀ LÀM.
11
CHAPTER 11: LÀM PHIỀN.
12
CHAPTER 12: GIAN.
13
CHAPTER 13: TẾ GIAN.
14
CHƯƠNG 14: CHƠI CỜ.
15
CHƯƠNG 15: TỪ KHÔNG.
16
CHƯƠNG 16: BAO VÂY.
17
CHƯƠNG 17: THIÊU RỤI BẰNG HẾT.
18
CHƯƠNG 18: ĐỐI ĐẦU.
19
CHƯƠNG 19: SỐNG KHÔNG DỄ DÀNG.
20
CHƯƠNG 20: CÔ TA ĐIÊN RỒI SAO?
21
CHƯƠNG 21: ĐẦU ĐUÔI CƠ SỰ.
22
CHƯƠNG 22: MỘT KẺ VÔ DANH.
23
CHƯƠNG 23: THẢO DƯỢC.
24
CHƯƠNG 24: CẢ ĐỜI CHƯA GẶP QUA VỊ TIỂU THƯ BỊ CÂM.
25
CHƯƠNG 25: CHẮC HẮN ĐÃ PHẢI LÒNG TIỂU THƯ RỒI ĐÓ!
26
CHƯƠNG 26: KHÔN HỒN THÌ CÚT NGAY!
27
CHƯƠNG 27: THÀNH Ý.
28
CHƯƠNG 28: TẤT CẢ CHỈ LÀ TẠM THỜI.
29
CHƯƠNG 29: KẺ ĐỘT NHẬP.
30
CHƯƠNG 30: CŨNG BIẾT NGẠI SAO?
31
CHƯƠNG 31: ẢO GIÁC.
32
CHƯƠNG 32: CỔ TRÙNG.
33
CHƯƠNG 33: XẢY RA CHUYỆN LỚN.
34
CHƯƠNG 34: GIẾT NGƯỜI.
35
CHƯƠNG 35: TRỞ VỀ.
36
CHƯƠNG 36.
37
CHƯƠNG 37.
38
CHƯƠNG 38.
39
CHƯƠNG 39.
40
CHƯƠNG 40.
41
CHƯƠNG 41: NGUYỀN RỦA.
42
CHƯƠNG 42: MA QUỶ.
43
CHƯƠNG 43: CHẾT ĐÓI.
44
CHƯƠNG 44: CHỬA HOANG.
45
CHƯƠNG 45: ĐỘNG CƠ GÂY ÁN.
46
CHƯƠNG 46: NẾU THÍCH THÌ CHO ĂN HÀNH*.
47
CHƯƠNG 47: ĐÁNH RẮN ĐỘNG CỎ.
48
CHƯƠNG 48: CHÓ KHÔN CŨNG DÍNH VÀO NỒI.
49
CHƯƠNG 49: BỊ ÁM TOÁN.
50
CHƯƠNG 50: NẢY SINH MỐI NGHI HOẶC.
51
CHƯƠNG 51: LỘ DIỆN KẺ GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU.
52
CHƯƠNG 52: PHÒNG TRƯỚC NGỪA SAU.
53
CHƯƠNG 53: LỘ DIỆN.
54
CHƯƠNG 54: MỤC ĐÍCH.
55
CHƯƠNG 55: QUỶ NHỎ.
56
CHƯƠNG 56: LẢNG VẢNG.
57
CHƯƠNG 57: KẾT THÚC.
58
CHƯƠNG 59: LỄ HIẾN PHÙ.
59
CHƯƠNG 59: ĐẤT PHONG CHÂU.
60
CHƯƠNG 60: THỊ PHI.
61
CHƯƠNG 61: BẾ GIAN.
62
CHƯƠNG 62: ĐỐI ĐẦU.
63
CHƯƠNG 63: PHÙNG GIA TRANG.
64
CHƯƠNG 64: ÂM DẤU.
65
CHƯƠNG 65: XÂM CHIẾM.
66
CHƯƠNG 66: NỘI THÀNH.
67
CHƯƠNG 67: ĐIỀU TRA.
68
CHƯƠNG 68: SƯƠNG ĐỘC.
69
CHƯƠNG 69: PHÁ THUẬT YỂM.
70
CHƯƠNG 70: PHÁ ÁN.
71
CHƯƠNG 71: HUNG THỦ LỘ DIỆN.
72
CHƯƠNG 72: XƯƠNG CUỒNG.
73
CHƯƠNG 73: KHÔNG LỘ
74
CHƯƠNG 74: BẤT ỔN.
75
CHƯƠNG 75: CANH KHUYA.
76
CHƯƠNG 76: BỊ KẸT.
77
CHƯƠNG 77: ĐEO BÁM.
78
CHƯƠNG 78: NGƯỜI KHUẤT MẶT.
79
CHƯƠNG 79: BIẾN THÁI?
80
CHƯƠNG 80: VÀO CUỘC
81
CHƯƠNG 81: BỐC CHÁY.
82
CHƯƠNG 82: THI THỂ
83
CHƯƠNG 83: ĐIỀU TRA CHỨNG CỨ.
84
CHƯƠNG 84: TƯƠNG KẾ TỰU KẾ.
85
CHƯƠNG 85: DUYÊN ĐOẠ HỒN.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play