Buổi sáng mùa đông, khi không khí vẫn còn đang se lạnh thì từ đằng đông phía xa chân trời, một vài tia sáng nhỏ le lói sau ngọn núi cao cao, bầu trời từ màu xám trắng chuyển mình dần sang màu hồng nhạt rồi chậm rãi loang ra xa nơi buôn làng, trên những thửa ruộng bật thang dường như cũng đang thức giấc sau một đêm dài.
Trong khi con gà trống còn đang bận gáy o o sau gác bếp thì Dương đã dậy từ bao giờ.
Tuy đã lâu không về nhà, nhưng Dương vẫn cảm thấy vô cùng thoải mái mặc dù phải nghĩ lưng trên cái lửng gỗ cứng nhắc, anh rướn người vươn vai bên ô cửa sổ đã cũ kĩ rồi thở hắt ra, cong môi mỉm cười, có lẽ đây là ngày đầu tiên và cũng có lẽ vì nơi đây là nhà.
Bà Bảy từ sau gian bếp đang bận bịu với đàn heo gần xuất lứa thì Dương đã ăn vận vô cùng chỉnh tể từ phía cánh cửa gỗ khẽ cất giọng.
"Má, con đi lên trường ở trên đồi để kí nhận chuyển công tác, nếu có về trễ má đừng đợi cơm con."
Bà bảy quay sang trong khi vẫn còn đang dở tay.
"Sớm vậy sao?"
Dứt câu, không đợi Dương đáp lời thì bà đã lật đật bước vào trong gian bếp củi, dùng một ít lá chuối khô mà gói lại hai củ khoai vừa mới nướng vẫn còn nghi ngút khói hoà vào không gian, thơm lừng.
Dương đi lúc nắng vừa lên, chỉ cần lội qua con suối nhỏ, đi thêm tầm năm phút là đến ngay.
Ngôi trường cũ kĩ nằm lẻ loi bên cánh rừng, chỉ vỏn vẹn có hai phòng học, không to lắm, nhìn từ xa có thể dễ dàng nhìn thấy một vài mảng tường đã bong tróc nhiều vì thời gian, những thanh cột trụ xuýt đã không còn đứng vững nữa, chúng xiêu vẹo trông không mấy chắc chắn.
Dương ngước nhìn mọi thứ xung quanh, khẽ chỉnh lại trang phục rồi chậm rãi đi theo con đường mòn tiến vào trong, phía sau trường có một căn phòng nhỏ, bên trong hình như có người, không chần chừ anh cất lời.
"Bác ơi, cháu đến để nộp hồ sơ chuyển công tác dạy học."
Người đàn ông trung niên, đầu đã lấm tấm sợi bạc, đang loay hoay với tập giấy vở trên bàn, thuận tay vớ lấy cặp kính dày cộm ngẩng đầu đáp lời.
"À, mời cậu vào!"
Dương khẽ ngồi xuống đối diện, đặt tập hồ sơ lên bàn, đánh tầm mắt xung quanh.
"Không khác gì mấy!" Dương lẩm bẩm
"Cậu từng ở đây sao?" Người đàn ông hỏi anh như mắt vẫn dán vào tập hồ sơ.
"Vâng, lúc nhỏ cháu từng học ở đây, khá lâu rồi, quang cảnh không khác gì mấy."
Anh nói tiếp:
"Bác dạy ở đây lâu chưa ạ?"
"Bác tên Minh, dạy ở chỉ vài năm trở lại đây, chỉ có mỗi bác cùng một cậu thanh niên đang học đại học thôi."
Dương nghe tới đây, trông đầu liền có chút thắc mắc, anh định hỏi lại thì bác Minh cất lời.
"Cậu ta chưa có bằng cấp, trình độ học vấn phải nói là nhất nhì ở đây cho nên muốn truyền lại cho lớp trẻ, mặc dù vẫn đang dở dang việc học."
Anh chỉ gật gù rồi cũng chẳng hỏi thêm.
Bác Minh cúi đầu, có lẽ vì tuổi già đã khiến mắt ông nhìn không tỏ, ông ghi chép thứ gì đó rồi nhanh chóng chìa ra trước mặt anh một tờ giấy.
"Cháu ký tên vào đây để xác nhận chuyển công tác dạy học, bắt đầu từ ngày mai là có thể đi làm rồi."
"Vâng!!"
Sau khi hoàn thành xong việc kí nhận. Dương ra về với chiếc mũ nắng vàng trên đỉnh đầu, những tia nắng bây giờ không còn chói chang và oi bức nữa, chỉ nhẹ nhàng ấm áp, mang theo một chút gió heo may, khô khốc của tiết trời.
Men theo con suối nhỏ đang chảy róc rách dưới chân đồi là hàng tre già rợp bóng, nghiêng mình đong đưa theo từng cơn gió bất chợt, tạo nên vô số những mảng nắng rời rạc dưới lòng suối, có thể dễ dàng bắt gặp hòn cụi mỏng manh phản chiếu lại một chút ánh quang của mặt trời mà loé lên vài tia nắng hiếm hoi từ mặt nước đang dao động không ngừng xuôi theo dòng chảy.
Trên đường về, anh vô tình bắt gặp những đứa trẻ trên nương rẫy cùng mẹ, nhìn mặt các em lấm lem bùng lầy, quần áo chỉ đủ choàng lên người một cách qua loa, tim Dương như thắt lại một nhịp, có lẽ sự khắc nghiệt đã khiến người dân nơi đây bị áp đặt vào một cuộc sống cơ cực như thế. Dương luyến tiếc nhìn đứa bé một lần nữa rồi rời đi.
Chỉ cần băng qua ngọn đồi trước mặt là đã có thể về đến nhà, anh cẩn thận ngồi xổm xuống bờ suối cạnh những viên đá to tướng, với tay hớt lấy một hớp nước mát từ những khe nước ngầm.
"Bám chặt vào nhé, cẩn thận!"
Dương ngẩng đầu khi vô tình nghe thấy thanh âm phía trước, là một thanh niên dáng người cao cao đang bế một cậu bé sang bên kia dòng suối, sẽ không có chuyện gì xảy ra nếu cậu bé không bất cẩn mà làm rơi một chiếc dép xuống làn nước đang chảy xiết, chàng thanh niên chỉ kịp nghe thấy giọng của đứa bé vang lên bên tai thì có lẽ đã muộn một chút.
"Dép của con!!!"
Dương từ xa có thể dễ dàng bắt được, anh rướn người nói vọng đến phía trước.
"Cậu cứ đi tiếp, tôi bắt được rồi. Qua đó ngay đây!!!"
Người thanh niên kia cũng lớn giọng mà đáp lại Dương rồi khẽ xoay lưng tiếp tục sang bờ bên kia.
"Vâng!!!"
Vừa đến nơi, Dương vừa hướng mắt về bóng lưng của chàng thanh niên nọ, vừa cảm thấy quen thuộc thì bổng nhiên cậu ta quay người lại.
Thời gian cứ như khựng lại vài giây, Dương khẽ nheo mắt, khoé môi dần cong lên trong khi Khánh - cậu thanh niên trước mắt cũng đang mỉm cười, và rồi Khánh đứng dậy, cậu có chút ngạc nhiên mà cất lời.
"Anh về khi nào sao không báo em biết?"
Dương cười ái ngại mà nhẹ đáp lời: "Hôm qua, anh bận tí việc nên định sẽ sang nhà em sau, không ngờ lại gặp em ở đây."
"À, cho anh gửi lại chiếc dép cho cậu nhóc."
Khánh đón lấy từ tay Dương rồi khụy xuống bên cạnh cậu bé đang rụt rè sau lưng Khánh, dịu dàng xoa đầu cậu bé rồi khẽ nói.
"Xong rồi, em về nhà được chứ, lần sau nhớ phải cẩn thận."
Cậu bé nhanh nhảu cảm ơn Khánh rồi xoay lưng rời đi, mãi cho đến khi bóng lưng nhỏ nhắn ấy khuất sau bụi Hồng Gai thì Khánh mới xoay lưng cất lời.
"Anh về đây sớm hơn mọi năm nhỉ, có việc gì sao?"
Dương đáp: "Anh chuyển công tác về đây trong vòng 1 năm tới nên sẽ không đi nữa."
"Thật sao? Tức là anh sẽ dạy học ở đây?"
"Đúng rồi, sáng nay anh đã hoàn tất việc kí nhận chuyển công tác chỗ bác Minh!"
Con đường vắng bóng vài cơn gió trưa, nhưng không quá nóng, tiết trời miền non cao bao giờ cũng vậy, Khánh cùng Dương chậm rãi đi trên lối mòn dọc theo con suối dẫn ra khỏi cánh rừng thưa thớt.
"Nếu anh nhớ không lầm, năm nay em là sinh viên năm hai rồi, sao em lại về đây"
Khánh trầm ngâm một lúc rồi khẽ thở dài, cậu nhẹ giọng đáp: "Ba em bị bệnh, cho nên em phải trở về, việc học có lẽ để sau cũng được, anh cũng rõ... Em chỉ có mỗi ba thôi!"
Dương khẽ gật đầu rồi không nói gì thêm, cả hai cứ lặng lẽ bước tiếp cho đến một ngã rẽ trước mặt thì anh mới quay sang.
"Thu xếp công việc xong anh sẽ ghé sang thăm Bác Năm và em, giờ thì anh phải về rồi!"
Khánh giơ tay tạm biệt, rồi cũng xoay người đi mất.
Updated 119 Episodes
Comments
𝐃𝐨𝐥𝐩𝐡𝐢𝐧 🐬
truyện hay
2023-08-24
0
Lan Yến
tui thích cái chân thực này á. Đậm chất Việt
2023-04-03
0