[Boylove] GỌI TÊN EM BẰNG MÙA HÈ
"Vào mùa đông, dưới tiết trời cắt da cắt thịt của miền non cao, những bàn tay, bàn chân nứt nẻ, khuôn mặt nhem nhuốc tái xanh của các em, bất cứ ai cũng mủi lòng. Dẫu đã quen sống trong môi trường khắc nghiệt, đã "thích nghi" với cái rét, thế nhưng mỗi cơn gió lùa qua là các em lại run lên vì lạnh, dù đã mặc tất cả quần áo vẫn không đủ ấm."
Vừa bước xuống xe, da thịt Dương như thắt lại, anh quay sang kéo chiếc vali nhè nhẹ bước xuống con đường đất nhỏ dẫn sâu vào trong.
"Lạnh thật"
Dương dừng lại ma sát hai lòng bàn tay tạo ra hơi ấm ít ỏi rồi đi tiếp.
Sáng sớm, mặt trời vừa nhô lên đằng sau ngọn núi cao cao, màng sương đêm như đang sà xuống trên những con đồi ngọt lịm, một vài cơn gió nhè nhẹ rít qua rồi bay đi đâu mất, lạnh buốt. Con đường nhỏ hẹp chỉ đủ một người đi, hai bên vệ đường cỏ mọc xanh ươm đan xen vài nụ hoa mới nhú vẫn còn ướt hơi sương làm cho không khí cũng trở nên ẩm ướt.
Dừng lại một ngôi nhà sàn được làm bằng cây lá cọ, mái nhà nhọn hoắc chỉa thẳng lên cao, sàn nhà được lát bằng gỗ nâu sẫm, đen bóng.
Dương đặt chiếc vali xuống, nhìn đàn gà trước sân cứ bới đất tìm thức ăn, trong lòng tựa hồ có chút phấn khởi mà nhanh chóng bước vào. Đập vào mắt là căn nhà chỉ vỏn vẹn vài vật dụng đơn sơ nhưng lại gợi cho anh cảm giác ấm cúng đến lạ.
Bà bảy đang ngồi lột măng rừng ở gian nhà sau, nghe thấy tiếng động trên nhà vẫn không buồn đứng dậy mà chỉ rướn người nói vọng ra.
"Con Thảo đấy phải không? hôm nay trời lạnh hơn mọi khi, nên bác không lên rừng được, ra đây mang một ít măng về mà ăn."
Lát sau, không nghe ai đáp lời bà liền đứng dậy quay ra nhà trước, không phải cái Thảo, từ thời khắc đầu tiên chỉ cần nhìn lướt qua bà đã há hốc mồm ngạc nhiên, sống mũi tự dưng có chút cay nồng, khoé mắt đỏ ửng, nước mắt không biết từ đâu tuông ra hai hàng trên gò má đã nhiều nếp nhăn, bà cất giọng run run:
"Cái thằng chó con, về khi nào sao không gọi ba má ra đón!!!"
Bà bảy vừa nói vừa chạy lại ôm chầm lấy Dương như thể anh vẫn còn nhỏ bé lắm.
Anh không nói gì, chỉ nhẹ cười rồi khuỵ xuống ôm bà thật chặc, Dương cao hơn bà bảy tận hai cái đầu.
Bà thút thít đẩy nhẹ anh ra sụt sùi nói.
"Thế về sớm vậy có đói lắm không? Má chưa chuẩn bị cơm sáng, hay để má ra sau, sẵn có bếp than đang cháy, vùi mấy củ khoai, tí là có ngay."
Bà bảy vừa nói tay chân vừa cuống cuồng cả lên. Dương thấy vậy liền bật cười rồi kéo lấy cánh tay của bà trên không trung.
"Má này!!! Con về nhà rồi, ăn gì mà không được, cứ để con làm cho."
"À mà Ba không có ở nhà sao má?"
"Vừa lên rẫy thôi, con bò sau nhà vừa đẻ nên tranh thủ gặt một ít rau Lan."
Bà bảy vừa nói vừa ngồi xuống nhặt măng rừng vào rổ nứa. Anh cũng lom khom ngồi xuống bênh cạnh nhặt cùng.
"Bò đẻ rồi ư? Nhanh thật!"
"Ừa, giống bò của bác năm nhà bên, tốt lắm. Má định để giành làm cổ tiệc cưới con đấy chứ."
Dứt bà Bảy bậc cười thành tiếng.
"Má này cứ ghẹo, con làm gì có người yêu."
"Thôi đi tắm đi, tí ba con về là vào ăn cơm ngay, đói rồi."
"Vâng!"
Ngôi nhà sàn đơn sơ nằm chơ vơ trên ngọn đồi cạnh con suối ngoằn ngoèo uốn lượn. Nhìn to tướng vậy thôi nhưng vỏn vẹn chỉ có ba gian để sinh hoạt thường ngày. Dù không về nhà trong nhiều năm, quang cảnh cũng như vật dụng trong nhà cũng chẳng thay đổi là bao, cái góc bàn anh thường đá chân vào, đến cái bồ đập lúa, khăn trải bàn trông có vẻ cũ kĩ nhưng không thấy nỗi một hạt bụi, vải sờn trắng soá vì giặt đi giặt lại nhiều lần.
Dương kéo chiếc vali vào phòng, không chờ đợi lâu anh đã ngã lưng trên chiếc giường gỗ, chốc lát đã thiếp đi từ khi nào không hay.
Còn nhớ một ngày trời trong, khi cây dừa trước sân chưa cao quá mái nhà, tán lá đang đung đưa theo khúc nhạc mây trời. Dương ôm chiếc balo cũ kĩ chạy lon ton trên đường về nhà dưới bóng râm, mát rượi.
"Má ơi!!! hôm nay thầy cho con điểm 10 đó má."
Bà bảy thấy thế liền tấm tắc khen, vừa xoa đầu thằng bé vừa cười.
Thấm thoát vậy mà đã hơn 20 năm trôi qua, nhanh như một cái chớp mắt vậy, thằng Dương nhỏ bé ngày nào bị lũ nhóc trong xóm cứ ghẹo là bé con lùn tịt, giờ đã cao to, trông rất ra dáng trai tráng trưởng thành. Mọi năm, Dương đều trở về nhà vào dịp xuân sang, năm nay anh đột nhiên trở về sớm hơn dự dịnh, thật ra vài tháng trước, chính Dương lại là một tình nguyện viên muốn chuyển công tác dạy học ở vùng cao Tây Bắc, chắc sẽ ở lại đây lâu lắm mới đi nữa, bà Bảy biết vậy cũng đỡ lo hơn.
Ngày trước, khi giá trị đồng tiền còn rẻ, nhà thì cũng chẳng khá giả gì, hai ông bà bấm bụng bán đi hai con trâu còn lại trong chuồng, gói ghém để cho Dương lên Sài Gòi học. Anh tự lập khá sớm, ngoài giờ học, còn đi làm thêm, thi thoảng vẫn gửi tiền về cho ba mẹ trang trải cuộc sống.
"Thế mày chuyển công tác về đây bao lâu hả con?" Ông bảy vừa hỏi vừa nhâm nhi ly rượu mơ, rồi đặt xuống mâm cơm nhỏ buổi xế chiều.
"Một năm ba ơi, lần này con về hơi lâu, chắc lại hao gạo của ba mẹ rồi." Dương đùa
Bà bảy ngồi kế bên cười nắc nẻ.
"Gì chứ gạo thì bao la, sang năm còn chưa hết."
Dương ăn xong, phụ bà Bảy dọn mâm cơm, trời sập tối, mặt trăng tròn vành vạnh từ từ nhô lên cao, làn sương đêm sà xuống mặt đất, lạnh buốt. Ông bảy ngủ sớm để sáng còn lên nương, bà Bảy cũng vậy, chỉ có anh là không thể ngủ được, có lẽ là đã quen giờ giấc sinh hoạt ở thành thị rồi hay chăng.
Dương dọn dẹp lại phòng, thoắt một cái đã đâu vào đấy, dưới ánh đèn điện chập chờn anh nhìn qua ô cửa sổ, dưới chân dồi lác đác vài căn nhà còn sáng đèn nhưng rồi cũng trở nên thưa dần, thưa dần. Một cơn gió nhẹ rít qua, Dương xúyt xoa, dù đã mặc thêm áo vẫn không đủ ấm, anh leo tọt lên giường chợp mắt, chẳng bao lâu đã chìm vào giấc mộng.
Updated 119 Episodes
Comments
𝐃𝐨𝐥𝐩𝐡𝐢𝐧 🐬
hay
2023-08-24
1