Mặt trời đứng bóng, gió không kéo mây nắng chang chang, đã mấy năm anh chẳng ra rẫy cùng ông Bảy, tuy có chút lạ lẫm nhưng bản chất vốn là con nhà nông khiến Dương không thể kềm lại sự háo hức trong người mình.
"Coi chừng kiến đất chui vào ống quần cắn, ghẻ không cho mà coi."
Dương cười rồi ngẩng đầu đáp lời ông bảy.
"Đôi khi làm rẫy phải có một ít sẹo vít, mới là nông dân thực thụ chứ ba."
Ông bảy lắm khi làm vườn, chân tay đen òm, râu tóc lấm tấm sợi bạc, ấy vậy nhưng thân hình vẫn còn tráng kiện lắm.
Dương vác cây cuốc dài ngoằn, bén ngót liên tục cuốc xuống luống đất khô cằn vì thiếu đi nước, anh giương tay lau đi những giọt mồ hôi đã bắt đầu xuất hiện trên vầng trán chảy dài xuống gò má. Chiếc khăn rằn trên vai khẽ đung đưa theo cơn gió nhè nhẹ lướt qua, Dương như thấm mệt, nhưng nhịp độ vẫn không dừng lại, mãi đến khi nghe thấy một giọng nói quen thuộc mới chầm chậm mà dừng lại, anh ngẩng đầu thì từ xa lọt vào tầm mắt là dáng hình quen thuộc của Khánh, cậu kệ nệ mang theo một ít nước cùng vài vật dụng làm rẫy.
"Bác Bảy, cháu có mang nước cùng cơm trưa mà Bác gái đã dặn, sẵn tiện mang luôn vài con dao nhỏ để nhổ khoai."
Ông bảy cười hiền: "Cứ để đó đi cháu, một lát nữa xong luống đất này rồi nghĩ trưa ăn cơm!"
Khánh mỉm cười gật đầu rồi khẽ xoay qua Dương cũng đang nhìn mình.
"Thầy giáo cũng biết làm rẫy cơ à?"
Dương cười đáp: "Trên trường là thầy giáo, ở nhà là nông dân, em cũng vậy mà."
Dương ung dung đón lấy ấm nước trên tay Khánh mà uống một ngụm.
Khánh nghiêng đầu rồi cất giọng.
"Em không phải là thầy giáo, em chỉ là một người truyền kiến thức."
"Nhưng với lũ trẻ, em còn tuyệt vời hơn như thế!"
Cậu chỉ mỉm cười rồi khẽ giương tay chỉ về phía xa.
"Phía bên kia là rẫy của em, nhưng em muốn cho anh xem một nơi."
Dương không đáp lời mà chỉ chậm rãi đi theo bóng lưng của cậu, có cảm giác như Khánh có thể gánh cả mây gió, anh thầm nghĩ.
Bước ra khỏi hàng rẫy, gió thổi lồng lộng, mát rượi. Nhiều năm ở phố xá ít khi hít được khí trời trong lành, đôi lúc thèm lắm một cơn gió mát, bây giờ không còn đâu xa xôi. Phía dưới là con đường chạy dài, ngoằn ngoèo bao lấy những mẩu ruộng bậc thang xanh ngắt, đứng trên cao được nhìn thấy toàn cảnh trông như một bức tranh sơn thủy của vùng non cao vậy.
"Những lúc mệt mỏi, em hay ra đây, dễ chịu làm sao." Cậu nói mà hai mắt nhắm nghiền lại lắng nghe khúc nhạc của mây trời, gió thổi vô tình làm tung bay mái tóc đen bóng.
Dương đáp:
"Ừm, dễ chịu thật, anh ghen tị với em đấy nhé!" Dứt lời anh bật cười.
Mấy tuần nay trời cứ nắng chang chang, nước thì không có đủ, hàng khoai từ và mấy củ bình tinh đầu rẫy chết gần hết. Ông bảy bảo đào hết về mà ăn, để đấy nó héo lại thì tiếc lắm.
Anh cầm cây cuốc, nhẹ tay cuốc xuống vài thớ đất là dễ dàng trông thấy chùm củ khoai từ. Khánh thò tay xuống kéo lên vài củ, tuy thiếu nước nhưng quả cũng khá to, làm vài món ăn thì không chê vào đâu được.
Nhanh vậy mà khoai đã đầy rổ, Dương ngồi xuống đám cỏ gần đó thở hổn hển, mấy khi được vận động, anh không nghĩ nó mệt như vậy, quả thật làm rẫy không dễ dàng gì, chắc là sẽ quen sớm thôi.
"Nước đây!"
Anh không trả lời mà chỉ gật đầu lia lịa.
"Nhổ khai chưa bao giờ là dễ dàng."
Khánh nhìn thấy Dương khổ sở như vậy trong lòng không kềm chế được liền bật cười thành tiếng. Cậu đưa bình nước cho anh rồi cũng ngồi xuống bên cạnh. Trời rất nhanh đã về chiều, mặt trời đỏ rực như đang cheo leo đằng sau ngọn núi cao cao, từ đằng xa phía chân trời, đàn cò dang rộng đôi cánh bay về tổ, những người dân trên rẫy cũng đi tản về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi.
Khánh về nhà từ chiều, trước khi về thì bị bà Bảy gọi giật lại thủ thỉ gì đó bên tai không nghe rõ rồi đi mất, Dương cũng không quan tâm, bước vào phòng tắm sau nhà gần chuồng bò. Sương đêm nhanh chóng ôm trọn lấy cảnh vật xung quanh, anh ngồi cạnh đống lửa đang cháy bừng bừng, vừa vùi mấy củ khoai vào than hồng đỏ rực vừa ngóng ra cổng, hình như có ai đến nhà.
Vừa đứng dậy đã thấy Khánh, còn có thêm bác năm đi theo sau, Khánh đỡ bác năm lên bậc thang, Dương thấy thế liền chạy đến đỡ phụ rồi cất lời:
"Trời tối rồi sao không bảo anh xuống đưa bác năm lên."
"Phiền anh, hôm nay trăng sáng, không cần đèn vẫn thấy đường đi."
Bà Bảy từ trong bước ra trên tay còn mang theo hai đĩa măng ngâm chua ngọt nói với ra:
"Anh năm tới rồi à, ngồi xuống đó nghĩ đi để mấy đứa nó dọn cơm ra rồi mình cùng ăn."
"Ừa chị bảy!" Bác năm đáp lời rồi quay sang Dương cười hiền.
"Cháu về khi nào sao không cho bác biết."
Dương đáp:
"Cháu vừa về hôm qua, do gấp quá cháu không có thời gian, định bụng là mai sẽ sang thăm với bác."
Ông bảy từ nhà sau đi vào liền gặp bác năm, cả hai vui vẻ ngồi vào bàn ăn ôn lại chuyện xưa cũ, Khánh phụ bà Bảy dọn cơm, Dương thì đi lên phòng mang ít quà mà anh đã chuẩn bị từ trước biếu tặng cho bác năm một phần, cho ông bảy một phần, bà bảy cũng không ngoại lệ.
Nhớ khi xưa Dương lắm khi sang nhà bác năm chơi, cứ hễ bị bắt nạt vì thân hình bé tí, thấp cổ bé họng mà bị bọn nhóc trong làng pha trò, là y như rằng được bác năm bảo vệ, đôi lúc còn cho kẹo, cứ thế mà cười tít mắt, chảy cả nước mũi trông xấu xí lắm cơ.
"Ăn khoai không, anh có vùi mấy củ đây."
Khánh cầm ly nước ngồi xuống bên cạnh đống lửa, không đáp lời, chỉ đón lấy củ khoai từ tay của Dương.
"Coi chừng nóng."
Dương cẩn thận lột củ khoai bị cháy xém bên ngoài, bên trong bốc khói nghi ngút, thơm lừng, anh liền cắn một cái trên mặt lộ rõ sự thất vọng.
"Ôi, không có bột, toàn là sợi."
"Của em bột này, ngon lắm."
"Đâu?" Dương nhón qua chỗ Khánh
"Đây, muốn thử không?" Cậu chìa củ khoai ra trước mặt. Dương không chần chừ mà cắn ngay chỗ cậu đang ăn dở, tấm tắc khen.
"Ngon thật!"
Hai ba con Khánh ăn xong rồi cũng trở về, trước khi đi thì bị ông bảy gọi giật lại chìa ra chiếc đèn pin cũ nhưng vẫn còn sáng lắm, Khánh cảm ơn ông bảy, chào tạm biệt rồi cũng về nhà, Dương phụ bà bảy dọn dẹp rồi cũng lên phòng ngủ mất, hôm nay vận động nhiều nhờ vậy mà ngủ lại ngon hơn mọi khi.
Updated 119 Episodes
Comments