Chương 11: Thế Giới Của Em Có Gì?

Sau giờ dạy học trên lớp, Dương có hẹn cùng Khánh thực hiện buổi thiện nguyện trong xóm.

Đã là ban trưa, trời không nắng gắt như mọi khi, không khí thoáng đãng mang theo hơi ấm của mùa xuân.

Năm Bưu kiện cũng đã dần vơi đi, chỉ còn sót lại vài hộ dân ở dưới đồi vắng, Dương định bụng sẽ rủ Khánh đi cùng vì mình không sỏi đường, lỡ may bị lạc. Khánh vui mừng đồng ý mặc dù phải bỏ một buổi lên nương chiều nhưng cậu lại chẳng nề hà điều chi.

"Lúc anh còn ở Sài Gòn, bản thân đã ấp ủ dự định này lâu lắm rồi, nhưng không được, đến hôm nay mới có dịp thế là làm luôn!"

Khánh mỉm cười: "Em cũng rất muốn làm một điều gì đó cho quê hương của mình!"

"À mà kế tiếp là nhà nào nhỉ?"

"Là nhà của em Tuấn."

Chiều vàng, dạo bước trên con đê cùng Khánh, Dương cảm thấy bâng khuâng.

Ở cái đất vùng cao này liệu anh đã thấm thía hết tinh túy trời cho chưa? Đó là dưới góc nhìn của Dương, một kẻ tầm thường. Còn với bé Tuấn thì khác...

Ánh chìu vàng vọt hay xám xịt kia em cũng chẳng biết, thế giới của em là hư không, em bị mù từ mới lọt lòng, chẳng biết gọi ba, má. Thi thoảng một chiếc lá rơi bên khung cửa sổ làm em bật cười không dứt, thế giới của em có gì mà vui vậy?

Dương cùng Khánh gửi tặng ít quà rồi ngồi trò truyện cùng ba mẹ em mà trong lòng như đang quặn thắt lại, em Tuấn còn một người anh trai học ở lớp của Dương. Được biết em rất ngoan và chăm chỉ học tập, Dương mỉm cười nhìn em rồi khẽ xoa đầu tự nhủ.

Cố gắng lên nha em!

Cả hai rời đi khi mặt trời còn đang bịn rịn bên sườn đồi, rảo bước về nhà, trên con đường gập ghềnh, quanh co.

"Thế Giới của em có gì vậy?"

Khánh ngẩng đầu nhìn nền trời trắng ngà, cậu nhè nhẹ đáp: "Em không biết, nhưng có lẽ chỉ là mây trời thôi, còn anh?"

"Là hi vọng, là tương lai."

"Anh đã từng lạc lối, mông lung cho đến khi anh tìm thấy lối đi của mình, và anh vui vì cho đến bây giờ mình vẫn thực hiện nó."

Khánh quay sang Dương, mi mắt đột nhiên chùng xuống, cậu thở dài.

"Ai cũng có một nỗi buồn riêng, sự khắc khoải riêng từ đâu bên trong tâm hồn..."

"Mẹ em rời bản từ khi em chỉ mới 7 tuổi, cái độ tuổi đáng lẽ ra em phải được vui cười và cảm nhận cuộc sống xung quanh nó đẹp đẽ đến nhường nào..."

"Em vẫn nhớ đó là một ngày mưa gió, trời đầy mây mù mưa nặng hạt len lỏi bên trong là những cơn gió lạnh xé tâm can, mẹ bỏ em lại trong gian nhà lạnh lẽo bên đóm lửa hồng."

"Kể từ hôm đó em đã quen với mùi rượu nồng nặc từ ba và mùi khói lửa cay xè đôi mắt."

"Nhưng có lẻ đó là một khởi đầu mới để có được một Khánh rắn rỏi như bây giờ, anh thấy không, em chưa từng khóc nhè."

Khánh nói mà không nhìn Dương, anh cũng giữ im lặng mà lắng nghe cậu, chỉ chầm chậm mà tiến về phía trước.

Những tia nắng cuối cùng của mặt trời dần tắt đi trên ngọn đồi phía xa, quang cảnh dường như chìm vào màn đêm tĩnh lặng, Dương và Khánh trầm ngâm trên con đường mòn quen thuộc, Khánh không nói thêm điều gì nữa, nhưng có thể dễ dàng nghe thấy hơi thở đều đều của cậu bên lồng ngực.

Bổng nhiên Dương dừng lại phía sau, anh cúi đầu cho đến khi Khánh cất giọng mũi, sụt sịt.

"Sao vậy?"

"Khánh, có thật là em không khóc nhè không?"

Khánh nghiêng đầu khó hiểu nhìn anh đáp: "T...thật!"

Dứt câu, cậu cảm thấy cơ thể đột ngột truyền đến hơi ấm của người kia, Khánh nhất thời không biết làm gì trong khi Dương cứ ôm chặt lấy mình, cậu mới khựng lại, dần dần hạ cánh tay đang đơ cứng giữa không trung, xuống bả vai to lớn của Dương rồi nhẹ giọng.

"Anh Dương, có chuyện gì sao?"

Dương cất giọng đáp lời: "Nếu muốn khóc, thì đừng ép bản thân mình phải dừng lại!"

Khánh như vỡ oà, sau bả vai của Dương, hai hàng lệ chảy dài trên gò má ấm nóng rồi từ từ loan vào khoé môi mằn mặn, Khánh sụt sùi, rồi cứ nấc lên từng hồi không thể dừng lại, cậu cũng vòng tay ôm chặt lấy. Khánh không đáp lời trong khi Dương chầm chậm xoa lưng cậu rồi nhẹ giọng.

"Anh ở đây cho em khóc nhè!"

Dương liên tục vỗ vai Khánh cho đến khi cậu bình tâm lại.

Trời đêm, sương muối lũ lượt kéo xuống trên những mái nhà toả ra mùi khói bếp nồng nàn. Sau khi Khánh về nhà, Dương cứ lặng lẽ đứng bên hiên, dõi mắt theo bóng lưng của cậu hoà vào màn đêm, trong lòng lại dâng lên thứ cảm xúc không thể diễn tả.

"Má, con không để ý là mẹ của Khánh đã đi mất từ năm em ấy 7 tuổi."

Bà bảy đang lau chùi chiếc bàn gỗ thì ngẩng đầu nhìn Dương.

"Ở cái vùng đất khô cằn này, vài người thì chấp nhận cái nghèo cái khó mà cố gắng làm lụng quanh năm, vất vả bùn đất lấm lem, vài người sẽ không chịu được cảnh cơ cực từ sáng sớm đến tối đen."

Nói đến đây bà bất giác thở dài rồi không nói thêm một câu nào, không gian nhanh chóng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nổ lách tách bên bếp lửa đỏ hồng.

Dương vẫn đứng đấy trầm tư, hơi thở phả ra đều đều và rồi anh mỉm cười chua chát, sóng mũi cũng có chút cay nồng rồi dần dần tầm nhìn cũng có chút nhoè đi.

Chapter
1 Chương 1: Trở Về
2 Chương 2: Gặp Lại
3 Chương 3: Lên Nương
4 Chương 4: Chợ Phiên
5 Chương 5: Vết Sẹo
6 Chương 6: Nam
7 Chương 7: Nam (2)
8 Chương 8: Sum Họp
9 Chương 9: Em Là Con Trai Mà
10 Chương 10: Rất Đẹp
11 Chương 11: Thế Giới Của Em Có Gì?
12 Chương 12: Không Còn Quan Trọng!
13 Chương 13: Em Có Gì Mà Anh Không Có
14 Chương 14: Giữ Ấm
15 Chương 15: Giao Thừa
16 Chương 16: Ngày Đầu Tiên Của Năm
17 Chương 17: Yêu
18 Chương 18: Cơ Hội Chỉ Đến Một Lần
19 Chương 19: Giá Như Có Thể Dễ Dàng Như Thế!
20 Chương 20: Ngủ Nhờ
21 Chương 21: Mất Rồi
22 Chương 22: Trở Về Nhà
23 Chương 23: Chấp Nhận
24 Chương 24: Thực Hiện Lời Hứa
25 Chương 25: Rời Quê
26 Chương 26: Ở Trọ
27 Chương 27: Việc Làm Thêm
28 Chương 28: Bị Chơi Khăm
29 Chương 29: Tình Yêu Đồng Giới
30 Chương 30: Cửa Hàng Bách Hoá
31 Chương 31: Tôi Có Phải Là Đồng Tính Không?
32 Chương 32: Rắc Rối
33 Chương 33: Em Thích Anh
34 Chương 34: Đối Mặt
35 Chương 35: Thích Hay Yêu?
36 Chương 36: Giáo Viên Mới
37 Chương 37: Phỉ Báng
38 Chương 38: Lời Tỏ Tình
39 Chương 39: Câu Lạc Bộ Mĩ Thuật và Sự Số Ở Sân Bóng.
40 Chương 40: Quan Tâm
41 Chương 41: Cảm Giác Như Thế Nào?
42 Chương 42: Chấn Nhận Hay Thay Đổi?
43 Chương 43: Gây Rối
44 Chương 44: Đau dạ dày
45 Chương 45: Giải bày
46 Chương 46: Suy Nghĩ
47 Chương 47: Trộm Nhìn
48 Chương 48: Chuẩn Bị Hội Trại
49 Chương 49: Vết Bầm
50 Chương 50: Tiết Học Trước Lúc Hội Trại
51 Chương 51: Ngày Đầu Tiên Của Hội Trại
52 Chương 52: Lửa Trại
53 Chương 53: Tại Sao Lại Có Thể Yêu Người Đồng Giới?
54 Chương 54: Dọn Nhà
55 Chương 55: Lời Mời Sinh Nhật
56 Chương 56: Lấy Thêm Bia
57 Chương 57: Ẩu đả
58 Chương 58: Thuốc Kích Dục
59 Chương 59: Tiền Học Phí
60 Chương 60: Đêm Đông Ấm Áp
61 Chương 61: Lễ Giáng Sinh và Hoa Cẩm Tú Cầu
62 Chương 62: Kì nghỉ Hè
63 Chương 63: Ngày đầu tiên ở quê
64 Chương 64: Về Nhà
65 Chương 65: Hoài Phong & Tuấn Anh
66 Chương 66: Gửi Thư
67 Chương 67: Đi Xe Đạp
68 Chương 68: Hồi Ức Vụn Vặt Của Tuấn Anh
69 Chương 69: Hoài Du & Minh Thắng
70 Chương 70: Gọi Tên Em Bằng Mùa Hạ
71 Phần II: Biển Tây Chương 1: Sóng
72 Chương 2: Vị Khách Khó Chịu
73 Chương 3: Vị Khách Khó Chịu
74 Chương 4: Tắm
75 Chương 5: Tiệc Sinh Nhật
76 Chương 6: Trả Công
77 Chương 7: Nhắn Tin
78 Chương 8: Kế Hoạch Đáp Trả
79 Chương 9: Một Buổi Hẹn Hò Thì Sao?
80 Chương 10: Trò Chơi Cởi Đồ
81 Chương 11: Lời Tỏ Tình
82 PHẦN III: BAO NHIÊU TIỀN MỘT ĐÊM - CHƯơNG 1
83 Chương 2
84 Chương 3
85 Chương 4: Nhà Mới
86 PHẦN II - Truyện: HỒI ỨC CỦA ELIAS Chương 1:
87 Chương 2
88 Chương 3
89 Chương 4
90 Chương 5
91 Chương 6
92 Chương 7
93 Chương 8
94 Chương 9
95 Chương 10
96 Chương 11
97 Chương 12
98 Chương 13
99 Chương 14
100 Chương 15
101 Chương 16
102 Chương 17
103 Chương 18
104 Chương 19
105 Chương 20
106 Chương 21
107 Chương 22
108 Chương 23
109 Chương 24
110 Chương 25
111 Chương 26
112 Chương 27
113 Chương 28
114 Chương 29
115 Chương 30
116 Chương 31
117 Chương 32
118 Chương 33
119 Chương 34
Chapter

Updated 119 Episodes

1
Chương 1: Trở Về
2
Chương 2: Gặp Lại
3
Chương 3: Lên Nương
4
Chương 4: Chợ Phiên
5
Chương 5: Vết Sẹo
6
Chương 6: Nam
7
Chương 7: Nam (2)
8
Chương 8: Sum Họp
9
Chương 9: Em Là Con Trai Mà
10
Chương 10: Rất Đẹp
11
Chương 11: Thế Giới Của Em Có Gì?
12
Chương 12: Không Còn Quan Trọng!
13
Chương 13: Em Có Gì Mà Anh Không Có
14
Chương 14: Giữ Ấm
15
Chương 15: Giao Thừa
16
Chương 16: Ngày Đầu Tiên Của Năm
17
Chương 17: Yêu
18
Chương 18: Cơ Hội Chỉ Đến Một Lần
19
Chương 19: Giá Như Có Thể Dễ Dàng Như Thế!
20
Chương 20: Ngủ Nhờ
21
Chương 21: Mất Rồi
22
Chương 22: Trở Về Nhà
23
Chương 23: Chấp Nhận
24
Chương 24: Thực Hiện Lời Hứa
25
Chương 25: Rời Quê
26
Chương 26: Ở Trọ
27
Chương 27: Việc Làm Thêm
28
Chương 28: Bị Chơi Khăm
29
Chương 29: Tình Yêu Đồng Giới
30
Chương 30: Cửa Hàng Bách Hoá
31
Chương 31: Tôi Có Phải Là Đồng Tính Không?
32
Chương 32: Rắc Rối
33
Chương 33: Em Thích Anh
34
Chương 34: Đối Mặt
35
Chương 35: Thích Hay Yêu?
36
Chương 36: Giáo Viên Mới
37
Chương 37: Phỉ Báng
38
Chương 38: Lời Tỏ Tình
39
Chương 39: Câu Lạc Bộ Mĩ Thuật và Sự Số Ở Sân Bóng.
40
Chương 40: Quan Tâm
41
Chương 41: Cảm Giác Như Thế Nào?
42
Chương 42: Chấn Nhận Hay Thay Đổi?
43
Chương 43: Gây Rối
44
Chương 44: Đau dạ dày
45
Chương 45: Giải bày
46
Chương 46: Suy Nghĩ
47
Chương 47: Trộm Nhìn
48
Chương 48: Chuẩn Bị Hội Trại
49
Chương 49: Vết Bầm
50
Chương 50: Tiết Học Trước Lúc Hội Trại
51
Chương 51: Ngày Đầu Tiên Của Hội Trại
52
Chương 52: Lửa Trại
53
Chương 53: Tại Sao Lại Có Thể Yêu Người Đồng Giới?
54
Chương 54: Dọn Nhà
55
Chương 55: Lời Mời Sinh Nhật
56
Chương 56: Lấy Thêm Bia
57
Chương 57: Ẩu đả
58
Chương 58: Thuốc Kích Dục
59
Chương 59: Tiền Học Phí
60
Chương 60: Đêm Đông Ấm Áp
61
Chương 61: Lễ Giáng Sinh và Hoa Cẩm Tú Cầu
62
Chương 62: Kì nghỉ Hè
63
Chương 63: Ngày đầu tiên ở quê
64
Chương 64: Về Nhà
65
Chương 65: Hoài Phong & Tuấn Anh
66
Chương 66: Gửi Thư
67
Chương 67: Đi Xe Đạp
68
Chương 68: Hồi Ức Vụn Vặt Của Tuấn Anh
69
Chương 69: Hoài Du & Minh Thắng
70
Chương 70: Gọi Tên Em Bằng Mùa Hạ
71
Phần II: Biển Tây Chương 1: Sóng
72
Chương 2: Vị Khách Khó Chịu
73
Chương 3: Vị Khách Khó Chịu
74
Chương 4: Tắm
75
Chương 5: Tiệc Sinh Nhật
76
Chương 6: Trả Công
77
Chương 7: Nhắn Tin
78
Chương 8: Kế Hoạch Đáp Trả
79
Chương 9: Một Buổi Hẹn Hò Thì Sao?
80
Chương 10: Trò Chơi Cởi Đồ
81
Chương 11: Lời Tỏ Tình
82
PHẦN III: BAO NHIÊU TIỀN MỘT ĐÊM - CHƯơNG 1
83
Chương 2
84
Chương 3
85
Chương 4: Nhà Mới
86
PHẦN II - Truyện: HỒI ỨC CỦA ELIAS Chương 1:
87
Chương 2
88
Chương 3
89
Chương 4
90
Chương 5
91
Chương 6
92
Chương 7
93
Chương 8
94
Chương 9
95
Chương 10
96
Chương 11
97
Chương 12
98
Chương 13
99
Chương 14
100
Chương 15
101
Chương 16
102
Chương 17
103
Chương 18
104
Chương 19
105
Chương 20
106
Chương 21
107
Chương 22
108
Chương 23
109
Chương 24
110
Chương 25
111
Chương 26
112
Chương 27
113
Chương 28
114
Chương 29
115
Chương 30
116
Chương 31
117
Chương 32
118
Chương 33
119
Chương 34

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play