Chương 20: Ngủ Nhờ

Khánh giương tay kéo vạc áo, cố gắng giữ lấy chút hơi ấm ít ỏi rồi kẽ mỉm cười.

"Hôm nay lạnh thật!"

"Trễ lắm rồi..."

Trong khi Khánh vừa định nói thêm điều gì đó thì bị Dương đột ngột cắt lời.

"Không sao, với lại anh còn định ngủ nhờ nhà em một hôm cơ."

Khánh có chút ngạc nhiên, cậu ngẩng đầu nhìn anh, chất giọng chứa đầy sự mệt mỏi.

"Ngủ nhờ?"

Dưới ánh sáng lập loè của bếp lửa, Khánh lộ rõ vẻ tiều tụy, hai mắt thâm quần chứng tỏ nhiều đêm không ngủ, kể cả giọng cũng đã khàn đi rất nhiều, lúc này Dương mới lấy ra từ trong túi vài hộp thuốc mà sáng nay mua được, chìa ra trước mặt Khánh.

"Đây là những loại thuốc mà anh mua cho bác năm, anh có kể ra triệu chứng nhưng họ bảo là cần phải đưa đến bệnh viện để kiểm tra kỹ hơn, đây chỉ là loại thuốc chữa nguy tạm thời thôi!"

Khánh nhìn những hiệu thuốc mà trong lòng không khỏi ái ngại, cậu đáp:

"Anh làm vậy, em không biết phải đền đáp như thế nào, kể từ khi anh về đây đã giúp em rất nhiều..."

"Em cũng nghĩ là sẽ đưa ba đi viện, cứ nằm ở đây cũng không phải là cách tốt nhưng có điều ba lại không muốn vào viện, lam lũ cả đời cho đến khi đổ bệnh vẫn sợ tốn kém."

Dương nghe xong liền bấc giác thở dài mà giương tay xoa lưng cậu.

"Ngày mai anh sẽ khuyên bác năm, em đừng lo."

"À mà đã ăn gì chưa?"

Dứt lời, Khánh liền xoay qua bên cạnh, với tay lấy cái nia tre, bên trong còn có một ít khoai sắn vẫn còn sống.

"Em đợi nước sôi một tí rồi vùi khoai đây!"

Nhùn những củ khoai đã cũ, Dương lại cảm thấy có chút xót xa, nhưng vẫn cố nén lại cảm cúc mà cất lời.

"Hôm nay lại có lộc ăn rồi, bà Bảy bảo anh mang cho em một ít bánh Tẻ, còn có măng đắng, lạp xườn và..."

Dương chưa kịp dứt lời thì đã kịp nghe cái thanh âm thút thít phía bên cạnh, Khánh cúi đầu che đi hai mắt đỏ ửng đã ngấn lệ.

Khánh không nói gì, chỉ cảm thấy bản thân mình có chút yếu đuối, lúc này cậu mới vội lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má thì đột nhiên cảm nhận được hơi ấm xung quanh, Dương bên cạnh chậm rãi choàng tay qua khẽ ôm cậu một cái.

Trong khi Khánh còn đang bất ngờ thì anh nói thêm: "Em không cần phải đền đáp, chỉ cần em cố gắng vượt qua mọi chuyện, đối với anh đó là một sự đền đáp!"

Vào cái giây phút ngắn ngủi ấy, Khánh như được tiếp thêm sức lực, nhưng có lẽ sự ấm áp này lại khiến Khánh không chịu được mà phải bật khóc như một đứa trẻ.

Dương không nói gì, vì anh biết rằng khi khóc rồi bản thân sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, đặc biệt là khi đã có anh ở bên cạnh, nỗi đau sẽ phần nào được xoa dịu đôi khi chỉ qua một cái ôm thật chặc.

Đêm hôm đó, Khánh đã khóc thật lâu nhưng Dương lại rất kiên trì, mãi cho đến khi cậu chậm rãi đẩy anh ra, dưới cái nhìn của Dương, Khánh lại có chút rụt rè mà vội vàng quay đi.

"Cảm ơn anh!"

"Mấy củ khoai này... Đừng ăn nữa, để anh châm trà."

Cậu khẽ gật đầu rồi cứ co ro lại trong cái áo khoác dày cộm của anh. Trời đêm, qua ô cửa kính lập loè ánh sáng từ bếp lửa, là màn đêm sâu hun hút xen kẽ tiếng dế kêu trong bụi cỏ sau hiên nhà, Dương giơ tay đóng cửa sổ đã ướt hơi sương rồi mang theo ấm trà đến bên cạnh Khánh rồi khẽ ngồi xuống.

"Bà bảy đặc biệt làm bánh này gửi cho em đó, khi nãy anh đi là vừa ra lò, sang đây có chút nguội nhưng vẫn còn ngon lắm, em ăn đi!"

Thấy Dương ngõ lời Khánh liền với tay lấy một cái bánh, chậm rãi mở ra. Mùi thơm nhanh chóng xộc vào mũi mà kích thích vị giác, nhìn Khánh vẫn còn chút ngại ngùng, Dương cũng nhanh tay lấy một cái rồi gỡ ra, anh nói:

"Hồi trước anh có một thằng bạn là sinh viên, hai đứa ở cùng phòng. Hễ mỗi lần có chuyện gì sầu não là sẽ rủ nhau đi ăn, tuy là ăn ngon thì sẽ không giải quyết được khó khăn đâu, nhưng mà khi được ăn ngon thì sẽ làm mình cảm thấy thoải mái hơn, tích cực hơn. Có một chiếc bụng no thì việc gì cũng sẽ trở nên dễ dàng thôi."

Khánh bật cười, đúng là cảm thấy thoải mái hơn thật, vì mấy hôm nay cậu cứ mãi lo nghĩ về tình hình bệnh trạng của bác năm đến quên cả việc ăn uống. Lúc này Khánh mới đột nhiên nhớ ra gì đó khiến cậu ngẩng đầu hỏi Dương.

"À mà hôm nay cũng đã là cuối tháng năm, khi nào anh lên lại thành phố?"

Dương ậm ừ rồi đáp: "Anh cũng không rõ, bên tổ chưa gửi thời gian cụ thể nhưng chắc sẽ sớm thôi, anh... Vẫn còn muốn ở lại đây lâu thêm."

Nghe đến đây, Khánh liền cảm thấy cái bánh trên tay đột nhiên trở nên khó nuốt, cứ như có thứ gì đó nghẹn lại làm cho cậu không nói thành lời nhưng cuối cùng vẫn nở một nụ cười gượng gạo nói:

"Công việc mà, anh đi rồi thì tết lại về, nhưng có lẽ thằng em này sẽ nhớ anh đó!"

"À mà Khánh này, chuyện đi học trở lại của em, em đã suy nghĩ ra sao rồi."

Khánh tỏ vẻ kiên quyết liền đáp lời, nhưng từ sâu bên trong cậu vẫn có gì đó hối tiếc.

"Chắc có lẽ là không, em đã suy nghĩ rất nhiều về việc này, ba em đã ngày một yếu đi, nếu em đi rồi sẽ cảm thấy không an lòng mà chú tâm học tập..."

"Vậy khi bác năm khoẻ lại thì sao?"

Khánh không đáp, chỉ lặng lẽ cúi đầu tiếp tục ăn bánh, Dương thấy cậu không muốn nói ra cũng thôi không hỏi nữa, phần nào cũng cảm thông được cho tình cảnh mà cậu phải chịu đựng.

Chapter
1 Chương 1: Trở Về
2 Chương 2: Gặp Lại
3 Chương 3: Lên Nương
4 Chương 4: Chợ Phiên
5 Chương 5: Vết Sẹo
6 Chương 6: Nam
7 Chương 7: Nam (2)
8 Chương 8: Sum Họp
9 Chương 9: Em Là Con Trai Mà
10 Chương 10: Rất Đẹp
11 Chương 11: Thế Giới Của Em Có Gì?
12 Chương 12: Không Còn Quan Trọng!
13 Chương 13: Em Có Gì Mà Anh Không Có
14 Chương 14: Giữ Ấm
15 Chương 15: Giao Thừa
16 Chương 16: Ngày Đầu Tiên Của Năm
17 Chương 17: Yêu
18 Chương 18: Cơ Hội Chỉ Đến Một Lần
19 Chương 19: Giá Như Có Thể Dễ Dàng Như Thế!
20 Chương 20: Ngủ Nhờ
21 Chương 21: Mất Rồi
22 Chương 22: Trở Về Nhà
23 Chương 23: Chấp Nhận
24 Chương 24: Thực Hiện Lời Hứa
25 Chương 25: Rời Quê
26 Chương 26: Ở Trọ
27 Chương 27: Việc Làm Thêm
28 Chương 28: Bị Chơi Khăm
29 Chương 29: Tình Yêu Đồng Giới
30 Chương 30: Cửa Hàng Bách Hoá
31 Chương 31: Tôi Có Phải Là Đồng Tính Không?
32 Chương 32: Rắc Rối
33 Chương 33: Em Thích Anh
34 Chương 34: Đối Mặt
35 Chương 35: Thích Hay Yêu?
36 Chương 36: Giáo Viên Mới
37 Chương 37: Phỉ Báng
38 Chương 38: Lời Tỏ Tình
39 Chương 39: Câu Lạc Bộ Mĩ Thuật và Sự Số Ở Sân Bóng.
40 Chương 40: Quan Tâm
41 Chương 41: Cảm Giác Như Thế Nào?
42 Chương 42: Chấn Nhận Hay Thay Đổi?
43 Chương 43: Gây Rối
44 Chương 44: Đau dạ dày
45 Chương 45: Giải bày
46 Chương 46: Suy Nghĩ
47 Chương 47: Trộm Nhìn
48 Chương 48: Chuẩn Bị Hội Trại
49 Chương 49: Vết Bầm
50 Chương 50: Tiết Học Trước Lúc Hội Trại
51 Chương 51: Ngày Đầu Tiên Của Hội Trại
52 Chương 52: Lửa Trại
53 Chương 53: Tại Sao Lại Có Thể Yêu Người Đồng Giới?
54 Chương 54: Dọn Nhà
55 Chương 55: Lời Mời Sinh Nhật
56 Chương 56: Lấy Thêm Bia
57 Chương 57: Ẩu đả
58 Chương 58: Thuốc Kích Dục
59 Chương 59: Tiền Học Phí
60 Chương 60: Đêm Đông Ấm Áp
61 Chương 61: Lễ Giáng Sinh và Hoa Cẩm Tú Cầu
62 Chương 62: Kì nghỉ Hè
63 Chương 63: Ngày đầu tiên ở quê
64 Chương 64: Về Nhà
65 Chương 65: Hoài Phong & Tuấn Anh
66 Chương 66: Gửi Thư
67 Chương 67: Đi Xe Đạp
68 Chương 68: Hồi Ức Vụn Vặt Của Tuấn Anh
69 Chương 69: Hoài Du & Minh Thắng
70 Chương 70: Gọi Tên Em Bằng Mùa Hạ
71 Phần II: Biển Tây Chương 1: Sóng
72 Chương 2: Vị Khách Khó Chịu
73 Chương 3: Vị Khách Khó Chịu
74 Chương 4: Tắm
75 Chương 5: Tiệc Sinh Nhật
76 Chương 6: Trả Công
77 Chương 7: Nhắn Tin
78 Chương 8: Kế Hoạch Đáp Trả
79 Chương 9: Một Buổi Hẹn Hò Thì Sao?
80 Chương 10: Trò Chơi Cởi Đồ
81 Chương 11: Lời Tỏ Tình
82 PHẦN III: BAO NHIÊU TIỀN MỘT ĐÊM - CHƯơNG 1
83 Chương 2
84 Chương 3
85 Chương 4: Nhà Mới
86 PHẦN II - Truyện: HỒI ỨC CỦA ELIAS Chương 1:
87 Chương 2
88 Chương 3
89 Chương 4
90 Chương 5
91 Chương 6
92 Chương 7
93 Chương 8
94 Chương 9
95 Chương 10
96 Chương 11
97 Chương 12
98 Chương 13
99 Chương 14
100 Chương 15
101 Chương 16
102 Chương 17
103 Chương 18
104 Chương 19
105 Chương 20
106 Chương 21
107 Chương 22
108 Chương 23
109 Chương 24
110 Chương 25
111 Chương 26
112 Chương 27
113 Chương 28
114 Chương 29
115 Chương 30
116 Chương 31
117 Chương 32
118 Chương 33
119 Chương 34
Chapter

Updated 119 Episodes

1
Chương 1: Trở Về
2
Chương 2: Gặp Lại
3
Chương 3: Lên Nương
4
Chương 4: Chợ Phiên
5
Chương 5: Vết Sẹo
6
Chương 6: Nam
7
Chương 7: Nam (2)
8
Chương 8: Sum Họp
9
Chương 9: Em Là Con Trai Mà
10
Chương 10: Rất Đẹp
11
Chương 11: Thế Giới Của Em Có Gì?
12
Chương 12: Không Còn Quan Trọng!
13
Chương 13: Em Có Gì Mà Anh Không Có
14
Chương 14: Giữ Ấm
15
Chương 15: Giao Thừa
16
Chương 16: Ngày Đầu Tiên Của Năm
17
Chương 17: Yêu
18
Chương 18: Cơ Hội Chỉ Đến Một Lần
19
Chương 19: Giá Như Có Thể Dễ Dàng Như Thế!
20
Chương 20: Ngủ Nhờ
21
Chương 21: Mất Rồi
22
Chương 22: Trở Về Nhà
23
Chương 23: Chấp Nhận
24
Chương 24: Thực Hiện Lời Hứa
25
Chương 25: Rời Quê
26
Chương 26: Ở Trọ
27
Chương 27: Việc Làm Thêm
28
Chương 28: Bị Chơi Khăm
29
Chương 29: Tình Yêu Đồng Giới
30
Chương 30: Cửa Hàng Bách Hoá
31
Chương 31: Tôi Có Phải Là Đồng Tính Không?
32
Chương 32: Rắc Rối
33
Chương 33: Em Thích Anh
34
Chương 34: Đối Mặt
35
Chương 35: Thích Hay Yêu?
36
Chương 36: Giáo Viên Mới
37
Chương 37: Phỉ Báng
38
Chương 38: Lời Tỏ Tình
39
Chương 39: Câu Lạc Bộ Mĩ Thuật và Sự Số Ở Sân Bóng.
40
Chương 40: Quan Tâm
41
Chương 41: Cảm Giác Như Thế Nào?
42
Chương 42: Chấn Nhận Hay Thay Đổi?
43
Chương 43: Gây Rối
44
Chương 44: Đau dạ dày
45
Chương 45: Giải bày
46
Chương 46: Suy Nghĩ
47
Chương 47: Trộm Nhìn
48
Chương 48: Chuẩn Bị Hội Trại
49
Chương 49: Vết Bầm
50
Chương 50: Tiết Học Trước Lúc Hội Trại
51
Chương 51: Ngày Đầu Tiên Của Hội Trại
52
Chương 52: Lửa Trại
53
Chương 53: Tại Sao Lại Có Thể Yêu Người Đồng Giới?
54
Chương 54: Dọn Nhà
55
Chương 55: Lời Mời Sinh Nhật
56
Chương 56: Lấy Thêm Bia
57
Chương 57: Ẩu đả
58
Chương 58: Thuốc Kích Dục
59
Chương 59: Tiền Học Phí
60
Chương 60: Đêm Đông Ấm Áp
61
Chương 61: Lễ Giáng Sinh và Hoa Cẩm Tú Cầu
62
Chương 62: Kì nghỉ Hè
63
Chương 63: Ngày đầu tiên ở quê
64
Chương 64: Về Nhà
65
Chương 65: Hoài Phong & Tuấn Anh
66
Chương 66: Gửi Thư
67
Chương 67: Đi Xe Đạp
68
Chương 68: Hồi Ức Vụn Vặt Của Tuấn Anh
69
Chương 69: Hoài Du & Minh Thắng
70
Chương 70: Gọi Tên Em Bằng Mùa Hạ
71
Phần II: Biển Tây Chương 1: Sóng
72
Chương 2: Vị Khách Khó Chịu
73
Chương 3: Vị Khách Khó Chịu
74
Chương 4: Tắm
75
Chương 5: Tiệc Sinh Nhật
76
Chương 6: Trả Công
77
Chương 7: Nhắn Tin
78
Chương 8: Kế Hoạch Đáp Trả
79
Chương 9: Một Buổi Hẹn Hò Thì Sao?
80
Chương 10: Trò Chơi Cởi Đồ
81
Chương 11: Lời Tỏ Tình
82
PHẦN III: BAO NHIÊU TIỀN MỘT ĐÊM - CHƯơNG 1
83
Chương 2
84
Chương 3
85
Chương 4: Nhà Mới
86
PHẦN II - Truyện: HỒI ỨC CỦA ELIAS Chương 1:
87
Chương 2
88
Chương 3
89
Chương 4
90
Chương 5
91
Chương 6
92
Chương 7
93
Chương 8
94
Chương 9
95
Chương 10
96
Chương 11
97
Chương 12
98
Chương 13
99
Chương 14
100
Chương 15
101
Chương 16
102
Chương 17
103
Chương 18
104
Chương 19
105
Chương 20
106
Chương 21
107
Chương 22
108
Chương 23
109
Chương 24
110
Chương 25
111
Chương 26
112
Chương 27
113
Chương 28
114
Chương 29
115
Chương 30
116
Chương 31
117
Chương 32
118
Chương 33
119
Chương 34

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play