Chương 7: Nam (2)

Dương đang nằm gác võng, thui thủi lim dim buồn ngủ, thì tiếng cười cười nói nói của bọn trẻ từ ngoài cổng vọng vào. Anh ngẩng đầu, buộc miệng hỏi:

"Làm gì vậy mấy em?"

Đám trẻ có chút giật mình rồi đồng thanh đáp.

"Dạ tụi em đi nhặt quả cầy ạ!"

"Ơ, mùa này còn quả cầy hả?" Dương ngạc nhiên.

Cây cầy vẫn đứng sừng sững cạnh con suối nhỏ, nhớ lúc Dương mới chập chững biết đi, nó cũng chỉ có cao hơn anh một tí chứ mấy. Quả cầy thường rất cứng, nhưng bên trong lại có lớp ruột mềm, bùi bùi ăn lạ miệng, là thức quà mà thiên nhiên dành tặng cho những đứa trẻ vùng non cao.

Nhặt một lúc thì cũng được cả rổ to, Dương với tay lấy hòn đá bên cạnh, để quả cầy trên thềm đá rồi đập, chỉ vài cái thôi, bên trong đã lộ ra lớp ruột trắng nõn, không kềm chế được liền bỏ vào miệng nhai rộp rộp.

Bước vào thời gian chuyển giao mùa vụ, hết ngô rồi tới lúa... Tuy là lắm khi làm vườn, mệt lã nhưng nương ngô, đồng ruộng có hất hủi ta bao giờ. Ruộng đất nhà Dương cũng chẳng có là bao, nơi đây chủ yếu là tự cung tự cấp, rau, cá, dưa, gà. Ngày ba bữa, dư dã thì mang ra chợ phiên mà bán lấy tiền. Về quê thì kẹt thật đấy, làm gì có tiền nhiều để mà mua đồ này đồ kia, tân trang hay ăn hàng quán. Chỉ cần ra đồng là có đồ ăn.

"Lưỡi ma dài ngoằn kìa tụi bây ơi, sắp cắn tụi bây rồi đó."

Một trong những đứa trẻ bỗng nhiên hét lớn làm cho mấy đứa khác trong nhóm giật mình nhốn nháo cả lên rồi chạy tán loạn.

Dương đứng gần đấy không hiểu mô tê gì liền ngước nhìn theo thứ làm bọn trẻ phát loạn thì bổng nhiên bật cười rồi lắc đầu.

"Phác ca đó, là Phác ca thôi mà mấy đứa."

"Phác ca là gì vậy thầy?"

Nhóc tì nhỏ nhất trong nhóm rón rén từ sau bắp chân của Dương ló đầu ra giọng hơi run run nói.

Dương liền khụy xuống xoa đầu cậu bé đáp lời:

"Là một loại quả thôi, ta có thể ăn được nữa cơ!"

Cậu bé mở to mắt dường như hiểu ra liền gật gật đầu, hai chiếc má núng nính cũng run run theo, dường như không còn sợ nữa.

Dương bỏ dép, giơ chân lên một nhánh cây khô, giương tay bẻ lấy vài trái Phác Ca hay còn gọi là quả Lúc Lắc dài ngoằn như những trái đậu hà lan khổng lồ, mang về cho bà Bảy làm bữa tối.

Một vài đứa trẻ khác cũng từ từ đến gần, hình như không còn sợ như trước, chỉ dám đứng xa xa Dương, một đứa run run hỏi:

"Thầy không sợ sao thầy?"

"Thầy không, nè mấy em, đây chỉ là một loại trái cây thôi."

Phác ca là một loại quả đặc biệt ở vùng cao, đêm đêm không may mà lạc đường, nhỡ có gặp quả này treo lủng lẳng trên cây thì chỉ có mà sợ đến nỗi muốn tìm chỗ trốn, hoá ra những câu chuyện về Phác ca lại được những bà mẹ vùng cao thêu dệt lên như thế, Dương nghĩ rồi cứ cười thầm. Phác Ca đem về rửa sạch rồi mang lên bếp than nướng cho đen rồi rửa lại với nước thêm lần nữa cho sạch, mang đi thái mỏng xào chung với thịt ba chỉ, ăn thì có mà hao cơm.

Dương về đến nhà cũng là lúc mặt trời đã khuất bóng sau ngọn núi, anh mang vài quả Cầy cùng Phác Ca cho vào thao nước sau nhà rồi bước vào từ cửa sau thì nghe thấy giọng nói trầm trầm của ai đó cùng Khánh và Ông bà Bảy ở gian trước, anh không ra ngay mà đứng sau góc bếp.

"Lần này con về được bao lâu."

Ông bảy hớp một ngụm trà rồi ngước lên nhìn Nam.

"À, dạ con về thăm ba với em Khánh khoảng 1 ngày rồi con sẽ đi ạ, vì ngô năm nay rất nhiều, sợ sẽ không đủ sản lượng nên con không dám nán lại lâu."

"Ừ, cứ lo công việc của con đi, có thời gian về thăm mọi người là tốt rồi."

Bà bảy phúc hậu đáp.

"Vâng."

"Cuộc sống trên đó thế nào, có thiếu thốn thứ gì không con?" Bà Bảy nói

"Dạ không, ổn cả thưa bác, tuy có hơi chật vật..." Nam ngập ngừng.

"Rồi có bạn gái chưa?" Ông bảy nhìn Nam mà cười tít mắt.

Nam cười ái ngại đáp.

"Bạn gái gì đâu bác ơi, như con thì ai mà lấy."

"Bây đó, y như thằng con trai bác. Mỗi lần nhắc đến chuyện gia đình nó cứ trốn trốn hoặc chối cho bằng được à."

"Con trai bác sao? Con chưa gặp bao giờ."

"À, không biết cũng phải, 2015 nó lên Sài Gòn rồi, hơn hai năm sau con mới gặp bác mà, giờ nó cũng vừa chuyển công tác về đây mà nó đi đâu từ chiều giờ, chắc sẽ về ngay."

Dương nghe thấy ông Bảy nhắc tới mình, trong lòng cảm thấy bất an, liền khẽ quay đầu định rời đi thì cái chân lại vớ trúng cái keo măng ngâm chua của bà Bảy.

"Đứa nào ngoài sau đó bây?"

Dương lúng túng vội đẩy keo măng chua của bà Bảy vào trong, gấp gáp chỉnh sửa lại quần áo rồi cất lời.

"D...dạ con."

"Về rồi à, trễ thế con... Ra đây có anh Nam con bác năm qua chơi nè." Bà Bảy nói vọng ra.

Dương chầm chậm đi ra, nhẹ ngồi xuống bên cạnh Khánh đang im lặng tự nãy giờ.

"Nó tên là Dương, hình như con lớn hơn nó tận 5 tuổi lận."

Dương cười, nhìn Nam rồi khẽ gật đầu một cái.

"Dương sao?"

Nam dường như nhớ ra điều gì, liền ồ lên một tiếng vừa cười vừa nói:

"Cái thằng nhóc bé tí hay khóc nhè giờ đã lớn vậy rồi sao? Nhanh thật."

Dương như đứng hình, Khánh ngồi bên cạnh gọi mãi mới trả lời.

Anh ngập ngừng, cố gắng lục tìm trong trí nhớ, miệng thì thỏ thẻ.

"Anh...Anh là?"

"Không nhìn ra anh hả?"

Dương bổng nhiên bật cười, quả là chẳng khác một tí nào, khi ấy Nam là đứa to con nhất trong đám, Dương thì ngược lại, thấp lùng bé tí. Chọc nhẹ một cái đã khóc nhè, cứ bám lấy bà Bảy hoặc bác Năm bênh vực, nhút nhát đến thế là cùng. Ấy vậy mà bây giờ Dương cũng chẳng kém cạnh gì Nam, nếu Nam là mười thì Dương cũng cỡ tám chín, kẻ tám lạng người nữa cân. Anh thầm nghĩ rồi cười trong bụng.

Trăng đã lên tới đỉnh đầu, ông bảy dập tắt đống lửa rồi với tay lên kệ tủ lấy chiếc đèn pin dúi vào tay Khánh.

"Cầm lấy soi đường cho dễ đi."

"Vâng, cảm ơn bác Bảy."

Anh dõi theo bóng lưng của hai người hoà vào màn đêm rồi thở phào, quả thật thời gian có chút vội vã quá, cuộc sống cũng thật tàn nhẫn với những mảnh đời, chỉ biết mong sau này nơi đây sẽ trở nên tốt hơn, không cần phải mưu sinh kiếp sống lang bạt, chỉ mong an nhàn đủ ăn đủ sống, quá khứ thì sẽ mãi đau buồn khi ta cố chấp chẳng chịu nhìn về phía trước, ngày mai luôn là một món quà.

Hot

Comments

𝐃𝐨𝐥𝐩𝐡𝐢𝐧 🐬

𝐃𝐨𝐥𝐩𝐡𝐢𝐧 🐬

hay

2023-08-26

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Trở Về
2 Chương 2: Gặp Lại
3 Chương 3: Lên Nương
4 Chương 4: Chợ Phiên
5 Chương 5: Vết Sẹo
6 Chương 6: Nam
7 Chương 7: Nam (2)
8 Chương 8: Sum Họp
9 Chương 9: Em Là Con Trai Mà
10 Chương 10: Rất Đẹp
11 Chương 11: Thế Giới Của Em Có Gì?
12 Chương 12: Không Còn Quan Trọng!
13 Chương 13: Em Có Gì Mà Anh Không Có
14 Chương 14: Giữ Ấm
15 Chương 15: Giao Thừa
16 Chương 16: Ngày Đầu Tiên Của Năm
17 Chương 17: Yêu
18 Chương 18: Cơ Hội Chỉ Đến Một Lần
19 Chương 19: Giá Như Có Thể Dễ Dàng Như Thế!
20 Chương 20: Ngủ Nhờ
21 Chương 21: Mất Rồi
22 Chương 22: Trở Về Nhà
23 Chương 23: Chấp Nhận
24 Chương 24: Thực Hiện Lời Hứa
25 Chương 25: Rời Quê
26 Chương 26: Ở Trọ
27 Chương 27: Việc Làm Thêm
28 Chương 28: Bị Chơi Khăm
29 Chương 29: Tình Yêu Đồng Giới
30 Chương 30: Cửa Hàng Bách Hoá
31 Chương 31: Tôi Có Phải Là Đồng Tính Không?
32 Chương 32: Rắc Rối
33 Chương 33: Em Thích Anh
34 Chương 34: Đối Mặt
35 Chương 35: Thích Hay Yêu?
36 Chương 36: Giáo Viên Mới
37 Chương 37: Phỉ Báng
38 Chương 38: Lời Tỏ Tình
39 Chương 39: Câu Lạc Bộ Mĩ Thuật và Sự Số Ở Sân Bóng.
40 Chương 40: Quan Tâm
41 Chương 41: Cảm Giác Như Thế Nào?
42 Chương 42: Chấn Nhận Hay Thay Đổi?
43 Chương 43: Gây Rối
44 Chương 44: Đau dạ dày
45 Chương 45: Giải bày
46 Chương 46: Suy Nghĩ
47 Chương 47: Trộm Nhìn
48 Chương 48: Chuẩn Bị Hội Trại
49 Chương 49: Vết Bầm
50 Chương 50: Tiết Học Trước Lúc Hội Trại
51 Chương 51: Ngày Đầu Tiên Của Hội Trại
52 Chương 52: Lửa Trại
53 Chương 53: Tại Sao Lại Có Thể Yêu Người Đồng Giới?
54 Chương 54: Dọn Nhà
55 Chương 55: Lời Mời Sinh Nhật
56 Chương 56: Lấy Thêm Bia
57 Chương 57: Ẩu đả
58 Chương 58: Thuốc Kích Dục
59 Chương 59: Tiền Học Phí
60 Chương 60: Đêm Đông Ấm Áp
61 Chương 61: Lễ Giáng Sinh và Hoa Cẩm Tú Cầu
62 Chương 62: Kì nghỉ Hè
63 Chương 63: Ngày đầu tiên ở quê
64 Chương 64: Về Nhà
65 Chương 65: Hoài Phong & Tuấn Anh
66 Chương 66: Gửi Thư
67 Chương 67: Đi Xe Đạp
68 Chương 68: Hồi Ức Vụn Vặt Của Tuấn Anh
69 Chương 69: Hoài Du & Minh Thắng
70 Chương 70: Gọi Tên Em Bằng Mùa Hạ
71 Phần II: Biển Tây Chương 1: Sóng
72 Chương 2: Vị Khách Khó Chịu
73 Chương 3: Vị Khách Khó Chịu
74 Chương 4: Tắm
75 Chương 5: Tiệc Sinh Nhật
76 Chương 6: Trả Công
77 Chương 7: Nhắn Tin
78 Chương 8: Kế Hoạch Đáp Trả
79 Chương 9: Một Buổi Hẹn Hò Thì Sao?
80 Chương 10: Trò Chơi Cởi Đồ
81 Chương 11: Lời Tỏ Tình
82 PHẦN III: BAO NHIÊU TIỀN MỘT ĐÊM - CHƯơNG 1
83 Chương 2
84 Chương 3
85 Chương 4: Nhà Mới
86 PHẦN II - Truyện: HỒI ỨC CỦA ELIAS Chương 1:
87 Chương 2
88 Chương 3
89 Chương 4
90 Chương 5
91 Chương 6
92 Chương 7
93 Chương 8
94 Chương 9
95 Chương 10
96 Chương 11
97 Chương 12
98 Chương 13
99 Chương 14
100 Chương 15
101 Chương 16
102 Chương 17
103 Chương 18
104 Chương 19
105 Chương 20
106 Chương 21
107 Chương 22
108 Chương 23
109 Chương 24
110 Chương 25
111 Chương 26
112 Chương 27
113 Chương 28
114 Chương 29
115 Chương 30
116 Chương 31
117 Chương 32
118 Chương 33
119 Chương 34
Chapter

Updated 119 Episodes

1
Chương 1: Trở Về
2
Chương 2: Gặp Lại
3
Chương 3: Lên Nương
4
Chương 4: Chợ Phiên
5
Chương 5: Vết Sẹo
6
Chương 6: Nam
7
Chương 7: Nam (2)
8
Chương 8: Sum Họp
9
Chương 9: Em Là Con Trai Mà
10
Chương 10: Rất Đẹp
11
Chương 11: Thế Giới Của Em Có Gì?
12
Chương 12: Không Còn Quan Trọng!
13
Chương 13: Em Có Gì Mà Anh Không Có
14
Chương 14: Giữ Ấm
15
Chương 15: Giao Thừa
16
Chương 16: Ngày Đầu Tiên Của Năm
17
Chương 17: Yêu
18
Chương 18: Cơ Hội Chỉ Đến Một Lần
19
Chương 19: Giá Như Có Thể Dễ Dàng Như Thế!
20
Chương 20: Ngủ Nhờ
21
Chương 21: Mất Rồi
22
Chương 22: Trở Về Nhà
23
Chương 23: Chấp Nhận
24
Chương 24: Thực Hiện Lời Hứa
25
Chương 25: Rời Quê
26
Chương 26: Ở Trọ
27
Chương 27: Việc Làm Thêm
28
Chương 28: Bị Chơi Khăm
29
Chương 29: Tình Yêu Đồng Giới
30
Chương 30: Cửa Hàng Bách Hoá
31
Chương 31: Tôi Có Phải Là Đồng Tính Không?
32
Chương 32: Rắc Rối
33
Chương 33: Em Thích Anh
34
Chương 34: Đối Mặt
35
Chương 35: Thích Hay Yêu?
36
Chương 36: Giáo Viên Mới
37
Chương 37: Phỉ Báng
38
Chương 38: Lời Tỏ Tình
39
Chương 39: Câu Lạc Bộ Mĩ Thuật và Sự Số Ở Sân Bóng.
40
Chương 40: Quan Tâm
41
Chương 41: Cảm Giác Như Thế Nào?
42
Chương 42: Chấn Nhận Hay Thay Đổi?
43
Chương 43: Gây Rối
44
Chương 44: Đau dạ dày
45
Chương 45: Giải bày
46
Chương 46: Suy Nghĩ
47
Chương 47: Trộm Nhìn
48
Chương 48: Chuẩn Bị Hội Trại
49
Chương 49: Vết Bầm
50
Chương 50: Tiết Học Trước Lúc Hội Trại
51
Chương 51: Ngày Đầu Tiên Của Hội Trại
52
Chương 52: Lửa Trại
53
Chương 53: Tại Sao Lại Có Thể Yêu Người Đồng Giới?
54
Chương 54: Dọn Nhà
55
Chương 55: Lời Mời Sinh Nhật
56
Chương 56: Lấy Thêm Bia
57
Chương 57: Ẩu đả
58
Chương 58: Thuốc Kích Dục
59
Chương 59: Tiền Học Phí
60
Chương 60: Đêm Đông Ấm Áp
61
Chương 61: Lễ Giáng Sinh và Hoa Cẩm Tú Cầu
62
Chương 62: Kì nghỉ Hè
63
Chương 63: Ngày đầu tiên ở quê
64
Chương 64: Về Nhà
65
Chương 65: Hoài Phong & Tuấn Anh
66
Chương 66: Gửi Thư
67
Chương 67: Đi Xe Đạp
68
Chương 68: Hồi Ức Vụn Vặt Của Tuấn Anh
69
Chương 69: Hoài Du & Minh Thắng
70
Chương 70: Gọi Tên Em Bằng Mùa Hạ
71
Phần II: Biển Tây Chương 1: Sóng
72
Chương 2: Vị Khách Khó Chịu
73
Chương 3: Vị Khách Khó Chịu
74
Chương 4: Tắm
75
Chương 5: Tiệc Sinh Nhật
76
Chương 6: Trả Công
77
Chương 7: Nhắn Tin
78
Chương 8: Kế Hoạch Đáp Trả
79
Chương 9: Một Buổi Hẹn Hò Thì Sao?
80
Chương 10: Trò Chơi Cởi Đồ
81
Chương 11: Lời Tỏ Tình
82
PHẦN III: BAO NHIÊU TIỀN MỘT ĐÊM - CHƯơNG 1
83
Chương 2
84
Chương 3
85
Chương 4: Nhà Mới
86
PHẦN II - Truyện: HỒI ỨC CỦA ELIAS Chương 1:
87
Chương 2
88
Chương 3
89
Chương 4
90
Chương 5
91
Chương 6
92
Chương 7
93
Chương 8
94
Chương 9
95
Chương 10
96
Chương 11
97
Chương 12
98
Chương 13
99
Chương 14
100
Chương 15
101
Chương 16
102
Chương 17
103
Chương 18
104
Chương 19
105
Chương 20
106
Chương 21
107
Chương 22
108
Chương 23
109
Chương 24
110
Chương 25
111
Chương 26
112
Chương 27
113
Chương 28
114
Chương 29
115
Chương 30
116
Chương 31
117
Chương 32
118
Chương 33
119
Chương 34

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play