Chương 18: Cơ Hội Chỉ Đến Một Lần

Đêm tháng năm chưa nằm đã sáng!

Câu nói truyền miệng trong dân gian này lại khiến cho những người làm nông như nhà ông bà bảy phải cật lực chạy đua với mặt trời.

Sáng sớm, độ khoảng 5 giờ thì từ xa đã có thể trông thấy ông mặt trời lấp ló phía sau ngọn núi.

Thời gian vẫn cứ êm đềm trôi đi như thế, bất kể một giây trôi qua thì đã trở thành kỉ niệm, còn tương lai thì chưa tới, nhưng hiện tại vẫn là hiện tại chí ít là vẫn biết mình đang làm gì bởi không có gì giá trị bằng ngày hôm nay.

Khoảng thời gian ở vùng quê yên bình này của Dương ngày càng rút ngắn lại, nhanh đến nỗi chỉ còn vỏn vẹn 5 tháng là hết công tác dạy học, nhưng cho đến khi anh nhận ra điều này thì bản thân lại cảm thấy bồn chồn vì có những chuyện anh chưa thể nói ra.

Hôm nay vẫn như thường lệ, Dương thức dậy từ rất sớm, mặc dù là mùa hè nhưng vẫn có thứ gì đó khiến anh cảm thấy khác lạ.

Hôm qua sáng tinh mơ thì có gió mùa thu, trưa thì hơi hè, tối thì mưa xuân. Sáng nay cảnh tưởng khiến Dương cứ ngỡ mùa đông về tận cửa.

Kể ra thời tiết cứ như thế này thì tốt quá nhỉ, không lạnh quá mà cũng không nóng quá, không có sương mù thì lại càng tốt. Dương thầm nghĩ rồi khẽ uốn éo làm vài động tác thể dục cơ bản trước ô cửa sổ còn ướt hơi sương.

Hôm nay ông bảy đã lên rẫy từ sớm, còn bà Bảy thì ở nhà làm một ít bánh bột nếp rán, cái loại bánh đơn giản nhưng lại khiến cho những đứa trẻ vùng cao Tây Bắc rất thích, đặc biệt là Dương.

Nghe kể, lúc anh còn nhỏ độ khoảng 5 tuổi, khi ấy được bà bảy đồ xe đi chợ phiên. Tất nhiên là những gian hàng bánh kẹo lúc nào cũng đông người hết thảy, Dương thì lại đòi bằng được mẹ mua bánh cho ăn trong khi đang mua một đôi dép cho cậu nhóc, nhưng cho đến khi quay lại thì đã bị bán cho người khác mất rồi. Đây cũng là bài học như người ta vẫn nói là: Đôi khi cơ hội chỉ đến một lần.

Bây giờ tuy hiện đại hơn, ngoài chợ phiên được mở theo mỗi tuần thì ở thị xã vẫn có chợ như thường lệ, tất nhiên những vật dụng, thức ăn vẫn có bán đầy đủ nhưng nhà của Dương lại thích cảm giác tự ăn đồ mình làm ra, tự kím được ngoại trừ những nhu yếu phẩm công nghiệp cần thiết.

Chẳng hạn như hôm nay, bữa cơm đạm bạc lại bắt đầu từ việc nhặt rau rớn.

Món tiền đầu tiên mà bản thân kiếm được là từ đâu? Dương thầm nghĩ rồi nghía mắt vào những bụi rau rớn mọc tự nhiên ven theo bờ đê sau nhà. Trẻ con mà, tự kiếm được vài nghìn là cảm giác như có cả gia tài rồi, nghĩ vậy thôi nhưng rau rớn hôm nay không phải để bán, mà chính là để ăn.

Sau tết, các em học sinh vẫn tiếp tục đi học trở lại rất đầy đủ nhưng bây giờ là kì nghĩ hè, ngoài việc quẩn quanh quanh nhà và lên rẩy thì anh cũng chẳng biết làm gì cho khuây, dạo này bà bảy cứ hay nhắc về chuyện bác Năm trở bệnh, không biết tình trạng có ổn hơn chút nào hay chưa, sau khi xong việc hôm nay có lẽ cả nhà Dương sẽ cùng sang thăm hỏi bác Năm một tí.

Sau khi mặt trời lặng, cơm nước xong xuôi thì gia đình Dương đã đi sang nhà Khánh, soi đường bằng chiếc đèn pin cũ kĩ, nhà Khánh không xa, chỉ cần đi dọc theo con suối là đến.

Căn nhà nhỏ chơ vơ bên sườn đồi vẫn còn sáng đèn, khỏi bếp toả ra nhè nhẹ trên gác máy nhưng lại chẳng thấy ai, ngó nghiêng một lúc Dương lại bắt gặp bóng dáng quen thuộc khiến anh mỉm cười.

"Khánh!"

Từ phía bên trong, Khánh đang miệt mày nhóm lửa thì giọng nói của Dương làm cậu giật mình.

"Anh Dương và 2 bác qua chơi sao!"

Ông bảy niềm nở bước vào nhà đáp lời, còn có chút lo lắng bảo: "Ừ, ba con sao rồi, đã đỡ hơn chưa?"

Nghe đến đây mặt Khánh lại có chút đượm buồn, tuy không thể hiện ra nhiều nhưng chỉ có Dương là người hiểu rõ nhất, Khánh cố nặn ra một nụ cười gượng gạo rồi đáp lời ông bảy.

"Cũng chỉ đỡ hơn được một chút, con đang nấu ít cháo phòng khi ba con ban đêm đói bụng nhưng lại không ăn cơm được."

Ông bảy gật đầu rồi cũng bà bảy và Dương tiến đến bên giường bệnh hỏi han bác Năm, sau khi biết được tình trạng sức khoẻ của bác Năm, Dương không khỏi lo lắng mà nói:

"Dạo này thời tiết cứ trở nên thất thường, khiến cho bác băm trở nên mệt mỏi nhiều hơn."

Khánh gật đầu, cậu cúi mặt không đáp, chỉ chăm chú vào những ngọn lửa đang bập vùng cháy. Dương nói thêm:

"Có chuyện gì nhớ gọi cho anh, anh và bác Bảy luôn bên cạnh em!"

Khánh sụt sùi như muốn khóc, nhưng lại ép cho nước mắt không chảy ra, dạo gần đây cậu ít lên rẫy nên cả hai không thường gặp nhau vì tình trạng bệnh tình của bác Năm đổ nhiên trở nặng.

"Em có nói anh Nam biết không?"

Khánh đáp lời: "Chắc là không vì ba có bảo không để cho anh Nam biết thì sợ sẽ lo lắng mà bỏ việc chạy về đây mất!"

Ngay lúc này, Dương đột nhiên lại muốn ôm cậu vào lòng mà an ủi rằng mọi thứ sẽ ổn nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy, anh lại không đủ dũng khí, và rồi sau khi đắn đo, Dương cũng chỉ khẽ nói: "Mọi chuyện sẽ ổn thôi!"

Chapter
1 Chương 1: Trở Về
2 Chương 2: Gặp Lại
3 Chương 3: Lên Nương
4 Chương 4: Chợ Phiên
5 Chương 5: Vết Sẹo
6 Chương 6: Nam
7 Chương 7: Nam (2)
8 Chương 8: Sum Họp
9 Chương 9: Em Là Con Trai Mà
10 Chương 10: Rất Đẹp
11 Chương 11: Thế Giới Của Em Có Gì?
12 Chương 12: Không Còn Quan Trọng!
13 Chương 13: Em Có Gì Mà Anh Không Có
14 Chương 14: Giữ Ấm
15 Chương 15: Giao Thừa
16 Chương 16: Ngày Đầu Tiên Của Năm
17 Chương 17: Yêu
18 Chương 18: Cơ Hội Chỉ Đến Một Lần
19 Chương 19: Giá Như Có Thể Dễ Dàng Như Thế!
20 Chương 20: Ngủ Nhờ
21 Chương 21: Mất Rồi
22 Chương 22: Trở Về Nhà
23 Chương 23: Chấp Nhận
24 Chương 24: Thực Hiện Lời Hứa
25 Chương 25: Rời Quê
26 Chương 26: Ở Trọ
27 Chương 27: Việc Làm Thêm
28 Chương 28: Bị Chơi Khăm
29 Chương 29: Tình Yêu Đồng Giới
30 Chương 30: Cửa Hàng Bách Hoá
31 Chương 31: Tôi Có Phải Là Đồng Tính Không?
32 Chương 32: Rắc Rối
33 Chương 33: Em Thích Anh
34 Chương 34: Đối Mặt
35 Chương 35: Thích Hay Yêu?
36 Chương 36: Giáo Viên Mới
37 Chương 37: Phỉ Báng
38 Chương 38: Lời Tỏ Tình
39 Chương 39: Câu Lạc Bộ Mĩ Thuật và Sự Số Ở Sân Bóng.
40 Chương 40: Quan Tâm
41 Chương 41: Cảm Giác Như Thế Nào?
42 Chương 42: Chấn Nhận Hay Thay Đổi?
43 Chương 43: Gây Rối
44 Chương 44: Đau dạ dày
45 Chương 45: Giải bày
46 Chương 46: Suy Nghĩ
47 Chương 47: Trộm Nhìn
48 Chương 48: Chuẩn Bị Hội Trại
49 Chương 49: Vết Bầm
50 Chương 50: Tiết Học Trước Lúc Hội Trại
51 Chương 51: Ngày Đầu Tiên Của Hội Trại
52 Chương 52: Lửa Trại
53 Chương 53: Tại Sao Lại Có Thể Yêu Người Đồng Giới?
54 Chương 54: Dọn Nhà
55 Chương 55: Lời Mời Sinh Nhật
56 Chương 56: Lấy Thêm Bia
57 Chương 57: Ẩu đả
58 Chương 58: Thuốc Kích Dục
59 Chương 59: Tiền Học Phí
60 Chương 60: Đêm Đông Ấm Áp
61 Chương 61: Lễ Giáng Sinh và Hoa Cẩm Tú Cầu
62 Chương 62: Kì nghỉ Hè
63 Chương 63: Ngày đầu tiên ở quê
64 Chương 64: Về Nhà
65 Chương 65: Hoài Phong & Tuấn Anh
66 Chương 66: Gửi Thư
67 Chương 67: Đi Xe Đạp
68 Chương 68: Hồi Ức Vụn Vặt Của Tuấn Anh
69 Chương 69: Hoài Du & Minh Thắng
70 Chương 70: Gọi Tên Em Bằng Mùa Hạ
71 Phần II: Biển Tây Chương 1: Sóng
72 Chương 2: Vị Khách Khó Chịu
73 Chương 3: Vị Khách Khó Chịu
74 Chương 4: Tắm
75 Chương 5: Tiệc Sinh Nhật
76 Chương 6: Trả Công
77 Chương 7: Nhắn Tin
78 Chương 8: Kế Hoạch Đáp Trả
79 Chương 9: Một Buổi Hẹn Hò Thì Sao?
80 Chương 10: Trò Chơi Cởi Đồ
81 Chương 11: Lời Tỏ Tình
82 PHẦN III: BAO NHIÊU TIỀN MỘT ĐÊM - CHƯơNG 1
83 Chương 2
84 Chương 3
85 Chương 4: Nhà Mới
86 PHẦN II - Truyện: HỒI ỨC CỦA ELIAS Chương 1:
87 Chương 2
88 Chương 3
89 Chương 4
90 Chương 5
91 Chương 6
92 Chương 7
93 Chương 8
94 Chương 9
95 Chương 10
96 Chương 11
97 Chương 12
98 Chương 13
99 Chương 14
100 Chương 15
101 Chương 16
102 Chương 17
103 Chương 18
104 Chương 19
105 Chương 20
106 Chương 21
107 Chương 22
108 Chương 23
109 Chương 24
110 Chương 25
111 Chương 26
112 Chương 27
113 Chương 28
114 Chương 29
115 Chương 30
116 Chương 31
117 Chương 32
118 Chương 33
119 Chương 34
Chapter

Updated 119 Episodes

1
Chương 1: Trở Về
2
Chương 2: Gặp Lại
3
Chương 3: Lên Nương
4
Chương 4: Chợ Phiên
5
Chương 5: Vết Sẹo
6
Chương 6: Nam
7
Chương 7: Nam (2)
8
Chương 8: Sum Họp
9
Chương 9: Em Là Con Trai Mà
10
Chương 10: Rất Đẹp
11
Chương 11: Thế Giới Của Em Có Gì?
12
Chương 12: Không Còn Quan Trọng!
13
Chương 13: Em Có Gì Mà Anh Không Có
14
Chương 14: Giữ Ấm
15
Chương 15: Giao Thừa
16
Chương 16: Ngày Đầu Tiên Của Năm
17
Chương 17: Yêu
18
Chương 18: Cơ Hội Chỉ Đến Một Lần
19
Chương 19: Giá Như Có Thể Dễ Dàng Như Thế!
20
Chương 20: Ngủ Nhờ
21
Chương 21: Mất Rồi
22
Chương 22: Trở Về Nhà
23
Chương 23: Chấp Nhận
24
Chương 24: Thực Hiện Lời Hứa
25
Chương 25: Rời Quê
26
Chương 26: Ở Trọ
27
Chương 27: Việc Làm Thêm
28
Chương 28: Bị Chơi Khăm
29
Chương 29: Tình Yêu Đồng Giới
30
Chương 30: Cửa Hàng Bách Hoá
31
Chương 31: Tôi Có Phải Là Đồng Tính Không?
32
Chương 32: Rắc Rối
33
Chương 33: Em Thích Anh
34
Chương 34: Đối Mặt
35
Chương 35: Thích Hay Yêu?
36
Chương 36: Giáo Viên Mới
37
Chương 37: Phỉ Báng
38
Chương 38: Lời Tỏ Tình
39
Chương 39: Câu Lạc Bộ Mĩ Thuật và Sự Số Ở Sân Bóng.
40
Chương 40: Quan Tâm
41
Chương 41: Cảm Giác Như Thế Nào?
42
Chương 42: Chấn Nhận Hay Thay Đổi?
43
Chương 43: Gây Rối
44
Chương 44: Đau dạ dày
45
Chương 45: Giải bày
46
Chương 46: Suy Nghĩ
47
Chương 47: Trộm Nhìn
48
Chương 48: Chuẩn Bị Hội Trại
49
Chương 49: Vết Bầm
50
Chương 50: Tiết Học Trước Lúc Hội Trại
51
Chương 51: Ngày Đầu Tiên Của Hội Trại
52
Chương 52: Lửa Trại
53
Chương 53: Tại Sao Lại Có Thể Yêu Người Đồng Giới?
54
Chương 54: Dọn Nhà
55
Chương 55: Lời Mời Sinh Nhật
56
Chương 56: Lấy Thêm Bia
57
Chương 57: Ẩu đả
58
Chương 58: Thuốc Kích Dục
59
Chương 59: Tiền Học Phí
60
Chương 60: Đêm Đông Ấm Áp
61
Chương 61: Lễ Giáng Sinh và Hoa Cẩm Tú Cầu
62
Chương 62: Kì nghỉ Hè
63
Chương 63: Ngày đầu tiên ở quê
64
Chương 64: Về Nhà
65
Chương 65: Hoài Phong & Tuấn Anh
66
Chương 66: Gửi Thư
67
Chương 67: Đi Xe Đạp
68
Chương 68: Hồi Ức Vụn Vặt Của Tuấn Anh
69
Chương 69: Hoài Du & Minh Thắng
70
Chương 70: Gọi Tên Em Bằng Mùa Hạ
71
Phần II: Biển Tây Chương 1: Sóng
72
Chương 2: Vị Khách Khó Chịu
73
Chương 3: Vị Khách Khó Chịu
74
Chương 4: Tắm
75
Chương 5: Tiệc Sinh Nhật
76
Chương 6: Trả Công
77
Chương 7: Nhắn Tin
78
Chương 8: Kế Hoạch Đáp Trả
79
Chương 9: Một Buổi Hẹn Hò Thì Sao?
80
Chương 10: Trò Chơi Cởi Đồ
81
Chương 11: Lời Tỏ Tình
82
PHẦN III: BAO NHIÊU TIỀN MỘT ĐÊM - CHƯơNG 1
83
Chương 2
84
Chương 3
85
Chương 4: Nhà Mới
86
PHẦN II - Truyện: HỒI ỨC CỦA ELIAS Chương 1:
87
Chương 2
88
Chương 3
89
Chương 4
90
Chương 5
91
Chương 6
92
Chương 7
93
Chương 8
94
Chương 9
95
Chương 10
96
Chương 11
97
Chương 12
98
Chương 13
99
Chương 14
100
Chương 15
101
Chương 16
102
Chương 17
103
Chương 18
104
Chương 19
105
Chương 20
106
Chương 21
107
Chương 22
108
Chương 23
109
Chương 24
110
Chương 25
111
Chương 26
112
Chương 27
113
Chương 28
114
Chương 29
115
Chương 30
116
Chương 31
117
Chương 32
118
Chương 33
119
Chương 34

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play