Cây cối xanh mướt vẫn còn ngậm nước sau mưa, trên không trung từng
đàn chim nối nhau chao liệng, một khung cảnh trong mơ của biết bao con người
nơi đô thị hối hả.
Tia nắng đã xuyên qua cửa sổ rọi lên gương mặt đang say giấc của
cô gái. Cảnh tượng mỹ nhân say ngủ không duy trì được bao lâu đã biến mất tăm
khi chăn bị Tần Thư Kỳ đá văng xuống đất. Cô uể oải bò dậy từ tư thế không thể
‘thục nữ’ hơn, lửng thửng bước ra khỏi phòng.
Chân chưa bước đến bếp đã nghe mùi hương ngào ngạt, là món thịt hầm
củ cải cô thích ăn nhất. Vừa ngủ dậy không lâu nên đầu óc còn hơi ngẩn ngơ, cô
lê bước chân nặng nề ngồi vào bàn ăn, nhìn anh cho bữa sáng vào bát mang đến
cho cô, đặt một cốc sữa trước mặt cô rồi cầm một cốc ngồi sang bên cạnh, vừa uống
sữa vừa đọc báo.
Khoảnh khắc này, cô cảm thấy cô là người phụ nữ hạnh phúc nhất
trên đời.
Cả cuộc đời không cần nổ lực nhưng lại có một cuộc sống viên mãn,
không khác gì một giấc mơ.
Bây giờ ngẫm lại, quả thực trên đời này cô chẳng yêu thích thứ gì
ngoài anh cả. Đến cả ước mơ hình như cô cũng không có. Khi đăng kí vào đại học
cô thậm chí còn phải hỏi Diệp Thương Phong xem bản thân nên học ngành gì.
***
“Anh thấy em học ngành nào thì ổn?”
“Vậy em thích ngành nào?”
“Em không thích ngành nào cả.”
“Em có yêu cầu về nghề nghiệp không?”
“Hmm...” Cô ngẫm nghĩ. “Ngành nào dù có tận thế cũng vẫn làm được.”
“Vậy thì học y.”
“Ồ.” Cô nghe lời anh điền vào.
Vốn cô chỉ định chọn bừa một ngành, dù sao thì tốt nghiệp cô cũng
vào công ty của anh làm mà thôi. Bất ngờ là vào những năm đại học, việc học của
cô tương đối dễ thở. Nhìn bạn bè ai nấy vò đầu bức tóc học tập, còn bản thân
như được ai tiêm kiến thức vào đầu, học tới đâu biết tới đó. Ngành mà anh chọn
giúp quả thật kỳ diệu. Đôi lúc cô còn nghĩ liệu anh có phải thiên thần mà trời cao
ban cho cô hay không.
Bất giác lại nhớ tới, một ngày nọ, ba mẹ về nhà nghỉ chân trước
chuyến đi kế tiếp nên đón Bối Bối về, lúc đó cô và anh có khoảng không gian
riêng như đôi vợ chồng son.
Anh lái xe chở cô ra vùng ngoại ô ngắm sao. Hai người ngồi trên
bãi cỏ rộng lớn, ngắm nhìn bầu trời đầy tinh tú lấp lánh. Không ai lên tiếng,
có lẽ vì sợ chỉ khẽ động một cái sẽ làm vỡ mộng cảnh trước mặt. Cứ như vậy, cô
tựa vào anh ngắm nhìn bầu trời đêm thật lâu.
“Em thích gì nhất?” Trên đầu vang lên giọng nói ấm áp, dịu dàng của
anh.
“Em thích địa cầu này.” Vì nó có anh. Những hành tinh anh kể rất
thú vị, nhưng em chỉ thích địa cầu này, và cuộc sống bình yên với anh ở nơi
đây, cho đến đầu bạc răng long.
Anh cúi đầu trao cho cô một nụ hôn nồng nàn.
Sau đó vài tháng, công ty của Diệp Thương Phong tung ra mẫu xe
thông minh với hệ thống điều khiển AI hiện đại. Logo là hình quả địa cầu.
Nhớ lại tối đó anh hỏi cô thích gì, cô nói thích địa cầu, thế là
logo hình quả địa cầu. Nếu lúc đó cô nói cô thích anh, có lẽ nào anh sẽ lấy bản
thân đi sao chép lại làm mẫu logo. Nghĩ đến logo là vẻ mặt lạnh lùng hay cau
mày của anh, cô không khỏi bật cười thành tiếng.
***
“Đang ăn sao lại cười ngốc nghếch thế kia?”
Lời của anh kéo cô từ chín tầng mây về lại mặt đất. Thì ra nãy giờ
tâm trí cô đã bay xa đến thế, cô tự cười bản thân mình. Không biết là, anh có
hay hoài niệm giống cô không.
“Buổi trưa anh đón Bối Bối đến công ty chơi nha, em có hẹn đi chọn
nhà mới với Xuyên Xuyên. Hôm nay em và Xuyên Xuyên đã xin nghỉ buổi chiều rồi.”
“Sẵn tiện dạo xem thích gì thì cứ mua, quà cưới của Dương Xuyên
anh sẽ chuẩn bị.”
Cô nở nụ cười tươi hơn hoa hướng dương gặp nắng. “Tạ chủ long ân.”
Ghé mặt tới hôn chụt lên má anh một cái rồi chạy phắng đi thay đồ.
Bỏ lại ‘bệ hạ’ ngồi ngẩn ngơ. Cái gì mà ‘tạ chủ long ân’, chắc lại
xem phải bộ phim nào rồi. Anh lắc đầu cười khổ.
***
Tần Thư Kỳ và Dương Xuyên mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau, căn nhà
trong mơ mở cửa thấy biển, buổi sáng nghe tiếng sóng rì rào, buổi chiều nằm
trong phòng cũng ngắm được hoàng hôn ở đâu không thấy, chỉ thấy căn nhà trước mặt
mở cửa ra nhìn xuống toàn nhà là nhà, làm gì có một giọt nước biển nào, chỗ này
cách bờ biển phải vài chục km.
Web môi giới bất động sản lớn như vậy mà lại duyệt bài đăng thông
tin sai lệch, thật hết nói nổi. Tần Thư Kỳ cầm túi lên định kéo tay Dương Xuyên
rời đi thì bị người môi giới gọi lại.
“Chúng ta có thể thương lượng lại về giá cả.”
“Chúng tôi không thương lượng với kẻ lừa đảo.” Thư Kỳ nói bằng giọng
đanh thép. Dù được Diệp Thương Phong nuôi như chim hoàng yến trong lồng kín,
nhưng khả năng ăn nói của Thư Kỳ thì chưa để bản thân chịu thiệt bao giờ.
“Ấy, tôi nào có phải kẻ lừa đảo, do chúng ta khác nhau mà thôi.”
Lời này của người môi giới hơi khó hiểu.
“Thế là ý gì?” Dương Xuyên hỏi lại.
“Thứ trước mặt tôi thấy là biển khơi, vì trong lòng tôi có biển.
Hai vị không thấy được là bởi vì trong lòng không có biển.” Cái dáng béo ú của
người môi giới tiến lên gần cửa sổ hai bước.
“Nào, đến đây, nhắm mắt lại và cảm nhận, hai vị có thể nghe được
tiếng sóng biển vỗ vào bãi đá.”
Trên gương mặt tròn vo đang nhắm tịt mắt hưởng thụ ‘tiếng sóng biển’
kia của người môi giới, Tần Thư Kỳ và Dương Xuyên đều nhìn ra ba chữ to đùng:
“Đồ thần kinh.”
Hai người lặng lẽ rời đi, bắt xe đến trung tâm mua sắm gần đó dạo
chút rồi đi xem căn khác.
“Tớ nổi hết cả da gà đây này.” Dương Xuyên vừa nói vừa chà xát hai
tay.
“Ở lâu thêm chút không chừng chúng ta đã thành mỹ nữ bán hoa ở xó
xĩnh nào đó rồi.” Nghĩ lại vẻ mặt tận hưởng sóng biển của người môi giới, Tần
Thư Kỳ cũng không khỏi rùng mình.
“Mấy loại lừa đảo hay buôn người gì đó tớ nghĩ phải làm ăn kín đáo
lắm chứ, không ngờ lại lộ liễu đến vậy. Cho dù không phải tội phạm thì tên đó hẳn
là bị bệnh tâm thần, thần trí không minh mẫn.” Có vẻ Dương Xuyên đã bị tên lừa
đảo kia chọc tức. Cũng phải, tâm trạng xem nhà mới đang phơi phới bị cắt đứt cơ
mà.
“Mỹ nữ bớt giận, nộ khí hủy dung, cớ gì phải tức giận mấy tên bịp
bợm chứ, dù sao cũng chưa mất tiền.” Tần Thư Kỳ thấy bộ dạng tức giận của Dương
Xuyên hơi giống Bối Bối, không nhịn được bật cười.
“Cậu thì hay rồi, có anh chồng chống cho cả bầu trời, đâu có cần...”
Lời của Dương Xuyên chưa dứt nhưng người đã biến mất.
Tim Tần Thư Kỳ đập thịch một tiếng. Chuyện vừa xảy ra quá nhanh,
cô chưa kịp phản ứng lại. Đưa mắt nhìn xung quanh, mọi người trong trung tâm
thương mại cũng dần biến mất, tan thành những mảng khói xám.
Chỉ một thoáng trên đầu cô đã là bầu trời xanh thẳm, không còn
trung tâm thương mại nào nữa.
Điện thoại vang lên, là của Diệp Thương Phong.
“Em quay đầu lại, chảy thẳng về phía công ty, anh đến đón em.”
Cô không do dự dù chỉ một khắc, quay đầu cắm cúi chạy.
Rất nhanh, Diệp Thương Phong đã lái xe đến trước mặt cô.
“Chúng ta đi đâu?”
“Về công ty.”
Những kiến trúc phía sau không ngừng biến mất. Thư Kỳ chỉ nghe thấy
tiếng tim đập ngày một nhanh, không kịp nhận thức được chuyện gì đang xảy ra.
Một lúc sau cô mới tìm lại được giọng nói.
“Thương Phong.”
“Ừm.” Anh khẽ đáp một tiếng, tựa hồ để cô biết anh vẫn còn tồn tại.
“Lúc nãy... Xuyên Xuyên đang nói chuyện với em...” Cô run rẫy. “Rồi
đột nhiên biến mất... Mọi người xung quanh như hiệu ứng domino... cũng lần lượt
biến mất.”
Lúc này, bầu trời bên ngoài cũng từ xanh chuyển sang xám xịt.
Xe dừng lại đột ngột làm cả người Tần Thư Kỳ theo quán tính đổ ra phía trước. Diệp Thương Phong nhanh chóng đưa tay qua tháo dây an toàn rồi ôm cô ra khỏi xe, lao về phía tòa nhà trụ sở công ty. À không, bây giờ ở đó chỉ còn độc mỗi căn phòng kia, căn phòng nghiêng cứu bức xạ mà anh không cho cô vào. Lúc này nó không còn là căn phòng nữa, mà chỉ còn mỗi cánh cửa, phía trong là một mảng ánh sáng trắng chói mắt, không nhìn được bên
trong nữa là gì.
Anh ôm cô lao về phía cánh cửa.
Lúc này đây nước mắt cô tuôn rơi lã chã. Có một dự cảm không lành ập tới, nó
làm lòng ngực cô tắt nghẽn. Khó khăn lắm cô mới mở miệng được: “Thương Phong,
chuyện gì vậy?”
“Sau này em sẽ biết, không còn nhiều
thời gian nữa.”
Nhìn cánh cửa đang ngày một gần,
nhìn người đàn ông trước mắt trán lấm tấm mồ hôi, đầu mày cau chặt, trong lòng
cô dấy lên một cảm giác bất an.
“Đừng bỏ em lại.” Cô nhìn anh bằng
ánh mắt ngấn nước.
“Anh sẽ không bao giờ bỏ em lại.”
Do đang chạy nên hơi thở anh trở nên gấp gáp.
“Ý của em là... chúng ta đừng xa
nhau.” Cô choàng tay qua cổ anh, vùi mặt vào ngực anh khóc nức nở.
Chạy đến trước cánh cửa, anh thả
cô xuống. Hai tay ấn chặt bả vai cô, nói rành mạch từng chữ một: “Kỳ, anh xin lỗi,
anh không thể hứa với em.”
Dứt câu, anh đẩy cô vào trong cánh
cửa. Trước khi mất đi ý thức, cô thấy anh đứng đó nhìn mình, nét mặt anh đau khổ
đến vậy, cô đơn đến vậy. Hình như... anh còn rơi nước mắt nữa. Cô cố vươn tay
lau đi những giọt nước mắt đang lăn xuống đó, nhưng không thể. Cô chìm vào mảng
sáng trắng, mất đi ý thức.
Lúc mở mắt ra lần nữa, chỉ thấy
trước mắt cũng là một màu trắng, nhưng là màu trắng của ánh đèn. Cô khó khăn cử
động cổ nhìn xung quanh, một căn phòng độc một màu trắng toát, đèn đuốc sáng
choang. Cô chậm rãi ngồi dậy. Phát hiện trên người mình gắn đầy những dây nhợ nối
với đống máy móc kềnh càng bên cạnh. Một loạt ký ức ùa về khiến đầu cô đau như
búa nổ, bất tri bất giác, nước mắt lại trào ra làm nhòe tầm nhìn của cô.
Thì ra, tất cả chỉ là một giấc mộng.
“Phu nhân đã tỉnh rồi ạ?” Một giọng nói cung
kính quen thuộc vang lên.
Thiệu Diên cầm một khay chất đầy
loại chất dịch lỏng đi vào.
“Thiệu Diên, Tướng quân đang ở
đâu?” Trong đầu cô vẫn còn hiển hiện hình ảnh Diệp Thương Phong đứng sau cánh cửa
nhìn cô rời đi, cô muốn làm rõ điều gì đang diễn ra.
“Tướng quân đã ra ngoài thực hiện
nhiệm vụ, thưa phu nhân.” Thiệu Diên cầm khay chất lỏng đặt lên bàn rồi đẩy
sang một bên.
“Phu nhân đã tỉnh lại thì không cần
tiêm dịch dinh dưỡng nữa, tôi sẽ chuẩn bị ít đồ ăn cho phu nhân.” Nói rồi anh định
quay bước ra ngoài.
“Tôi muốn nghe sự thật.” Cô hít
sâu một hơi, giơ tay lau nước mắt đi để tầm nhìn rõ ràng hơn.
Rõ ràng bước chân đang rời đi của
Thiệu Diên khựng lại.
“Ngài Tướng quân dặn dò tôi ở lại
chăm sóc và trấn an phu nhân.” Thiệu Diên quay lại, trên gương mặt vô cảm của
anh ta có hai giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Vì có thể, ngài Tướng quân không
thể quay về được nữa.”
Updated 51 Episodes
Comments