Cảm giác được một áp lực cực lớn dội vào lưng, cô biết mình đã rơi
xuống biển.
Thật sự đến lúc phải dùng tới những kiến thức Diệp Thương Phong dạy.
Tần Thư Kỳ không quẫy đạp mạnh theo phản xạ tự nhiên, vì như vậy sẽ
khiến cơ thể nhanh chóng mất sức. Cô nhắm mắt, ngậm miệng, nín thở để nước
không tràn vào phổi, để cơ thể dần nổi lên. Với thể lực hiện giờ của Tần Thư Kỳ,
cô biết mình không còn sức để bơi nữa, quân cứu viện vẫn còn trên kia, họ nhất
định sẽ cứu cô, điều cô cần làm là trụ được lâu nhất có thể.
Cơ thể cô cứ chìm chìm nổi nổi trên mặt biển, khi cơ thể nổi lên
được mặt nước, Tần Thư Kỳ há miệng to lấy khí, thở vào nhanh và sâu, dưới mặt
nước thì cô ngậm miệng thở ra từ từ bằng mũi. Nhưng mặt biển càng lúc càng động
dữ dội, Tần Thư Kỳ cũng không thể giữ trạng thái này mãi được, chỉ có thể dốc
chút sức cuối cùng để bơi vào bờ. Nhưng thể lực có hạn, những cơn sóng dữ dội
không ngừng đẩy Tần Thư Kỳ ra xa, chút thể lực ít ỏi chỉ đủ để Tần Thư Kỳ bơi
ngược chiều sóng trong vài phút.
Lúc này Tần Thư Kỳ đã đến cực hạn, dù có ý chí sắt thép nhưng thể
lực của cô không cho phép.
Cơ thể Tần Thư Kỳ dần chìm xuống, từ từ, càng ngày càng sâu.
Số đất đá bị sạt lỡ cũng theo dòng nước không ngừng va đập vào người,
nhưng sự va đập tựa hồ không khiến Tần Thư Kỳ đau đớn mấy, vì cô đang dần mất
đi ý thức.
Trong khoảnh khắc ngỡ bản thân mình đã chết thì làn nước đục ngầu
tối tăm lại biến thành một khung cảnh xinh đẹp.
Bối Bối đang ngồi dưới sàn, giữa đống búp bê và thú bông, chơi trò
gia đình. Bố tựa người vào sô pha đọc báo, mẹ nhẹ nhàng đặt đĩa hoa quả trước mặt
bố, rồi ngồi xuống bên cạnh, mẹ vẫy tay về phía cô.
“Tiểu Kỳ, lại đây nào!” Giọng nói của mẹ thật ngọt ngào làm sao.
Bố và Bối Bối cũng nhìn cô mỉm cười, nụ cười tràn đầy hạnh phúc.
Sau đó là rất nhiều hình ảnh lướt ngang qua tâm trí.
Tiếng nổ vang trời, người chết nằm la liệt trên đường phố, mọi người
đua nhau chạy trốn, những người không tin tưởng đi theo quân đội Đế quốc phần
nhiều đều do chạy xa hơn chút mà chết trong các vụ nổ.
Sau đó cô gặp được người đàn ông đó, người luôn giúp đỡ cô không
điều kiện. Cô thấy mình đang đi chân trần trên bãi cát mịn, người đàn ông thì lặng
lẽ đi phía sau cô. Cô thấy mình đang gối đầu trên cánh tay rắn chắc, ngắm trời
sao lấp lánh. Cô thấy bóng lưng cao lớn trong bộ quân phục màu trắng sạch sẽ, đầy
quyền uy nhưng cũng rất đỗi dịu dàng. Bóng lưng ấy khẽ xoay lại, gương mặt
cương nghị mang theo nụ cười khẽ trên môi của Diệp Thương Phong nhìn cô, anh
đưa tay về hướng cô. Cô muốn bước lên nắm lấy bàn tay có thể cho người ta cảm
giác an toàn ấy, cánh tay cố vươn lên nhưng không cách nào nắm được.
Một tia ý thức cuối cùng, cô cảm nhận được bàn tay mình được nắm lấy.
Ảo giác sao?
Nhìn bóng dáng nhỏ bé đang chìm dần vào làn nước, Diệp Thương
Phong như bị ai đấm vào lồng ngực, cảm giác đau nhói. Anh bơi nhanh đến, nắm lấy
cánh tay đang vươn ra của cô, dùng sức kéo cô lại, ôm vào lòng.
Diệp Thương Phòng dùng cơ thể to lớn của mình bao chặt lấy thân thể
nhỏ bé của Tần Thư Kỳ, một tay anh siết chặt eo cô, một tay rẽ nước bơi lên.
Vấn đề hiện tại là sẽ không có quân cứu viện nào đến cả. Dù Tần
Thư Kỳ bị sóng cuốn trôi xa chỉ vài trăm mét nhưng máy bay cứu viện không cách
nào tiếp cận được. Bời vì, chỉ vừa rời khỏi đèo núi chừng năm mươi mét thì báo
động không ngừng kêu lên cảnh báo nguy hiểm. Vùng biển này có từ trường vô cùng
kỳ lạ.
Trên một chiếc máy bay chiến đấu, Diệp Thương Phong lệnh cho toàn
bộ rút quân khỏi khu vực nguy hiểm, thiết lập kế hoạch tác chiến thứ hai do sĩ
quan chỉ huy Ứng Thiên Hằng toàn quyền phụ trách. Sau khi hạ lệnh, Diệp Thương
Phong lập tức ra lệnh cho phi công hạ độ cao, thả thang dây, đến độ cao tương đối
an toàn cho cả máy bay và anh thì Diệp Thương Phong nhảy xuống biển.
Người phi công thấy ngài Tướng quân lao thẳng xuống vùng biển đang
cuồn cuộn thì há hốc mồm, đây là chuyện cậu ta không ngờ được. Phu nhân phải
quan trọng với ngài Tướng quân cỡ nào thì ngài ấy mới bất chấp nguy hiểm như vậy
chứ. Sau đó theo mệnh lệnh, cậu ta cũng thu thang lên rồi rút lui. Ngài Tướng
quân nhất định có cách của ngài ấy, tuyệt đối không phải lao xuống để chết theo
người mình yêu.
Lúc này đương nhiên không thể bơi về hướng vách núi đang sạt lỡ
kia, trong tầm mắt Diệp Thương Phong thấy một hòn đảo nhỏ, nhưng trên mặt biển
dập dềnh, nhất thời Diệp Thương Phong không biết đó thật sự là một hòn đảo nhỏ,
hay vì nó quá xa nên nhỏ. Diệp Thương Phong không nghĩ nhiều, với thể lực hơn
người của anh, cố hết sức vẫn có hy vọng, còn hơn bơi ngược vào phía vách núi để
rồi chắc chắn sẽ bị đống đất đá rơi xuống đè chết.
Nếu là mặt biển bình thường với những cơn sóng dịu dàng thì mọi
chuyện khá đơn giản. Nhưng lúc này, có lẽ do trận động đất, những cơn sóng cũng
trở nên hung dữ hơn, cuồn trào dữ dội.
Từng cơn sóng dội tới hệt như một gã võ sĩ quyền anh khổng lồ
không ngừng tung cú đấm vào lưng Diệp Thương Phong làm anh cau chặt mày lại. Đất,
đá, cây cối gãy trên núi bị sạt rơi xuống biển cũng đắm mình hòa vào cuộc đua với
dòng nước. Từng thứ một như hóa thành thứ vũ khí sắc bén không ngừng đâm quẹt
vào lưng anh. Sự đau đớn làm anh càng ôm chặt Tần Thư Kỳ hơn, sợ những thứ kia
tổn thương đến cô. Mắt anh hướng thẳng về phía trước, về phía hòn đảo, thứ hy vọng
sống còn duy nhất của anh và cô hiện giờ.
Trước giờ, trước khi thực hiện một hành động, Diệp Thương Phong đều
suy nghĩ vô cùng chu toàn giữa được và mất, mọi thứ tựa hồ đều được anh nắm
trong lòng bàn tay. Nhưng từ lúc ở trên phi thuyền, thấy chiếc xe chở cô kẹt lại
phía sau, bị tảng đá lớn đè lên, rồi lại thấy cô toàn thân đầy thương tích khó
nhọc lôi một chiến sĩ ra khỏi xe, thấy cô nhường cho cậu ta lên trước, sau đó
cô trượt xuống cùng mặt đường sụp lún, anh không cách nào giữ được bình tĩnh.
Anh không chút chần chừ, cùng một phi công lên một chiếc máy bay chiến đấu
khác, có thể nghe tiếng báo động nguy hiểm chói tai vang lên, anh mặc kệ, tiếp
cận gần vị trí của cô nhất có thể rồi nhảy xuống.
Trong đầu Diệp Thương Phong lúc đó chỉ có một ý nghĩ, phải cứu được
cô bằng bất cứ giá nào. Tình hình hiện tại của cô không thể đợi được quân đội
mang theo đống thiết bị hiện đại hay điều động tàu thuyền đến cứu hộ.
Giây phút lao mình xuống biển, Diệp Thương Phong thật sự không biết
mình chắc chắn được bao nhiêu phần có thể cứu được cô. Cảm giác làm một việc
không đoán được kết quả khiến Diệp Thương Phong thấy khó chịu, nhưng cảm giác ấy
không thể sánh bằng sự sợ hãi khi nghĩ rằng, cô sẽ mãi mãi nằm lại dưới đáy đại
dương lạnh lẽo này. Nụ cười trong trẻo rạng ngời của cô, ánh mắt to tròn hay chớp
chớp nhìn anh, đôi gò má cứ chốc chốc lại ửng hồng, còn cả những lúc cô vùi vào
lòng anh mà khóc lóc, anh thật không muốn đánh mất những thứ đó. Cho nên anh đã
không màn hậu quả mà lao xuống biển cứu cô. Nếu thật sự không thể dùng sức lực
để cứu lấy cô, anh nguyện dùng sức mạnh tinh thần để bẻ cong không gian đưa cô
về. Cho dù điều đó có thể khiến anh kiệt quệ, không còn đủ sức lực để chống lại
những cơn sóng mạnh mẽ của biển cả, sau đó một mình đối diện với cái chết lạnh
lẽo, cô độc. Nhưng anh nguyện ý vì cô mà đánh đổi.
Có lẽ, vì sinh mệnh của con người quá ngắn ngủi nên người ta mới sợ
phải chết đi, sợ hãi sự kết thúc vĩnh viễn. Nhưng một khi đã nếm trải mùi vị của
cuộc sống dài đằng đẳng, thậm chí là gần như vô tận, con người ta còn sợ hãi
cái chết nữa không? Sẽ không. Khi không phải chết đi vì tuổi già, thứ họ quan
tâm lúc ấy có chăng chỉ còn là bọn họ sẽ chết đi vì điều gì, điều ấy có xứng
đáng hay không mà thôi.
Hòn đảo ngày càng gần, nhưng điều kỳ lạ là hòn đảo gần như vậy, tại
sao trên thiết bị dò tìm lúc nãy không hề hiển thị? Do có sức mạnh tinh thần
nên Diệp Thương Phong cũng cảm nhận được từ trường nơi này quả thực kỳ lạ, hơn
nữa không chỉ có mỗi từ trường kỳ lạ, trường hấp dẫn cũng kỳ lạ không kém, các
phương tiện di chuyển đến gần chắc chắn sẽ bị mất kiểm soát.
Diệp Thương Phong không nghĩ nhiều được nữa, thể lực của anh dù tốt
nhưng không phải là vô hạn. Trước khi kiệt sức nhất định phải bơi đến được hòn
đảo.
Sau khi cắn răng bơi đến được hòn đảo, điều đầu tiên Diệp Thương
Phong không phải là quan sát hoàn cảnh nơi đây, mà là đặt Tần Thư Kỳ xuống, tiến
hành cấp cứu đuối nước.
Dưới ánh mặt trời chói chang giữa trưa, hai con người với quần áo
ướt sủng trôi dạt đến đảo hoang.
Trên chiếc áo phông trắng của Tần Thư Kỳ đầy những vệt máu đỏ, đầu
cô cũng bị thương rách một đường ngang, không dài lắm, gần thái dương bên phải.
Diệp Thương Phong thì bộ dạng đáng sợ hơn nhiều, sau lưng anh, bộ
quân phục đã bị dị vật cào xé nát tươm, có thể ngửi được mùi máu tanh đang
không ngừng rỉ ra trên tấm lưng rắn chắc của anh, cả hai cánh tay cũng vậy.
Lúc này Diệp Thương Phong không mảy may để ý đến những vết thương ấy,
vì tâm trí của anh đã đặt hết vào Tần Thư Kỳ. Anh thực hiện thay phiên động tác
ép tim và hô hấp nhân tạo một cách tiêu chuẩn, anh không ngừng gọi tên cô.
Thật may một lúc sau mí mắt Tần Thư Kỳ cuối cùng cũng động đậy, rồi
từ từ mở ra.
Thấy đôi mắt đen láy của cô đang nhìn mình, dù ánh mắt cô còn chút
mơ hồ, nhưng Diệp Thương Phong như trút được tảng đá đang đè trên lồng ngực,
anh thở phào một hơi. Sau đó ghì chặt cô ôm vào lồng ngực.
Có trời mới biết, nhìn cô nhắm nghiền hai mắt, anh đã sợ hãi đến
nhường nào. Nếu cô cứ vậy mà rời xa anh, nghĩ đến đây anh cảm thấy mình dường
như không thở nổi nữa, như có thứ gì đó chặn giữa lồng ngực rồi lan đến cổ họng,
làm giọng nói vốn trầm ấm của anh cũng trở nên nghẹn ngào. Anh không ngừng cầu
xin cô tỉnh lại:
“Kỳ, tỉnh lại đi em.”
“Kỳ, không sao rồi.”
“Kỳ, tỉnh lại đi em.”
“Xin em!”
Updated 51 Episodes
Comments