Mặt trời vẫn mọc như mọi ngày,
nhưng quang cảnh bình minh ấm áp người người chờ đợi đã không còn nữa. Trước mắt
chỉ thấy cả một thành phố hoang tàn, từng tòa nhà cao chọc trời giờ đây chỉ còn
là một đống đổ nát. Trong đống đổ nát ấy không khó để nhìn thấy thi thể máu me
đầm đìa nằm gục bên trên, vậy thử hỏi bên dưới đống đổ nát còn có bao nhiêu
sinh mạng đã bị chôn vùi nữa?
Tần Thư Kỳ giật mình thức giấc, chỉ
cảm thấy cổ rất mỏi, cô xoay xoay cổ để giãn gân thì bỗng phát hiện, bản thân
đã nằm trong vòng tay của người đàn ông bên cạnh tự lúc nào.
Hai mắt cô trợn to, nuốt nước bọt
liên tục để dịu cảm giác khô khốc trong cuống họng. Hai mươi mấy năm cuộc đời,
cô chưa từng thân mật với người đàn ông nào đến vậy. Có trách chỉ trách vòng
tay của anh quá rộng lớn, quá ấm áp làm cô ngủ một giấc ngon lành mà không phát
giác ra điều gì.
Với diện mạo anh tuấn của người
đàn ông trước mặt, nếu là lúc bình thường, ở tư thế bình thường cô sẽ dừng lại
ngắm đôi chút, nhưng giờ phút này cô căng thẳng đến không dám thở mạnh.
Tần Thư Kỳ nhẹ nhàng gỡ cánh tay của
Diệp Thương Phong đang đặt trên vai mình ra. Vừa mới tay chạm tay, Diệp Thương
Phong đã từ từ mở mắt. Cô không ngờ động tác nhỏ của mình lại đánh thức anh, liền
cười xòa rồi dứt khoát kéo tay anh ra, đứng dậy.
“Anh cảm thấy thế nào rồi?” Quan
tâm bệnh nhân một chút là việc nên làm.
“Không còn đáng ngại nữa.” Nói rồi
anh chống một tay đỡ người đứng dậy.
“Đi thôi, tôi đưa em đi tìm người
nhà.” Một tay anh chống trên bụng, có vẻ vẫn còn đau.
Mặc dù thấy anh đau cô cũng có
chút thương xót, nhưng bây giờ cô không biết ba mẹ và em gái sống chết ra sao,
cô không chờ thêm được nữa. Cô bèn đến bên cạnh đỡ anh, hai người cùng ra
ngoài.
Vừa ra khỏi căn cứ, đập vào mắt cô
là một cảnh tượng không thể kinh khủng hơn, người chết la liệt, mọi thứ đổ nát,
một thành phố phát triển chỉ qua một ngày đã không còn lại gì. Cô không tài nào
tin vào mắt mình, sự bất an sợ hãi thôi thúc cô phải nhanh chóng tìm ra người
nhà, cô muốn xua tan đi nỗi sợ đang ngày một lớn dần trong lòng, xua tan đi những
suy nghĩ xúi quẩy đang hiển hiện.
“Xung quanh căn cứ là khu vực an
toàn, hiện tại có lẽ quân đội Đế quốc đã triển khai dọn dẹp và khôi phục một số
khu vực.” Giọng nói trầm thấp bên cạnh vang lên, giọng nói này có thể mang lại
cho người khác cảm giác an tâm phó thác, nhưng lúc này nó vẫn không đủ để khắc
chế nỗi sợ trong lòng cô.
Bất giác thấy mặt mình ươn ướt, cô
giơ tay lên lau mới phát hiện bản thân đang khóc, từng hàng nước mắt thi nhau
chảy xuống. Người cô như bị ai đó rút cạn sức lực, hai chân mềm nhũn.
Người con gái bên cạnh bất chợt ngồi
xụp xuống, hai tay vòng qua ôm đầu gối, gục mặt khóc, Diệp Thương Phong thoáng
bối rối.
Anh khụy một chân ngồi xuống, giơ
tay vén mái tóc lòa xòa trên mặt cô qua tai, cất giọng ấm áp:
“Tôi biết em đang sợ hãi, nội chiến
của Đế quốc làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hành tinh khác, thân là Tướng quân
tôi rất lấy làm xấu hổ. Nhưng sợ hãi là vô nghĩa, nỗi sợ sẽ chỉ làm em đánh mất
sự sáng suốt và gây ra những hậu quả tệ hại. Ít nhất, bây giờ nỗi sợ đã ảnh hưởng
đến thời gian tìm người thân của em.”
Lời của Diệp Thương Phong như tiếng
chuông báo thức gọi người ta tỉnh dậy khỏi giấc ngủ mơ màng. Và đương nhiên, nó
chỉ có tác dụng cảnh tỉnh, không có tác dụng xoa dịu nỗi sợ của cô. Cô sợ đơn
giản vì sợ, cô không khống chế được mình, dù đã chứng kiến nhiều cảnh sinh ly tử
biệt trong những năm tháng làm bác sỹ, nhưng cô vẫn không tài nào chấp nhận được
cái chết, nó quá tàn nhẫn.
Diệp Thương Phong giơ tay lau khô
những giọt nước mắt còn vương lại trên mặt cô, đỡ cô đứng dậy.
Anh đưa cô đi đến một nơi trông giống
phi thuyền, bề ngoài trông giống một cái đĩa ăn, nhưng là một cái đĩa ăn khổng
lồ, nếu so ra phải to quá nửa thành phố.
Diệp Thương Phong đến gần, cánh cửa
phi thuyền lóe sáng rồi mở ra, anh cùng Tần Thư Kỳ bước vào.
Toàn bộ cấu trúc và vật dụng bên
trong đều là màu trắng bạc, vừa bước vào nhìn rất không quen với độ sáng này.
Anh đưa cô đi thẳng đến một căn
phòng phía trong, trên đường đi không gặp bất cứ người nào, chỉ có vài robot
hơi giống hình người đi đi lại lại, khi gặp Diệp Thương Phong thì chúng dừng lại
chào kiểu quân đội.
Diệp Thương Phong mở cửa, Tần Thư
Kỳ quan sát thấy bên trong căn phòng có rất nhiều các màn hình lớn nhỏ và thiết
bị nhìn rất lạ mắt, thoạt nhìn thì có vẻ như là phòng quan sát.
Đáng chú ý hơn là trong phòng còn
có ba người đàn ông, họ dừng các động tác đang làm, nhìn chăm chú Diệp Thương
Phong vài giây, sau đó đồng loạt đứng dậy, giơ tay chào kiểu quân đội: “Ngài Tướng
quân!”
Diệp Thương Phong giơ tay chào lại
rồi đi đến trước màn hình quan sát, nhìn sơ qua.
“Các chú làm rất tốt.”
Ba người đàn ông trong phòng là Ứng
Thiên Hằng- sĩ quan chỉ huy, Thiệu Diên- người máy cảm tử của Diệp Thương Phong
và Phó Đình Hạo- bác sĩ riêng của Diệp Thương Phong.
Trước khi tiếng mở cửa vang lên, Ứng
Thiên Hằng và Thiệu Diên vẫn đang triển khai kế hoạch tập trung sinh vật sống,
khoanh vùng an toàn và chỉ huy tiến hành dọn dẹp, khôi phục nền văn minh ở một
số khu vực, đặc biệt là tìm cách kết nối liên lạc lại với Đế quốc, còn Phó Đình
Hạo thì đang gấp rút sửa chữa khôi phục cho Thiệu Diên, nếu không phải lần này
vấn đề của Thiệu Diên nghiêm trọng cần sửa chữa khôi phục toàn bộ thì Diệp
Thương Phong đã không phải gặp chuyện, lúc nguy cấp Thiệu Diên có thể bẻ cong
không gian giúp Diệp Thương Phong thoát hiểm, không đến nổi mất tung tích như
lúc này.
Lúc cửa phòng bật mở, dù ngài Tướng
quân trong bộ dạng hơi kỳ lạ với chiếc áo blouse kia, nhưng dáng vẻ oai nghiêm
sừng sững đích thị là bóng hình mà họ đang tìm kiếm. Ngài Tướng Quân đáng kính
đã quay về từ cõi chết. Ba người bọn họ bỗng thấy hốc mắt mình hơi nóng, lúc
giơ tay lên chào ngài Tướng quân cũng là lúc dòng nước mắt trào ra.
Khi lời khen ngợi của ngài Tướng
quân vang lên, không thể kìm lòng, Ứng Thiên Hằng quay người tiến tới ôm chặt lấy
Diệp Thương Phong, vỗ lên lưng Diệp Thương Phong hai cái: “Tôi biết cậu nhất định
sẽ quay về. Tốt lắm người anh em, cậu không làm tôi thất vọng!”
Diệp Thương Phong khẽ ‘ừm’ một tiếng,
lúc này Ứng Thiên Hằng mới buông ra.
“Tôi đi chuẩn bị quần áo cho ngài
Tướng quân, có vẻ ngài Tướng quân đã bị thương, Phó Đình Hạo, anh hãy chuẩn bị
dụng cụ y tế.”
Nói rồi, Thiệu Diên và Phó Đình Hạo
cùng nhau ra ngoài, trước khi đi còn gật đầu chào với Tần Thư Kỳ.
Tần Thư Kỳ hơi bối rối, cũng gật đầu
mỉm cười chào lại. Cô cứ tưởng bản thân nãy giờ giữ im lặng, đã sắp hòa làm một
với không khí luôn rồi.
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại Tần
Thư Kỳ, Diệp Thương Phong và Ứng Thiên Hằng.
“Đây là Tần Thư Kỳ tiểu thư, người
cứu mạng tôi.” Giọng của Diệp Thương Phong vang lên phá vỡ bầu không khí yên
tĩnh khiến người ta không dám thở này.
“Đây là Ứng Thiên Hằng, sĩ quan chỉ
huy nhiệm vụ tiêu diệt quân phản loạn.” Diệp Thương Phong nói tiếp.
Vốn dĩ đợt tấn công tiêu diệt quân
phản loạn do Ứng Thiên Hằng đảm nhận, nhưng khi cuộc tấn công sắp kết thúc, phe
địch không biết dùng cách nào đã trộm được một phi thuyền loại I của Đế quốc,
cùng trên dưới một trăm máy bay chiến đấu chạy trốn vào vũ trụ. Chỉ huy phe địch
lại là kẻ thông minh gian xảo nên Đế quốc đặc biệt cử Tướng quân Diệp Thương
Phong đến hỗ trợ, đảm nhận vai trò Tổng chỉ huy, cùng với sĩ quan chỉ huy Ứng
Thiên Hằng truy bắt tàn dư quân phản loạn, diệt cỏ tận gốc. Cuộc truy đuổi vượt
qua vài thiên hà, sau khi đến Dải Ngân Hà thì dừng lại tại Trái Đất. Do khoảng
cách với hành tinh mẹ quá xa và cạn kiệt nhiên liệu, hiện tại quân đội chỉ có
thể đóng quân tại Trái Đất chờ sửa chữa khoang sản xuất nhiên liệu và liên lạc
lại với Đế quốc.
“Tôi là Ứng Thiên Hằng, hân hạnh
được gặp Tần tiểu thư.” Ứng Thiên Hằng khẽ mỉm cười với Tần Thư Kỳ, anh không
khỏi dùng giọng điệu tôn kính đối với ân nhân cứu mạng của ngài Tướng quân.
“Gọi tôi là Thư Kỳ được rồi, hân hạnh
hân hạnh.” Tần Thư Kỳ vô cùng cởi mở với người lạ, đặc biệt là người trước mặt
có thể là người giúp cô tìm lại người thân.
“Sĩ quan chỉ huy Ứng Thiên Hằng sẽ
giúp em tìm người nhà.” Nói rồi Diệp Thương Phong quay sang nhìn Ứng Thiên Hằng.
Ứng Thiên Hằng hiểu rất nhanh,
quay người đi lấy một thiết bị trông giống máy quét cơ thể ở sân bay, quét qua
người cô một lượt.
“Tần tiểu thư, đây là thiết bị
dùng để kiểm tra ADN, nếu muốn tìm nhanh hơn cô có thể cung cấp thêm đặc điểm
nhận dạng.” Ứng Thiên Hằng vừa quét vừa nói.
Chỉ trong một hai ngày ngắn ngủi,
não Tần Thư Kỳ đã liên tục nạp vào một lượng lớn kiến thức mới, trong lòng
không khỏi xuýt xoa vì độ phi thường của người ngoài hành tinh.
Cô chợt nhớ lại, vội mở ba lô móc
ra một chiếc điện thoại di động, từ khi vào được căn cứ trú ẩn hôm qua, thấy điện
thoại không còn liên lạc được, cô liền tắt nguồn, tránh để bị hết pin trước khi
có lại nguồn điện.
Cô mở nguồn, mở ảnh chụp gia đình
của mình cho Ứng Thiên Hằng xem.
Anh ta gật đầu, quay người ngồi
vào trước máy tính, tay thoăn thoắt thao tác.
Tần Thư Kỳ đứng một bên nhìn, tay
nắm chặt, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, lúc này cô không còn cảm thấy đau
đớn hay mệt mỏi nữa, một lòng chỉ mong nhìn thấy ba mẹ và em gái bình an vô sự.
Bên vai chợt ấm lên, một bàn tay
to lớn đặt lên vai cô, khẽ vỗ vỗ. Cô ngước mắt lên nhìn, lúc này Diệp Thương
Phong đã đi thay xong một bộ quân phục mới, Thiệu Diên cũng đã quay lại.
“Không tìm thấy, ba người họ không
ở trong căn cứ.” Sắc mặt Ứng Thiên Hằng nặng nề.
Sắc mặt Tần Thư Kỳ càng nặng nề
hơn. Tay chân cô mềm nhũn, hiện tại còn đứng được có lẽ là do người đàn ông bên
cạnh đang đỡ cô. Cô không dám tưởng tượng chuyện gì đã xảy ra với họ.
Updated 51 Episodes
Comments