Tối hôm đó ngồi ăn cùng bà nội, không khí như ngày thường nên tôi quyết định nói về việc bản thân sẽ phải đi vài ngày.
“Con mấy ngày nữa không có về nhà.”
Bà nội dừng đũa lẳng lặng nhìn tôi.
“Là vì công việc sao? Đừng có lo cho nội nữa, chỉ vướng tay vướng chân của con mà thôi.”
“Không có chuyện đó đâu, đừng nói vậy mà, con chỉ đi hai ba ngày thôi.”
Bà nội không hề hoài nghi, tiếp tục ăn.
Qua ngày hôm sau tôi đi ra chợ mua một số thực phẩm dự trữ, mua cho bà hai bộ đồ mới. Cái chợ hôm nay thật yên tĩnh, ngày nào cũng xảy ra chuyện cãi nhau dành chỗ bán hoặc là đòi nợ, thu tiền bảo kê, chắc là do tâm trạng tốt nên nhìn đâu đâu cũng thư thả.
Đến thời gian chỉ định, tôi lên chiếc xe mà người đàn ông kia nói. Gói giấy được cố định ở trước bụng, dùng miếng vải mềm quấn lại. Lên xe chỉ cầm theo chai nước suối cùng với năm trăm nghìn, là do lần đầu đi xa nên có chút bất an, nhưng trôi qua một khoảng thời gian lại bị cơn buồn ngủ đánh bại.
Đến lúc thức giấc chiếc xe vẫn chạy, tôi buồn chán nhìn ra phía cửa sổ. Lát sau mới để ý thấy người ngồi bên cạnh là một cô gái có gương mặt phúc hậu, mùi thơm thoang thoảng có lẽ là từ người cô ta, nhìn cách ăn mặc cũng đủ hiểu cô ta và tôi là hai tầng lớp khác nhau.
Ngồi cạnh người lôi thôi ắt hẳn sẽ khó chịu lắm. Tôi đành xích ra một chút, hai tay cũng vô thức chạm vào nhau. Chiếc xe có vài lần dừng lại để mọi người xử lý chuyện riêng, tôi có xuống đi giải quyết rồi trở về vị trí cũ, mỗi lần như vậy lại sợ chiếc xe này chạy đi mất.
Lên xe từ lúc sáu giờ sáng đến nơi đã là năm giờ chiều, sau khi xuống xe tôi cứ đứng bất động ở đấy. Đoán chừng mười phút sau có người thanh niên với ánh mắt thăm dò tiến lại phía tôi.
“Mày là Hưng à?”
“Ừ, anh là người đón tôi đúng không?”
Người thanh niên dòm ngó xung quanh, sau lại khoác vai.
“Đi!”
Trên đường tôi cứ nhìn ngó xung quanh, nơi đây có vẻ khá khẩm hơn Minh Hải nhưng nét mặt của con người ở đây không tỏ ra vui vẻ, thật kì quái. Đi vào phòng làm việc, bởi vì nhìn nó thoáng đoảng, sạch sẽ nên tôi đoán vậy.
Được người kia ấn ngồi xuống, tôi cứ đưa mắt nhìn mọi thứ, nơi như thế này là lần đầu được bước vào. Trong căn phòng vẫn còn một người đàn ông đang ngồi quay lưng lại.
Người thanh niên dẫn tôi đến căn phòng này hỏi.
“Mày giấu đâu rồi, đưa ra tao kiểm tra.”
Vén áo của mình lên, tháo vải quấn quanh hông, lấy gói giấy đó để ở bàn. Dấu vết của gói giấy hằn lên bụng, tôi lo lắng nhìn về phía người thanh niên.
Sau một lúc người thanh niên mới lên tiếng, nói chuyện với cái người đang ngồi quay lưng từ nãy đến giờ.
“Anh Ba, hàng thật.”
Người bí ẩn quay ra, trên mặt để lộ vết sẹo cắt ngang chân mày trái. Đôi mắt không khác gì người đàn ông đã đưa tôi năm triệu, giọng nói chứa đựng nội lực.
“Làm tốt lắm, dẫn thằng nhóc này đi tham quan một chút.”
Không hiểu người đàn ông kia đang nói gì đã vội rời khỏi phòng cùng với người thanh niên. Để lại gói giấy trên bàn, chắc có lẽ đã hoàn thành nhiệm vụ.
Không đem theo thứ gì nên tắm xong đã mặc lại quần áo cũ, bởi vì chưa đi xa lần nào nên còn bỡ ngỡ. Hôm qua bà nội có nhắc nhở rất nhiều, nhưng vì trong lòng nơm nớp lo sợ nên chẳng bỏ vào tai câu nào.
“Mày ăn gì chưa? Tao nấu mì cho mày ăn nha, không rảnh nấu cơm đâu.”
Tôi gật đầu hỏi lại.
“Anh cần giúp gì không?”
“Không cần, nấu nước sôi đổ vào ăn thôi, giúp gì đâu.”
Người thanh niên cắm cúi tìm gì đó tiếp tục hỏi.
“Mày đi một mạch đến đây hả? Có bị gì không?”
“Uống nước hơi nhiều nên có vài lần xuống xe đi vệ sinh.”
Người thanh niên im lặng, đem hai cái tô đến trước mặt, sẵn tay lấy gói thuốc đưa về phía tôi.
Tôi lắc đầu từ chối, thứ này chẳng bổ béo gì, mà điều quan trọng là rất phí tiền. Nhìn thấy tôi từ chối người thanh niên có vẻ ngạc nhiên.
“Mày ngủ lại đây một đêm, mai mới có xe.”
Ăn xong tô mì, cẩn thận đi rửa bát. Buổi tối theo người thanh niên kia đi xung quanh, còn tưởng nơi đây sẽ yên tỉnh, văn minh, thật ra bản chất của nó không khác gì nhau. Cái gọi đi tham quan mà người lúc sáng nói thực ra là xem hai nhóm người đánh nhau, tôi quá đỗi ngây thơ để nhận ra điều đó.
Đứng ở tầng thứ ba của tòa nhà cùng với người thanh niên, nhìn xuống con phố lấp lánh ánh đèn. Từ trong những con ngõ, hàng người kéo dài cầm theo vũ khí ồ ạt tuôn ra, gương mặt ai nấy cũng hùng hổ.
“Bọn họ vì sao lại đánh nhau?”
Buộc miệng hỏi ra thành tiếng, dù biết chuyện không liên quan đến bản thân. Người kia chăm chú quan sát phía dưới, đáp lời.
“Vì một người con gái, mai mày về rồi đừng nhiều chuyện.”
Hai phe đứng đối diện với nhau, do khoảng cách mà chẳng tài nào nghe được câu chuyện, sau đó là khung cảnh hai bên lau vào, cánh tay người rớt ra khỏi cơ thể, dòng máu bắn khắp nơi, tôi kinh hãi nhưng người thanh niên bên cạnh lại bình tĩnh lạ thường.
Cảnh đánh nhau ở chỗ tôi diễn ra như ăn cơm bữa nhưng quy mô không lớn bằng cuộc chiến này.
“Mày về kiếm chuyện gì đàng hoàng mà làm, đừng dính vào những chuyện phi pháp, cũng đừng trở thành một trong những người phía dưới.”
Người thanh niên này ước chừng chỉ lớn hơn ba bốn tuổi, nhưng tồn tại khoảng cách rất lớn, giống như một người từng trải truyền thụ lại cho đứa chập chững mới bước vào đời.
Updated 102 Episodes
Comments
Lục Ngạn Hy
.
2022-10-16
3
🍇•Nhạc Nho
hóng~~
2022-10-16
1