Chương 6: Một đống nợ

Thấy tôi không dám trả lời chị chủ hỏi tiếp.

“Mày định mượn bao nhiêu?”

“Hai mươi triệu.”

Mặc dù cúi đầu nhưng vẫn cảm nhận được sự thay đổi, chị chủ trầm tư rồi quay lưng ngồi lại cái ghế của mình, còn nghĩ sẽ không được. Chuẩn bị tinh thần để rời đi thì chị ấy lại kéo ngăn tủ lấy ra một cọc tiền.

“Cho mày mượn cũng được, từ giờ mỗi đêm cứ đến chỗ tao.”

Đồng ý là được, không còn quan tâm vế sau là ẩn ý gì, ngập ngừng tôi hỏi.

“Chị tính lãi như thế nào?”

“Mày làm chỗ tao cũng lâu rồi, lãi gì ở đây?”

Xin cái bọc đen để bỏ số tiền đó vào, chạy thẳng đến chỗ nhà xưởng bị bỏ hoang. Mấy tên canh gác nhìn thấy tôi có vẻ thích thú lắm, còn nghe thấy những lời châm chọc của bọn chúng, bỏ ngoài tai những lời nói đó, không đủ sức để tranh cãi.

“Đổi ý rồi hả, mà đại ca đã chấm mày thì không buông được đâu, đổi ý cũng không nghĩa lý gì, về đi.”

“Thằng này rảnh rỗi đến ngu rồi, tao thấy thằng Trí cũng không tốt lành, vì thằng bạn mà chịu cảnh nợ nần, ngu ghê.”

Bọn nó dẫn vào trong, thằng Trí đã không thấy đâu, còn đang thắc mắc thì bỗng nhận ra nó không nằm trên mặt đất mà đang được treo lơ lửng trên xà ngang. Cái xà ngang bị gỉ sét, nhắm chừng không biết khi nào thì gãy ngang. Vớ độ cao đó mà rơi xuống, thì thằng Trí chắc chắn sẽ làm bạn với xe lăng một thời gian.

“Thả nó xuống đi, tôi đưa tiền cho các người.”

Tên đại ca nhìn tôi với ánh mắt pha lẫn chút ngạc nhiên. Tự dưng lại đứng bật dậy tiến gần đến chỗ tôi, có chút sợ hãi thân người không tránh khỏi sự run rẩy.

“Tao có chút hứng thú với mày rồi đấy, tên gì?”

“Hưng.”

“Cái gì Hưng?”

“Nhậm Gia Hưng.”

Cái nhếch mép của tên đại ca khiến tôi khó hiểu.

“Làm việc cho tao đi, cũng nhàn lắm. Đừng học theo cách của thằng bạn của mày là mọi chuyện đều tốt đẹp.”

Nếu như đẹp như lời nói thằng Trí đã không có cái khoảnh khắc để đời như này rồi, tôi đủ hiểu lời mời, lấy hết dũng khí để từ chối.

“Tôi không muốn.”

Những tên đàn em cho thằng Trí đáp đất một cách mạnh bạo, tôi chạy đến đỡ nó dậy. Nó cứ lầm lầm lì lì không nói lời nào, bọn tôi im lặng mà rời khỏi đó, trước bao nhiêu cặp mắt đang nhìn chằm chằm. Đi được một đoạn xa thì cho nó ngồi xuống góc cây, thật sự đi không nỗi nữa rồi.

“Mày ổn không, tao đưa đi bệnh viện.”

“Thôi không cần đâu, xương tao còn chắc lắm.”

Thái độ của nó vẫn như trước đây, nó nằm vật ra.

“Mày vì tao mà làm tới nỗi này, cảm ơn nhiều.”

Lời cảm ơn cũng thật khác người, không trách nó nhưng cũng muốn biết lý do cho chuỗi sự kiện này, tôi cũng nằm xuống bên cạnh, dùng chất giọng khàn khàn mà hỏi.

“Mày nghiện thuốc bao lâu rồi, tại sao lại bỏ công việc khiên vác ở bến cảng?”

Nghe thấy tôi hỏi nó nhắm hờ mắt, một hồi lâu nó mới trả lời.

“Tao thấy làm người bình thường thì quá thiệt thòi, muốn kiếm chút mặt mũi nên gia nhập vào bọn đó, còn chuyện nghiện thuốc bao lâu thì ai mà biết.”

“Mày đi cai nghiện đi.”

“Giờ mày lấy xích trói tao lại đi.”

Thằng Trí cười, cái đầu thành hình dạng méo mó còn cười được chắc hẳn không tệ như trong suy nghĩ.

Loay hoay từ sáng đến chiều mệt rã rời, cộng thêm việc bị đánh cho một trận thì nói thật không còn bao nhiêu sức lực. Đưa thằng Trí về nhà, hai thằng chỉ dám nhẹ nhàng mà đi vào. Bà nội đứng trong từ trước có nhẹ cách mấy cũng không thoát khỏi ánh mắt của bà.

Thấy bọn tôi bà gấp gáp chống gậy đi đến, hình như muốn hỏi điều gì nhưng một lúc cũng không nghe thấy, vậy thì tôi đành mở lời trước.

“Bọn con không sao đâu, bao nhiêu năm khiên vác sức lực như trâu.”

Bà nội gật đầu liên tục, đôi mắt đỏ hoen. Dìu thằng Trí vào cái giường của tôi rồi đi ra phía sau định rửa mặt, bà lại đi theo phía sau. Ước chừng khoảng cách mà thằng Trí không nghe được bà mới nói nhỏ.

“Thằng Trí làm gì mà lúc sáng bọn người kia lại đến tìm vậy con? Xảy ra chuyện lớn rồi đúng không?”

Giọng của bà cứ run run, còn nhìn tôi với ánh mắt xót xa.

“Mọi chuyển ổn rồi nội, từ giờ cứ trói thằng Trí lại.”

“Sao vậy con?”

“Để sau này con nói cho nội biết bây giờ là bí mật.”

Cứ lảng tránh mọi vấn đề, vẻ mặt của bà cũng rầu rĩ cả ngày nay. Tôi bận rộn trong bếp một lúc, nấu xong bữa chiều giúp thằng Trí tắm, xong lại phải rời khỏi nhà. Trước khi đi cũng không quên trói tay chân của thằng bạn.

Lỡ nó lại lên cơn thèm thuốc chạy lung tung thì lại khổ, cũng dặn bà nội thấy thằng Trí có biểu hiện gì lạ thì cứ mặc kệ nó.

Nén lại mệt mỏi, trước mắt phải đi ra bến cảng tìm gặp chị chủ. Đến nơi đoán chừng sáu giờ hơn, chị ấy không còn ở chỗ làm việc, tôi đứng đợi khoảng một lúc mới thấy xuất hiện. Lúc làm việc ít khi nói chuyện hoặc gặp mặt, trừ những lúc nhận lương.

Tuy làm được một thời gian nhưng không quen biết quá nhiều người, hầu như là mọi người lớn tuổi hơn.

Tôi làm ở chỗ khiến vác trước thằng Trí vài năm, nó có tính cách trái ngược hoàn toàn, nhưng hai đứa cứ thế mà chơi được một khoảng thời gian.

Vấn đề lớn nhất chắc là do bản thân, tôi không hoạt bát để kết giao mở rộng mối quan hệ.

“Tới sớm vậy, ăn uống gì chưa. Tao báo trước là không xong sớm đâu, chắc là tầm mười một giờ trễ nhất là cỡ đó.”

Tôi gật đầu ý biểu thị ăn rồi.

“Vào trong đi.”

Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu
2 Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3 Chương 3: Người bạn duy nhất
4 Chương 4: Tìm Phương Trí
5 Chương 5: Mượn tiền
6 Chương 6: Một đống nợ
7 Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8 Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9 Chương 9: Sự trùng hợp
10 Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11 Chương 11: Lời mời
12 Chương 12: Đến nhà tôi
13 Chương 13: Uống không nỗi nữa
14 Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15 Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16 Chương 16: Phương Nhã giải vây
17 Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18 Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19 Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20 Chương 20: Giấc mơ
21 Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22 Chương 22: Dễ thở
23 Chương 23: Ngủ cùng nhau
24 Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25 Chương 25: Không có gì là miễn phí
26 Chương 26: Sự cố
27 Chương 27: Về từ cõi chết
28 Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29 Chương 29: Tức giận thay
30 Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31 Chương 31: Người này là ai?
32 Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33 Chương 33: Trở về Hải Nam
34 Chương 34: Gặp lại người quen
35 Chương 35: Mang thương tích trở về
36 Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37 Chương 37: Đối đầu
38 Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39 Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40 Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41 Chương 41: Cha truyền con nối
42 Chương 42: Buổi đấu giá
43 Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44 Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45 Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46 Chương 46: Có kẻ đột nhập
47 Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48 Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49 Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50 Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51 Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52 Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53 Chương 53: Có thể hôn mày không?
54 Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55 Chương 55: Nhận được vật phẩm
56 Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57 Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58 Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59 Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60 Chương 60: Gặp lại người xưa
61 Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62 Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63 Chương 63: Tang lễ
64 Chương 64: Ai là người thích hợp?
65 Chương 65: Tự quyết định
66 Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67 Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68 Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69 Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70 Chương 70: Rượt đuổi
71 Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72 Chương 72: Một phần mười sự thật
73 Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74 Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75 Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76 Chương 76: Bị tập kích
77 Chương 77: Lại được gặp nhau
78 Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79 Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80 Chương 80: Long Châu Sa
81 Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82 Chương 82: Trả nợ
83 Chương 83: Thoát thân
84 Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85 Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86 Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87 Chương 87: Khái niệm một lần
88 Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89 Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90 Chương 90: Đúng lúc
91 Chương 91: Hồi kết
92 Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93 Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94 Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95 Chương 95: Xoá khoảng cách
96 Chương 96: Du lịch
97 Chương 97: Không yên ổn
98 Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99 Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100 Chương 100: Ông bà Khâu
101 Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102 Chương 102: End
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu
2
Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3
Chương 3: Người bạn duy nhất
4
Chương 4: Tìm Phương Trí
5
Chương 5: Mượn tiền
6
Chương 6: Một đống nợ
7
Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8
Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9
Chương 9: Sự trùng hợp
10
Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11
Chương 11: Lời mời
12
Chương 12: Đến nhà tôi
13
Chương 13: Uống không nỗi nữa
14
Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15
Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16
Chương 16: Phương Nhã giải vây
17
Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18
Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19
Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20
Chương 20: Giấc mơ
21
Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22
Chương 22: Dễ thở
23
Chương 23: Ngủ cùng nhau
24
Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25
Chương 25: Không có gì là miễn phí
26
Chương 26: Sự cố
27
Chương 27: Về từ cõi chết
28
Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29
Chương 29: Tức giận thay
30
Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31
Chương 31: Người này là ai?
32
Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33
Chương 33: Trở về Hải Nam
34
Chương 34: Gặp lại người quen
35
Chương 35: Mang thương tích trở về
36
Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37
Chương 37: Đối đầu
38
Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39
Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40
Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41
Chương 41: Cha truyền con nối
42
Chương 42: Buổi đấu giá
43
Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44
Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45
Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46
Chương 46: Có kẻ đột nhập
47
Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48
Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49
Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50
Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51
Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52
Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53
Chương 53: Có thể hôn mày không?
54
Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55
Chương 55: Nhận được vật phẩm
56
Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57
Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58
Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59
Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60
Chương 60: Gặp lại người xưa
61
Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62
Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63
Chương 63: Tang lễ
64
Chương 64: Ai là người thích hợp?
65
Chương 65: Tự quyết định
66
Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67
Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68
Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69
Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70
Chương 70: Rượt đuổi
71
Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72
Chương 72: Một phần mười sự thật
73
Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74
Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75
Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76
Chương 76: Bị tập kích
77
Chương 77: Lại được gặp nhau
78
Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79
Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80
Chương 80: Long Châu Sa
81
Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82
Chương 82: Trả nợ
83
Chương 83: Thoát thân
84
Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85
Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86
Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87
Chương 87: Khái niệm một lần
88
Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89
Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90
Chương 90: Đúng lúc
91
Chương 91: Hồi kết
92
Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93
Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94
Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95
Chương 95: Xoá khoảng cách
96
Chương 96: Du lịch
97
Chương 97: Không yên ổn
98
Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99
Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100
Chương 100: Ông bà Khâu
101
Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102
Chương 102: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play