Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng

Lúc sáng chị ta cứ lớn tiếng mắng chửi phán xét con người tôi, còn đánh đồng với bọn người côn đồ ở chợ. Nếu bản thân là một người đáng sợ như vậy thì đã tự khâu vết thương rồi, sẽ không vác mặt đi nhờ người như chị ta.

Mặc kệ mọi thứ đi về nhà, đã đánh hai tên kia rồi chị ta đi đâu đều không liên quan đến tôi nữa.

Đi được một quãng thì cảm nhận có người đang đi theo, đành chịu vậy. Nếu không chê thì cứ ở lại căn nhà hoang, tôi sẽ nhờ bà nội cho chị ta ngủ ké bên một đêm.

Vết thương trên tay do vận động mạnh mà bị rỉ máu, lúc nãy tình thế cấp bách nên không chú ý đến vết thương ở tay nào.

Căn nhà hoang yên ắng như mọi khi nhưng lại cảm nhận được một thứ nặng nề bay ra căn nhà, bước vào trong tuy không rõ nhưng lại cảm nhận được sự hiện diện của rất nhiều người. Chị y tá đi phía sau thấy tôi đứng bất động nên chị ta cũng không dám bước tiếp.

Ánh sáng chiếu thẳng vào mắt khiến tôi không nhìn rõ mọi thứ xung quanh, sau đó lần lượt là những nguồn ánh sáng chiếu vào. Cuối cùng căn nhà được thắp sáng hoàn toàn.

Giọng nói khó nghe vang vọng, thử hỏi căn nhà này có gì mà để một câu nói vang vọng như thế.

Hai Tuyết đang ngồi trên giường, bà ta như kẻ có quyền lực tối cao. Tôi vẫn chưa nhìn thấy được xung quanh, muốn tìm kiếm bóng hình của bà nội, bọn họ đã làm gì rồi? Mong là bà nội không sao.

Mang ý nghĩ nhân đạo đối với cách hành động của những người này, ấn tượng ban đầu cứ nghĩ rằng họ thật giàu có khi di chuyển bằng du thuyền, rồi lại ghê tởm khi biết được họ làm gì để giàu có như vậy.

Nhưng hiện thật lại khác với ý nghĩ trong đầu, lại một lần nữa tôi quên đi mình đang phải đối mặt với ai? Là bọn xã hội đen, còn tàn nhẫn hơn bọn côn đồ ở chợ.

Khi thấy rõ ràng cũng là lúc tôi nhìn thấy bà nội đang nằm sấp dưới sàn nhà, vũng máu lớn khiến tôi kinh hồn bạt vía, sợ hãi nhìn về phía góc nhà thằng Trí đã không còn vị trí đó, tự hỏi nó đi đâu rồi? Một thứ lọt vào tầm mắt khiến bản thân chết lặng.

Nó bị bọn người đánh đập máu me khắp người treo ngược trên xà nhà.

Run rẩy bò đến chỗ bà nội lại bị bọn chúng chặn đường, hai tên trong số đó khống chế tôi, ép phải quỳ xuống trước mặt bà ta.

Nghiến răng nghiến lợi, tôi hỏi.

“Bà muốn gì ở tôi, bà muốn gì?”

Nước mắt không ngừng tuôn trào, vẻ mặt đau khổ không thể giấu diếm nổi nữa rồi, trật tự mà tôi xây trong bao năm bà ta một bước đến phá hoại tất cả.

“Tao lỡ giết người rồi, không có ai chịu tội hết, muốn tìm mày thế mạng đó.”

Lời nói không mang một chút hối hận của bà ta, vùng vẫy lại bị một đám người vây quanh đá vào người tôi không ngớt. Sự đau đớn mà bọn chúng ban cho sao bằng từ giết người thoát ra từ miệng của bà ta.

Nếu muốn lựa chọn một trong hai người chết đi, thà cứ để bản thân tự kết liễu còn hơn. Sự tham lam cuối cùng mà tôi giữ lại, không muốn một trong hai người phải chết, cuộc đời của tôi đã đủ sự bí bách rồi.

“Mà cũng nhờ mày tao mới tìm được con chim mẹ nhanh như vậy, cảm ơn nhiều nha. Tính ra mày cũng giúp tao nhiều đó chứ.”

Điệu cười ghê tởm, sự phản kháng trong bất lực của tôi càng làm trò cười cho bà ta.

“Bây giờ mày nhận tội giết người thì tao sẽ tha mạng sống cho cái thằng đang bị treo ở trên trần nhà, có thấy không?”

Tôi hét lớn: “Chạy đi!”

Chị y tá hoàn hồn rồi lập tức chạy đi, tôi không thể lo cho bất cứ ai.

“Các người giữ lời chứ?”

Bà ta đi đến lấy mũi giày nâng mặt tôi.

“Đương nhiên rồi, người tao vừa giết là Ngữ Phượng đó, phải giữ lời tha cho mày một mạng, mày không cần phải lo cái ăn cái mặt, cơm nhà nước cũng ngon lắm.”

Hụt hẫng, căm phẫn, đau đớn sự tức giận đã không còn phù hợp trong hoàn cảnh này.

“Chặt cái đầu Ngữ Phượng đem đến trước sòng bạc lớn nhất để cho tụi đàn em của nó thấy, đi thôi.”

Quỳ trước cái xác không đầu của bà nội, liên tục dập đầu với sự bất lực. Cho dù thân phận của bà có giống bọn họ bà nội vẫn là bà nội, cho dù không phải là máu mủ ruột thịt một chữ bà tôi đã gọi, không thể thay đổi.

Thằng Trí được tôi thả xuống, nó đã bất tỉnh. Một đêm đó, thằng Trí chỉ toàn im lặng như cái xác của bà nội chỉ khác một người vẫn còn hơi thở.

Nước mắt cũng cạn khi mặt trời mọc, ánh sáng chiếu vào đánh thức tôi báo hiệu một ngày mới, tay bà nội đã lạnh buốt từ lâu.

Số phận của tôi có phải là đã định sẵn như vậy không? Tôi về sớm một chút mọi chuyện đã không thành ra như vậy có đúng không? Hay từ ban đầu đừng rời đi, có phải vì tôi không?

Là tại tôi, đều do tôi?

Cần lắm giọng nói của bà nội trong lúc này, bà mắng tôi vô dụng cũng được, chửi tôi thế nào cũng được.

Cảnh sát ùa vào căn nhà hoang này, còng tay lại mà không cần hỏi thêm bất cứ lời nào, tôi bước lên chiếc xe cảnh sát với thân phận là tội phạm giết người. Thằng Trí được đưa lên xe cấp cứu với tư cách là một bệnh nhân, chỉ bà nội vẫn mãi là cái xác không còn hơi thở không còn cảm nhận được mọi thứ.

Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu
2 Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3 Chương 3: Người bạn duy nhất
4 Chương 4: Tìm Phương Trí
5 Chương 5: Mượn tiền
6 Chương 6: Một đống nợ
7 Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8 Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9 Chương 9: Sự trùng hợp
10 Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11 Chương 11: Lời mời
12 Chương 12: Đến nhà tôi
13 Chương 13: Uống không nỗi nữa
14 Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15 Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16 Chương 16: Phương Nhã giải vây
17 Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18 Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19 Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20 Chương 20: Giấc mơ
21 Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22 Chương 22: Dễ thở
23 Chương 23: Ngủ cùng nhau
24 Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25 Chương 25: Không có gì là miễn phí
26 Chương 26: Sự cố
27 Chương 27: Về từ cõi chết
28 Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29 Chương 29: Tức giận thay
30 Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31 Chương 31: Người này là ai?
32 Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33 Chương 33: Trở về Hải Nam
34 Chương 34: Gặp lại người quen
35 Chương 35: Mang thương tích trở về
36 Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37 Chương 37: Đối đầu
38 Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39 Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40 Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41 Chương 41: Cha truyền con nối
42 Chương 42: Buổi đấu giá
43 Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44 Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45 Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46 Chương 46: Có kẻ đột nhập
47 Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48 Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49 Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50 Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51 Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52 Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53 Chương 53: Có thể hôn mày không?
54 Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55 Chương 55: Nhận được vật phẩm
56 Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57 Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58 Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59 Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60 Chương 60: Gặp lại người xưa
61 Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62 Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63 Chương 63: Tang lễ
64 Chương 64: Ai là người thích hợp?
65 Chương 65: Tự quyết định
66 Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67 Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68 Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69 Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70 Chương 70: Rượt đuổi
71 Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72 Chương 72: Một phần mười sự thật
73 Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74 Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75 Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76 Chương 76: Bị tập kích
77 Chương 77: Lại được gặp nhau
78 Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79 Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80 Chương 80: Long Châu Sa
81 Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82 Chương 82: Trả nợ
83 Chương 83: Thoát thân
84 Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85 Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86 Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87 Chương 87: Khái niệm một lần
88 Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89 Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90 Chương 90: Đúng lúc
91 Chương 91: Hồi kết
92 Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93 Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94 Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95 Chương 95: Xoá khoảng cách
96 Chương 96: Du lịch
97 Chương 97: Không yên ổn
98 Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99 Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100 Chương 100: Ông bà Khâu
101 Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102 Chương 102: End
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu
2
Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3
Chương 3: Người bạn duy nhất
4
Chương 4: Tìm Phương Trí
5
Chương 5: Mượn tiền
6
Chương 6: Một đống nợ
7
Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8
Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9
Chương 9: Sự trùng hợp
10
Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11
Chương 11: Lời mời
12
Chương 12: Đến nhà tôi
13
Chương 13: Uống không nỗi nữa
14
Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15
Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16
Chương 16: Phương Nhã giải vây
17
Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18
Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19
Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20
Chương 20: Giấc mơ
21
Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22
Chương 22: Dễ thở
23
Chương 23: Ngủ cùng nhau
24
Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25
Chương 25: Không có gì là miễn phí
26
Chương 26: Sự cố
27
Chương 27: Về từ cõi chết
28
Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29
Chương 29: Tức giận thay
30
Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31
Chương 31: Người này là ai?
32
Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33
Chương 33: Trở về Hải Nam
34
Chương 34: Gặp lại người quen
35
Chương 35: Mang thương tích trở về
36
Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37
Chương 37: Đối đầu
38
Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39
Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40
Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41
Chương 41: Cha truyền con nối
42
Chương 42: Buổi đấu giá
43
Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44
Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45
Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46
Chương 46: Có kẻ đột nhập
47
Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48
Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49
Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50
Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51
Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52
Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53
Chương 53: Có thể hôn mày không?
54
Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55
Chương 55: Nhận được vật phẩm
56
Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57
Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58
Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59
Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60
Chương 60: Gặp lại người xưa
61
Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62
Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63
Chương 63: Tang lễ
64
Chương 64: Ai là người thích hợp?
65
Chương 65: Tự quyết định
66
Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67
Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68
Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69
Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70
Chương 70: Rượt đuổi
71
Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72
Chương 72: Một phần mười sự thật
73
Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74
Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75
Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76
Chương 76: Bị tập kích
77
Chương 77: Lại được gặp nhau
78
Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79
Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80
Chương 80: Long Châu Sa
81
Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82
Chương 82: Trả nợ
83
Chương 83: Thoát thân
84
Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85
Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86
Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87
Chương 87: Khái niệm một lần
88
Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89
Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90
Chương 90: Đúng lúc
91
Chương 91: Hồi kết
92
Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93
Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94
Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95
Chương 95: Xoá khoảng cách
96
Chương 96: Du lịch
97
Chương 97: Không yên ổn
98
Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99
Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100
Chương 100: Ông bà Khâu
101
Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102
Chương 102: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play