“Chắc là tao phải đi tìm chỗ khác để qua đêm nay.”
Phương Nhã đột nhiên xoay người rời khỏi, bình thường bà nội sẽ không im lặng như thế này. Tôi cũng không giữ anh ấy lại làm gì, không khí quá quỷ dị, đây chỉ là một căn nhà cấp bốn bình thường sẽ tốt hơn nếu đi đến nhà nghỉ hoặc khách sạn.
Thằng Trí cất giọng hỏi.
“Tay mày bị làm sao vậy?”
“Bị thương trong lúc làm việc, không có việc gì đâu.”
“Tao hỏi cho có lệ thôi, mày trâu bò mà biết đau gì đâu.”
Về trễ hơn mọi khi nên tôi tranh thủ làm bữa tối, tắm qua một lượt rồi dùng bữa. Không khí trên bàn ăn chưa bao giờ nặng nề đến như vậy, không biết bản thân đã làm sai chuyện gì nữa, chắc có lẽ là do về muộn đi.
Bà nội đột nhiên hỏi.
“Sao hôm nay về trễ vậy con?”
“Con tính sổ sách nên có hơi lâu.”
“Chủ đâu mà đưa cho con làm?”
“Chị chủ có việc bận nên rời đi vài ngày.”
Đôi đũa trên tay của bà nội tự nhiên gãy vụn thành bốn mảnh, tôi lặng lẽ đi lấy đôi khác chắc chắn vì dùng lâu nên nó đã đến lúc ra đi.
Bà nội thở dài.
“Đũa cũng mục được, thiệt là…”
Ăn xong mỗi người một góc, có lẽ là ôm bầu tâm sự không thể bày tỏ với bất kỳ ai, tôi lủi thủi rời nhà nhờ ánh sáng của trăng mà mò đường đi.
Đến nhà của Xuân Tài, để trả số tiền lúc sáng. Chỉ biết anh ấy ở dãy trọ, nhưng số phòng cụ thể thì không biết, may mắn có vài người chưa ngủ nên đã hỏi thử.
Đi đến đúng số phòng mà mọi người nói gõ thử vài cái, người đi ra mở cửa là Thành Dũng.
“Trễ rồi còn đến làm gì?”
“Em muốn gặp anh Tài để trả lại tiền lúc sáng.”
Giọng của Xuân Tài vọng từ trong ra, có vẻ mệt mỏi.
“Hai trăm luôn tiền xăng, đưa cho thằng Dũng là được rồi.”
“Anh Tấn cũng ở cùng phòng với hai người các anh sao?”
“không, anh ở đối đối diện nè nhóc.”
Giọng nói Anh Tấn phát ra từ phía sau lưng, quay lại nhìn gương mặt tươi tỉnh liền hiện ra. Đây là gương mặt có sức sống nhất mà tôi nhìn thấy từ khi trăng lên.
“Anh ở một mình thôi, muốn ngủ lại một đêm không?”
Tôi lắc đầu, chào mọi người rồi rời đi.
Tản bộ về nhà, tâm trạng được gió đêm xoa dịu đôi chút. Đoán chừng bây giờ là tám giờ tối hoặc có thể hơn, mọi người đã đóng cửa đi ngủ hết. Xung quanh chỉ còn tiếng động vật, còn dư âm của tết nên nhìn cảnh vật dưới ánh trăng thích mắt lắm.
Lát đát có vài đám người nhậu nhẹt chưa dứt, cũng may bản thân trời sinh không sợ ma quỷ nếu không thì chẳng dám bước ra đường vào giờ này, còn đang nghĩ ngợi linh tinh một bóng trắng va vào tôi, tóc dài còn xõa rũ rượi, nếu là thằng Trí nó đã chạy mất dép.
Bị người đó đụng lui lại vài bước, nhờ vào trăng mờ mờ ảo ảo mà tôi nhận ra người này là ai, tôi hỏi.
“Có phải nhầm đường rồi không?”
Chị y tá lúc sáng khâu vết thương cho tôi còn không ngừng tỏ thái độ, chị ta làm gì ở đây? Con đường này chỉ dẫn vào nhà hoang, nếu trùng đường về nhà lý nào lại không biết? Mười năm nay chưa gặp chị ta đi vào đường này.
“Có người đang đuổi theo tôi, cứu tôi.”
Vẻ mặt sợ hãi cùng với hơi thở gấp, chân của chị ta cũng trống không, hình như đã kiệt sức. Chưa kịp phản ứng thì đã gặp phải người quen, là những tên đã đánh nhau với Phương Nhã lúc sáng, số lượng ít hơn.
Minh Hải không nhỏ là do tôi trúng vận đen.
“Bỏ con nhỏ đó lại mày có thể đi, bọn tao sẽ không báo lại với mẹ.”
Mẹ trong lời bọn chúng chắc hẳn là Hai Tuyết, lời nói của của Phương Nhã tự dưng lại chạy qua đầu. Bà ta buôn bán phụ nữ, trùng hợp đàn em của bà ta cũng đang rượt theo một người con gái, suy nghĩ của tôi đoán chắc là đúng.
Nếu chọn cách mà bọn chúng nói quả thật bản thân được an toàn, nhưng chỉ là tạm thời.
Chị y tá bấu chặt vào cánh tay của tôi, sự run rẩy cứ thế mà lan truyền sang.
“Tha cho chị ấy.”
Bọn chúng chầm chậm bước tới chỗ chúng tôi.
“Lúc sáng có con chó nhà thằng Tam Kiên mày mới thoát được, là ăn may đó biết không hả? Không hồn thì tránh sang một bên.”
Bọn nó ngày càng đến gần, tôi đảo mắt nhìn xuống dưới chân, tay gạt đi sự bấu víu của chị y tá, chị ta hoảng loạn nhìn tôi. Cũng may là có cái cây vừa tay, nhanh chóng chợp lấy, sức lực của tôi hai tên vẫn ổn.
Ra tay trước đập khúc gỗ vào một tên, tên còn lại dùng sức đá một cái thật mạnh. Sau vài phút vật lộn, hai tên kia cũng chịu nằm im,là bị đánh đến ngất xỉu. Tôi thận trọng đến xem chúng nó còn thở hay không, xác định chỉ là ngất tạm thời.
Ném khúc gỗ vào lùm cây, tôi nhìn chị y tá rồi nói.
“Giờ chị về được rồi, không tiễn.”
“Cảm ơn cậu, lúc nãy không có cậu… Hức, hức…”
Từ nãy đến giờ chị ta hoảng sợ nhưng không hề rơi một giọt nước mắt, mối nguy hại đã không còn lại lập tức òa khóc, khiến tôi không biết xử trí thế nào. Bây giờ đã trễ, để một mình chị ta về nhà quả thật không thể yên tâm, nhưng tôi không muốn đưa chị ta về.
Updated 102 Episodes
Comments