Chương 8: Nhân vật tầm cỡ

Trong phòng đã có ba bốn người vào trước đó, sau mỗi nhân vật đều có người đứng phía sau. Trong số đó tôi nhận ra được một gương mặt, nói chính xác là phải là hai.

Thế quái nào lại chạm mặt, bọn họ không nhìn thấy tôi hay đang vờ không thấy? Không tránh khỏi sự bất an, ánh mắt của mỗi người đều sắc bén như lưỡi dao.

“Phượng Con hôm nay thiếu mẹ dẫn đi rồi, không biết có làm nên trò trống gì không? Cái bà già kia sao cứ trốn mãi vậy, chắc sắp xuống lỗ rồi.”

Một màn tự nói tự trả lời của người đàn ông trung niên.

“Lên chào hỏi mọi người đi.”

Nghe thấy chị chủ gọi, tôi tiến lên phía trước vài bước. Ánh mắt của chị ấy nhìn sang cái người vừa phát ngôn.

“Trong tứ linh chắc ông ta làm con rùa rụt cổ, nên là…”

Câu nói của chị chủ chưa hết đã nghe thấy tiếng đập bàn, mọi người ai nấy đều bình thản, phản ứng hình như đã quá quen. Chủ nhân của tiếng đập bàn thì còn ai ngoài cái người đàn ông vừa nói vừa tự trả lời.

“Tuổi còn nhỏ đã hỗn láo, mày là thá gì chứ?”

Người thanh niên đứng phía sau ông ta cũng kích động không kém, khí thế hừng hực nhìn chằm chằm về phía tôi.

Phượng Con bình thản đối chất.

“Chú à, năm nay tôi cũng đã được hai mươi bốn tuổi rồi, không còn là một con nhóc vì cái đập bàn mà mặt mày tái mét đâu.”

“Thứ như cô không có tư cách ngồi ở đây, đem theo người cũng thấy ngứa mắt. Con chó nhà cô bị người khác cắn trông thảm thương, còn dám dắt theo.”

Nghe thấy ông ta gọi tôi là một con chó, trước hoàn cảnh này có cho tiền cũng không dám lên tiếng cãi lại. Bởi vì đủ tỉnh táo để hiểu rằng nơi này hoàn toàn không thuộc về tầng lớp của tôi.

Ông ta càng kích động, Phượng Con càng bình tĩnh, chị ấy tựa lưng ra sau bình thản đối đáp.

“Chỉ là vài thành phần không tốt cần nó phải ra tay trừ khử, số lượng khác biệt nên để lại dấu tích, chú ngứa mắt nhưng tôi lại thấy hay.”

Số lượng vết thương của tôi đa phần ở phần bụng và ngực, trên mặt chỉ bị rỉ máu ở khóe môi, trên trán xước một ít, trước khi đi ra bến cảng đã được Phượng Con xử lí qua. Nếu đổi lại là thằng Trí đứng ở đây chắc ông ta sẽ được nước lấn tới, bởi vì vết thương của nó trong nặng hơn rất nhiều, mà cũng không hẳn với cái tính khí đó có khi gây nên một trận náo loạn.

Chỉ một lát sau căn phòng đã lấp đầy chỗ trống, tổng cộng có mười lăm cái ghế. Có một cái bị bỏ trống, tôi nghĩ đó là chiếc ghế dành cho mẹ của Phượng Con.

Chưa từng tham dự qua bất cứ cuộc họp nào nhưng hoàn cảnh bây giờ thấy khá giống với một cuộc họp nghiêm túc. Mọi người đều có một đặc điểm giống nhau mà tôi không thể nói đó là gì, nhìn có vẻ là tầng lớp thượng lưu nhưng có gì đó rất khó nói.

“Đông đủ rồi thì vào chuyện chính. Lão Nhị chết rồi, đã điều tra được là ai giết chưa?”

Sau câu hỏi đó mọi người đều im lặng, cái người đàn ông vừa gây chuyện với Phượng Con lại lên tiếng.

“Chết trên địa bàn của ai thì người đó tự hiểu, mong Hoa Điêu suy xét.”

Cách nói chuyện của ông ta hoàn toàn khác với lúc nãy, thật kính cẩn.

“Vậy thì Phượng Con có muốn giải thích gì không?”

Hoa Điêu chĩa mũi dao về phía chị chủ, tôi đứng phía sau còn cảm thấy khó thở.

Tôi nhận ra một điều không những tôi mà còn có nhiều người khác, bọn họ đều cúi đầu trước cái người tên Hoa Điêu.

“Nhị Xà mất vào ban đêm, quả thật là ở địa bàn của tôi, hung thủ thì vẫn chưa biết là ai.”

Hoa Điêu lộ ra vẻ mặt đau thương, ông ta lại nói tiếp.

“Còn tính vật thì sao?”

Phượng Con bất lực đáp.

“Không tìm thấy.”

Gương mặt của Hoa Điêu lại thay đổi, giống hệt như ông ta đang hạ sắc lệnh.

“Tìm cho bằng được, người có công đương nhiên có thưởng.”

Cuộc họp ngắn gọn bao nhiêu đó, rồi mọi người rời phòng đi ra khoang thuyền. Đa phần uống rượu với nhau, chị chủ lại đi ra chỗ vắng vẻ, mừng vì điều đó. Không khí trên khoang thuyền quá ngột ngạt đối với một người như tôi, ở cùng với những nhân vật tầm cỡ như vậy, thật không quen.

“Những chuyện như này mày tập làm quen đi. Lúc nãy không còn thời gian, nên bây giờ tao mới có thể nói đây, cố gắng nhớ. Không nhớ cũng không sao, trời sập thì tao với mày cùng chết.”

Nghe câu này cứ cảm thấy mạng sống của bản thân như đang lơ lửng giữa biển, còn tưởng chị ấy sẽ gánh cho.

“Chị nói đi.”

“Châm cho tao điếu thuốc.”

Lấy trong túi xách ra hộp thuốc lá cùng với bật lửa, nhìn người khác châm thuốc rất nhiều đến khi thực hành thì có chút vụn về.

Phượng Con kéo một hơi thuốc nhả ra làn khói trắng nghi ngút, mùi thuốc lá khiến tôi muốn ho.

“Cái người ngồi ở đầu là Hoa Điêu, lão ta có quyền lực nhất rồi. Đừng kiếm chuyện với ông ta, tao chọc không nổi, mẹ tao còn phải dè chừng. Cái lão già kiếm chuyện lúc nãy là An bụng phệ - Tứ An, một người đã chết là Nhị Xà, Ngữ Phượng là mẹ tao, nên tao có cái tên là Phượng Con."

Tôi thắc mắc nên đã chen ngang.

“Vậy chị không phải tên phượng?”

Chị ấy cười thích thú.

“Mẹ tao mới không phải tên Phượng, để tao nói hết đã. Hoa Điêu, Nhị Xà, Ngư Gia, Tự Tướng và Ngữ Phượng, năm người đứng đầu sẽ không để tên thật, người cầm đầu Hoa Điêu được xem là lão đại. Tiếp theo là Nhất Phong, Hai Tuyết, Tam Kiên, Tứ An, Ngũ Phụng, Lục Lâm, Thất Dương, Bát Vinh, Cửu Quyên và Thật Vĩ, mười người này thì không cần chú trọng.”

Một loạt tên nghe thôi đã thấy chóng mặt.

Trước khi về tôi trả những thứ không phải của bản thân về vị trí cũ, đương nhiên cũng phải tự giặt đồ rồi mới trả. Đến khi trở về nhà đã là lúc nửa đêm, chuyến đi này được tính là một triệu. Chị chủ không nói thời gian cụ thể cho chuyến đi tiếp theo, chỉ biết trong thời gian này có lẽ là phải bàn bạc nhiều.

Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu
2 Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3 Chương 3: Người bạn duy nhất
4 Chương 4: Tìm Phương Trí
5 Chương 5: Mượn tiền
6 Chương 6: Một đống nợ
7 Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8 Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9 Chương 9: Sự trùng hợp
10 Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11 Chương 11: Lời mời
12 Chương 12: Đến nhà tôi
13 Chương 13: Uống không nỗi nữa
14 Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15 Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16 Chương 16: Phương Nhã giải vây
17 Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18 Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19 Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20 Chương 20: Giấc mơ
21 Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22 Chương 22: Dễ thở
23 Chương 23: Ngủ cùng nhau
24 Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25 Chương 25: Không có gì là miễn phí
26 Chương 26: Sự cố
27 Chương 27: Về từ cõi chết
28 Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29 Chương 29: Tức giận thay
30 Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31 Chương 31: Người này là ai?
32 Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33 Chương 33: Trở về Hải Nam
34 Chương 34: Gặp lại người quen
35 Chương 35: Mang thương tích trở về
36 Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37 Chương 37: Đối đầu
38 Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39 Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40 Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41 Chương 41: Cha truyền con nối
42 Chương 42: Buổi đấu giá
43 Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44 Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45 Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46 Chương 46: Có kẻ đột nhập
47 Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48 Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49 Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50 Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51 Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52 Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53 Chương 53: Có thể hôn mày không?
54 Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55 Chương 55: Nhận được vật phẩm
56 Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57 Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58 Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59 Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60 Chương 60: Gặp lại người xưa
61 Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62 Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63 Chương 63: Tang lễ
64 Chương 64: Ai là người thích hợp?
65 Chương 65: Tự quyết định
66 Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67 Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68 Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69 Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70 Chương 70: Rượt đuổi
71 Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72 Chương 72: Một phần mười sự thật
73 Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74 Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75 Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76 Chương 76: Bị tập kích
77 Chương 77: Lại được gặp nhau
78 Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79 Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80 Chương 80: Long Châu Sa
81 Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82 Chương 82: Trả nợ
83 Chương 83: Thoát thân
84 Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85 Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86 Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87 Chương 87: Khái niệm một lần
88 Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89 Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90 Chương 90: Đúng lúc
91 Chương 91: Hồi kết
92 Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93 Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94 Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95 Chương 95: Xoá khoảng cách
96 Chương 96: Du lịch
97 Chương 97: Không yên ổn
98 Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99 Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100 Chương 100: Ông bà Khâu
101 Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102 Chương 102: End
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu
2
Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3
Chương 3: Người bạn duy nhất
4
Chương 4: Tìm Phương Trí
5
Chương 5: Mượn tiền
6
Chương 6: Một đống nợ
7
Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8
Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9
Chương 9: Sự trùng hợp
10
Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11
Chương 11: Lời mời
12
Chương 12: Đến nhà tôi
13
Chương 13: Uống không nỗi nữa
14
Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15
Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16
Chương 16: Phương Nhã giải vây
17
Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18
Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19
Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20
Chương 20: Giấc mơ
21
Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22
Chương 22: Dễ thở
23
Chương 23: Ngủ cùng nhau
24
Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25
Chương 25: Không có gì là miễn phí
26
Chương 26: Sự cố
27
Chương 27: Về từ cõi chết
28
Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29
Chương 29: Tức giận thay
30
Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31
Chương 31: Người này là ai?
32
Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33
Chương 33: Trở về Hải Nam
34
Chương 34: Gặp lại người quen
35
Chương 35: Mang thương tích trở về
36
Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37
Chương 37: Đối đầu
38
Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39
Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40
Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41
Chương 41: Cha truyền con nối
42
Chương 42: Buổi đấu giá
43
Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44
Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45
Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46
Chương 46: Có kẻ đột nhập
47
Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48
Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49
Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50
Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51
Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52
Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53
Chương 53: Có thể hôn mày không?
54
Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55
Chương 55: Nhận được vật phẩm
56
Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57
Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58
Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59
Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60
Chương 60: Gặp lại người xưa
61
Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62
Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63
Chương 63: Tang lễ
64
Chương 64: Ai là người thích hợp?
65
Chương 65: Tự quyết định
66
Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67
Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68
Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69
Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70
Chương 70: Rượt đuổi
71
Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72
Chương 72: Một phần mười sự thật
73
Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74
Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75
Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76
Chương 76: Bị tập kích
77
Chương 77: Lại được gặp nhau
78
Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79
Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80
Chương 80: Long Châu Sa
81
Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82
Chương 82: Trả nợ
83
Chương 83: Thoát thân
84
Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85
Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86
Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87
Chương 87: Khái niệm một lần
88
Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89
Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90
Chương 90: Đúng lúc
91
Chương 91: Hồi kết
92
Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93
Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94
Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95
Chương 95: Xoá khoảng cách
96
Chương 96: Du lịch
97
Chương 97: Không yên ổn
98
Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99
Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100
Chương 100: Ông bà Khâu
101
Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102
Chương 102: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play