Chương 20: Giấc mơ

[Nhậm Gia Hưng năm tám tuổi]

“Mày viết chữ bằng tay trái hả, vậy sao được?”

Ngữ Phượng một bên chuốt đầu bút chì, không dám chuốc nhọn hoắc mà chỉ vừa đủ dùng sau lại đưa cho Gia Hưng, bà ta mặt nhăn mày nhó bắt cậu phải tập viết bằng tay phải.

Cậu ngây ngô hỏi bà ta, rồi đưa mắt nhìn ra phía cửa chỉ ngóng trong mỗi Phương Trí.

“Nội ơi, khi nào thằng Trí nó mới về?”

“Không muốn học chữ sao, thằng Trí dạy mày ba cái võ tào lao mà mong đợi nó làm gì?”

Ngữ Phượng cầm cục tẩy bôi vài cái đã làm thủng một lỗ trên quyển tập trắng của cậu, sau lại nhất quyết xé nó đi luôn. Gia Hưng chỉ nhìn một cái nhìn lại trang vở vừa mới viết kín đã biến thành trống trơn như chưa từng đặt bút.

“Nội ơi, con mới viết xong mà, hức… Không… Không chịu đâu…”

Gương mặt đăm chiêu, Ngữ Phượng ngã người ra phía sau ghế.

“Con trai thì không được khóc đâu, mày mít ướt quá làm sao sống chung nhà được?”

Gia Hưng lập tức đưa tay lau đi dòng nước mắt, vậy mà lập tức nín khóc. Gương mặt búng ra sữa giọng nói non nớt, đôi mắt vừa tròn vừa sáng, một đứa trẻ dễ bị người khác lừa gạt, cũng dễ bị vứt đi không chút chần chừ.

“Chắc là do con lúc đó cũng mít ướt nên mới không được ở chung nhà với ba mẹ nữa.”

Ngữ Phượng nhíu mày nhìn về thằng nhóc đang nằm sấp trên giường, nắn nót viết lại từng chữ, bà ta biết đứa trẻ này vì ngây thơ nên mới nói như thế.

“Mày nghĩ làm khiên vác đi, nội thấy mệt quá."

Gia Hưng lắc đầu, ngẩng mặt nhìn Ngữ Phương đôi mắt còn chưa khô chớp chớp vài cái.

“Con sẽ nuôi nội.”

“Người mày có một mẫu, khiên khiên vác vác mai mốt không có lớn nỗi, hiểu không?”

Nghĩ nghĩ gì đó cậu lại lắc đầu, thậm chí còn lắc mạnh hơn lúc nãy. Sau lại tiếp tục viết chữ, viết một chữ lại đọc to rõ một chữ.

Ngữ Phượng đột nhiên hỏi.

“Thuộc hết bảng cửu chương chưa?”

Gia Hưng gật đầu nhanh nhảu đáp.

“Con vừa chuyển đồ vừa nhẩm, đến bảng cửu chương thứ tám rồi.”

“Học nhanh nhanh đi nội dạy cho mấy phép tính, mai mốt làm ông chủ với người ta.”

Cậu cười hì hì, nắn nót từng chữ. Viết khoảng hai mặt giấy thì Phương Trí đã qua đến nơi, khác với Gia Hưng, Phương Trí rất siêng năng hoạt động cái miệng của mình.

“Hưng ơi, học xong chưa ra đây tao dạy mày cái này nè.”

Phương Trí với cái đầu tóc xanh lá lòe loẹt chạy thẳng vào bên trong nhà, nhìn thấy quyển tập đã kín chữ vội kéo Gia Hưng ngồi dậy.

“Đi, tao chỉ mày vài đường quyền.”

Ngữ Phượng nhếch mép đánh giá màu tóc của Phương Trí.

“Như con két được sơn phết màu, giống thật đó.”

“Bà già ăn nói cho đúng đi, bà mới giống con phượng hoàng bị lửa thiêu trụi lông.”

Nó xong liền kéo Gia Hưng chạy nhanh ra khỏi nhà, còn ở lại Ngữ Phượng đánh không những một mà cả hai đứa mất thôi. Phía trước được Ngữ Phượng phát quan mấy ngày trước, bà ta sợ rắn bò vào nhà nên trồng rất nhiều cây lưỡi hổ xung quanh, căn dặn hai thằng nhóc quỷ không được ăn chúng nếu không muốn chết.

Phương Trí buông tay của Gia Hưng, hai tay chống hông ra lệnh.

“khởi động.”

Mấy động tác khởi động trước khi bước vào bài tập, nhóc con đã chỉ đi chỉ lại nhiều lần cho cậu. Gia Hưng nghiêm túc làm theo, còn nhóc kia thì ngồi phịch xuống thảnh thơi nhìn rồi chỉ trỏ.

“Xoay tay cho đàng hoàng, nếu không kỹ ở bước này lát nữa lỡ như bị chuột rút thì sao?”

Gia Hưng chuyển động tác sang xoay eo hỏi.

“Mày đi học cả ngày lấy thời gian đâu ra mà học võ vậy?”

“Kệ tao hỏi nhiều làm gì, chuyện của người lớn.”

Phương Trí bắt chước dáng vẻ của một người lớn, thở dài rồi nói.

“Bọn người kia còn bắt nạt mày không? Hôm đó nhờ tao đi qua bến cảng mới cứu mày một mạng, sao này cứ dùng những thứ tập được mà phản kháng lại bọn họ. Mà bà già nhà mày có biết mày bị bắt nạt không?”

Bật dậy sau câu nói của thằng Trí, thứ ánh sáng của ngày mới không lọt vào đây chỉ là do thói quen mà tỉnh dậy. Đi vệ sinh cá nhân như mọi người, nhưng dường như tôi tách biệt hẳn so với bọn họ, ai nấy đều nhường lại một lối đi.

Cảm thấy quái lạ tôi bắt chuyện với người vào cùng lúc hôm qua.

“Bọn họ bị làm sao vậy?”

Người thanh niên nép vào bức tường tỏ ra sợ hãi, mọi người càng nhìn tôi với ánh mắt quỷ dị.

Một ông chú bước ra khỏi phòng tắm, để lộ hình xăm con rắn trên xương quai xanh, hoa văn bao kín chân trái. Thân hình rắn chắc làn da mật ong, gương mặt lộ ra sát khí đằng đằng.

Mắt ông ta quét đến đâu chỗ đấy liền cúi đầu rụt vai, đến khi mắt chúng tôi chạm nhau ông ta liền đá mày một cái, từng bước vững chắc tiếng đến chỗ tôi.

Nhìn chung chiều cao của tôi có phần nổi bật trong đám người này, nhưng tôi không nghĩ nó thu hút ông ta.

“Lính mới sao?”

“Ừ.”

Ông ta thảy cái khăn tắm sang cho tôi, tầm nhìn bị cái khăn che khuất không còn nhìn thấy gì nữa sau đó là nỗi đau đến từ má phải, cảm nhận được hàm răng của mình vừa mới chuyển động, máu nhỏ tí tách xuống sàn nhà. Tiếng người hô vang, tai liền bị ù sau cú đánh đó.

Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu
2 Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3 Chương 3: Người bạn duy nhất
4 Chương 4: Tìm Phương Trí
5 Chương 5: Mượn tiền
6 Chương 6: Một đống nợ
7 Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8 Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9 Chương 9: Sự trùng hợp
10 Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11 Chương 11: Lời mời
12 Chương 12: Đến nhà tôi
13 Chương 13: Uống không nỗi nữa
14 Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15 Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16 Chương 16: Phương Nhã giải vây
17 Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18 Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19 Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20 Chương 20: Giấc mơ
21 Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22 Chương 22: Dễ thở
23 Chương 23: Ngủ cùng nhau
24 Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25 Chương 25: Không có gì là miễn phí
26 Chương 26: Sự cố
27 Chương 27: Về từ cõi chết
28 Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29 Chương 29: Tức giận thay
30 Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31 Chương 31: Người này là ai?
32 Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33 Chương 33: Trở về Hải Nam
34 Chương 34: Gặp lại người quen
35 Chương 35: Mang thương tích trở về
36 Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37 Chương 37: Đối đầu
38 Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39 Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40 Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41 Chương 41: Cha truyền con nối
42 Chương 42: Buổi đấu giá
43 Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44 Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45 Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46 Chương 46: Có kẻ đột nhập
47 Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48 Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49 Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50 Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51 Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52 Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53 Chương 53: Có thể hôn mày không?
54 Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55 Chương 55: Nhận được vật phẩm
56 Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57 Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58 Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59 Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60 Chương 60: Gặp lại người xưa
61 Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62 Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63 Chương 63: Tang lễ
64 Chương 64: Ai là người thích hợp?
65 Chương 65: Tự quyết định
66 Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67 Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68 Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69 Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70 Chương 70: Rượt đuổi
71 Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72 Chương 72: Một phần mười sự thật
73 Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74 Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75 Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76 Chương 76: Bị tập kích
77 Chương 77: Lại được gặp nhau
78 Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79 Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80 Chương 80: Long Châu Sa
81 Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82 Chương 82: Trả nợ
83 Chương 83: Thoát thân
84 Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85 Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86 Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87 Chương 87: Khái niệm một lần
88 Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89 Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90 Chương 90: Đúng lúc
91 Chương 91: Hồi kết
92 Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93 Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94 Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95 Chương 95: Xoá khoảng cách
96 Chương 96: Du lịch
97 Chương 97: Không yên ổn
98 Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99 Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100 Chương 100: Ông bà Khâu
101 Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102 Chương 102: End
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu
2
Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3
Chương 3: Người bạn duy nhất
4
Chương 4: Tìm Phương Trí
5
Chương 5: Mượn tiền
6
Chương 6: Một đống nợ
7
Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8
Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9
Chương 9: Sự trùng hợp
10
Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11
Chương 11: Lời mời
12
Chương 12: Đến nhà tôi
13
Chương 13: Uống không nỗi nữa
14
Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15
Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16
Chương 16: Phương Nhã giải vây
17
Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18
Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19
Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20
Chương 20: Giấc mơ
21
Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22
Chương 22: Dễ thở
23
Chương 23: Ngủ cùng nhau
24
Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25
Chương 25: Không có gì là miễn phí
26
Chương 26: Sự cố
27
Chương 27: Về từ cõi chết
28
Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29
Chương 29: Tức giận thay
30
Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31
Chương 31: Người này là ai?
32
Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33
Chương 33: Trở về Hải Nam
34
Chương 34: Gặp lại người quen
35
Chương 35: Mang thương tích trở về
36
Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37
Chương 37: Đối đầu
38
Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39
Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40
Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41
Chương 41: Cha truyền con nối
42
Chương 42: Buổi đấu giá
43
Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44
Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45
Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46
Chương 46: Có kẻ đột nhập
47
Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48
Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49
Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50
Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51
Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52
Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53
Chương 53: Có thể hôn mày không?
54
Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55
Chương 55: Nhận được vật phẩm
56
Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57
Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58
Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59
Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60
Chương 60: Gặp lại người xưa
61
Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62
Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63
Chương 63: Tang lễ
64
Chương 64: Ai là người thích hợp?
65
Chương 65: Tự quyết định
66
Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67
Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68
Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69
Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70
Chương 70: Rượt đuổi
71
Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72
Chương 72: Một phần mười sự thật
73
Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74
Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75
Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76
Chương 76: Bị tập kích
77
Chương 77: Lại được gặp nhau
78
Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79
Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80
Chương 80: Long Châu Sa
81
Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82
Chương 82: Trả nợ
83
Chương 83: Thoát thân
84
Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85
Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86
Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87
Chương 87: Khái niệm một lần
88
Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89
Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90
Chương 90: Đúng lúc
91
Chương 91: Hồi kết
92
Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93
Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94
Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95
Chương 95: Xoá khoảng cách
96
Chương 96: Du lịch
97
Chương 97: Không yên ổn
98
Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99
Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100
Chương 100: Ông bà Khâu
101
Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102
Chương 102: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play