Chương 11: Lời mời

Vì khoản tiền nợ này mà cái tết năm nay lạ lẫm hơn hẳn, nợ thì năm nào mà không có. Nhưng cùng lắm chỉ nợ người ta một triệu, mượn của người này một ít, người kia một ít. Ngày cuối cùng làm việc chị chủ có tặng quà tết cho mấy anh em, tôi cũng có phần.

Ngày hai mươi chín cùng bà đi chợ tết. Bà nội đi không được nhanh như cái lúc chúng mới gặp nhau. Lúc ấy tôi mới bảy tuổi, không rõ thời điểm đó trong như thế nào chỉ biết bá nội nhận xét như một đứa đi ăn xin. Nghe mà chạm đến lòng tự ái, còn đầy đủ tay chân không đến nỗi phải đi ăn xin.

Còn tôi ở khoảnh khắc đó cứ nghĩ bà nội là kẻ lừa đảo, vẫy tay gọi tôi lại rồi bà hỏi bến xe nằm ở đâu, chỉ tay về một hướng nói là đi thẳng khoảng năm trăm mét sẽ thấy, cứ nghĩ như vậy là xong xuôi ai ngờ bà nội lại kể khổ, nói rằng bị rơi bóp tiền ở trên xe, trong người không còn một xu dính túi. Bảo cho được bao nhiêu thì cho, câu nói này rõ ràng là của kẻ lừa gạt, vậy mà tôi lại đưa tay vào túi của mình lấy hết mớ tiền lẻ, cho bà nội dư một chút so với tiền vé xe buýt.

Đến Minh Hải được hai tháng, tháng đầu tiên có hơi chật vật nhưng tháng sau đã tìm được việc làm, nên thời điểm đó có một ít tiền.

Tiếng nói của bà nội khiến tôi dứt ra khỏi dòng suy nghĩ.

“Hưng à, nội đi chậm mày có chê không?”

“Chợ cũng gần, nội lo gì không đến được.”

“Mà mày trói thằng Trí hoài vậy con, nó buồn mà nó không nói đó.”

Thà rằng trói lại cho nó yên vị một chỗ, còn hơn là để xổng chuồng, ai biết được khi nó lên cơn thèm thuốc sẽ làm ra những chuyện gì.

“Nó kêu con trói nó lại mà.”

Biểu cảm trên gương mặt bà nội như kiểu thằng Trí có sở thích kỳ quặc như thế ư? Đi từ lúc năm giờ sáng đến chợ đã bảy giờ hơn, bình thường một mình tôi đi chỉ mất hai mươi lăm phút là cùng.

Mọi người ai nấy đều háo hức, hoa mai vàng đến chói mắt. Sau này nếu khấm khá nhất định sẽ mua một chậu để trong sân nhà, như vậy mới có không khí tết.

Đi chợ chủ yếu là mua một số mứt kẹo, đồ mới mặc tết tôi đã chuẩn bị cho bà nội từ trước, không phải là từ chuyến đi Thuận Hải mà là cách mấy ngày trước, bản thân là con trai nên tôi không chăm chút nhiều, tùy ý là được.

Còn thằng Trí thì khỏi phải bàn, đồ của tôi cũng là đồ của nó. Ban đầu tôi định cho nó mặc một bộ đến hết đời nhưng hình như không khí bị vấn bẩn.

Khu chợ hôm nay ồn ào hơn hẳn, người nói kẻ cười. Nhìn ngó nơi đâu cũng thấy được sự vui vẻ, chỉ tiếc là không thể hòa nhập được với bọn họ, vì tôi ít nói, mở đầu câu chuyện rất tệ. Thành ra mười năm nay không quen được bao nhiêu người.

“Hưng, mày cũng đi chợ à, chào bà con làm chung chỗ với Hưng.”

Người này tên Xuân Tài, đúng là có làm chung chỗ, thường ngày vẫn nói vài ba câu nhưng toàn là anh ta nói, tôi không biết đối đáp làm sao, gật đầu chào hỏi rồi cũng im luôn.

“Tài có đúng không?”

“Sao nội biết, con còn chưa giới thiệu gì mà.”

“Thằng Hưng khi đó kể cho nội rồi, thằng nào thằng nào, ra sao nó đều kể.”

“Vậy nó có nói xấu gì con không?”

Xuân Tài cười vui vẻ, mọi người xung quanh tấp nập qua lại hầu như không ai chú ý đến cuộc hội ngộ của bọn tôi.

“Nó toàn nói ba cái chuyện tào lao gì đâu không, mày nói gì là nó kể lại y chang vậy đó. Mà có nó vui nhà vui cửa.”

“Thật vậy hả, tới chỗ làm nó toàn im im, con nói khô cả cổ mà nó chỉ gật đầu lắc đầu, mấy năm trước còn tưởng nó ghét con nữa kìa.”

Bà nội nhìn tôi với ánh mắt trách móc.

“Chiều lại nhà nội ăn cơm, nhà nội cũng nghèo nhưng một bữa cơm thì mày đừng có ngại.”

“Vậy hả, để con rủ anh em làm chung chỗ qua luôn nha nội, mà nội đừng có nấu gì hết, nấu cơm trắng là được rồi, còn lại để tụi con.”

Làm chung chỗ còn có năm anh nữa, bọn họ đều chưa qua tuổi ba mươi.

Xuân Tài chào tạm biệt bà nội rồi lảng vảng sang xung quanh, mua hết cái này đến cái kia.

Trên đường về là tôi cõng bà nội, chân dù có đi được nhưng đi một quãng đường dài sẽ bị nhức mỏi. Bà cũng hiểu được điều đó nên không từ chối, tôi mua hai con gà với một số phụ gia để nấu cho bữa cơm tối nay, mứt kẹo mỗi thứ mua một ít.

“Hưng nè, mày ít nói nội cũng thừa biết. Nhưng mà ra ngoài phải tập giao tiếp nhiều, người ta mới không nói mình khờ khạo.”

“Anh Tài nói nhiều, nói luôn phần của con.”

“Qua tết thêm hai tháng nữa là đến sinh nhật mười tám của con rồi, nhanh thật.”

Sinh nhật mỗi năm đều ở cùng bà và thằng Trí, cũng không có gì đặc biệt. Đặc biệt ở chỗ mỗi năm thằng Trí tặng quà gì cho tôi, có năm nó còn tặng cho con chuột chết, thật bất ngờ.

Trở về nhà, cho bà nội nằm nghỉ trên giường, tôi mở dây trói cho thằng Trí. Thấy nó cũng thanh tỉnh, tôi nghĩ không sao.

“Mày mua nhiều vậy? Số…”

Nói được một nữa, nữa còn lại tôi biết nó muốn hỏi đến chuyện gì. Đương nhiên không thể nói ở đây, bà nội vẫn chưa biết bản thân tôi đi vay mượn số tiền khổng lồ để chuột thằng bạn thân về.

Hot

Comments

🍇•Nhạc Nho

🍇•Nhạc Nho

tg chăm chỉ quá ha

2022-10-22

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu
2 Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3 Chương 3: Người bạn duy nhất
4 Chương 4: Tìm Phương Trí
5 Chương 5: Mượn tiền
6 Chương 6: Một đống nợ
7 Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8 Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9 Chương 9: Sự trùng hợp
10 Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11 Chương 11: Lời mời
12 Chương 12: Đến nhà tôi
13 Chương 13: Uống không nỗi nữa
14 Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15 Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16 Chương 16: Phương Nhã giải vây
17 Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18 Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19 Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20 Chương 20: Giấc mơ
21 Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22 Chương 22: Dễ thở
23 Chương 23: Ngủ cùng nhau
24 Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25 Chương 25: Không có gì là miễn phí
26 Chương 26: Sự cố
27 Chương 27: Về từ cõi chết
28 Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29 Chương 29: Tức giận thay
30 Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31 Chương 31: Người này là ai?
32 Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33 Chương 33: Trở về Hải Nam
34 Chương 34: Gặp lại người quen
35 Chương 35: Mang thương tích trở về
36 Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37 Chương 37: Đối đầu
38 Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39 Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40 Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41 Chương 41: Cha truyền con nối
42 Chương 42: Buổi đấu giá
43 Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44 Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45 Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46 Chương 46: Có kẻ đột nhập
47 Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48 Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49 Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50 Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51 Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52 Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53 Chương 53: Có thể hôn mày không?
54 Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55 Chương 55: Nhận được vật phẩm
56 Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57 Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58 Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59 Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60 Chương 60: Gặp lại người xưa
61 Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62 Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63 Chương 63: Tang lễ
64 Chương 64: Ai là người thích hợp?
65 Chương 65: Tự quyết định
66 Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67 Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68 Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69 Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70 Chương 70: Rượt đuổi
71 Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72 Chương 72: Một phần mười sự thật
73 Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74 Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75 Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76 Chương 76: Bị tập kích
77 Chương 77: Lại được gặp nhau
78 Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79 Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80 Chương 80: Long Châu Sa
81 Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82 Chương 82: Trả nợ
83 Chương 83: Thoát thân
84 Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85 Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86 Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87 Chương 87: Khái niệm một lần
88 Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89 Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90 Chương 90: Đúng lúc
91 Chương 91: Hồi kết
92 Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93 Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94 Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95 Chương 95: Xoá khoảng cách
96 Chương 96: Du lịch
97 Chương 97: Không yên ổn
98 Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99 Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100 Chương 100: Ông bà Khâu
101 Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102 Chương 102: End
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu
2
Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3
Chương 3: Người bạn duy nhất
4
Chương 4: Tìm Phương Trí
5
Chương 5: Mượn tiền
6
Chương 6: Một đống nợ
7
Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8
Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9
Chương 9: Sự trùng hợp
10
Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11
Chương 11: Lời mời
12
Chương 12: Đến nhà tôi
13
Chương 13: Uống không nỗi nữa
14
Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15
Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16
Chương 16: Phương Nhã giải vây
17
Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18
Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19
Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20
Chương 20: Giấc mơ
21
Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22
Chương 22: Dễ thở
23
Chương 23: Ngủ cùng nhau
24
Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25
Chương 25: Không có gì là miễn phí
26
Chương 26: Sự cố
27
Chương 27: Về từ cõi chết
28
Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29
Chương 29: Tức giận thay
30
Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31
Chương 31: Người này là ai?
32
Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33
Chương 33: Trở về Hải Nam
34
Chương 34: Gặp lại người quen
35
Chương 35: Mang thương tích trở về
36
Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37
Chương 37: Đối đầu
38
Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39
Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40
Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41
Chương 41: Cha truyền con nối
42
Chương 42: Buổi đấu giá
43
Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44
Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45
Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46
Chương 46: Có kẻ đột nhập
47
Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48
Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49
Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50
Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51
Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52
Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53
Chương 53: Có thể hôn mày không?
54
Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55
Chương 55: Nhận được vật phẩm
56
Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57
Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58
Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59
Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60
Chương 60: Gặp lại người xưa
61
Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62
Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63
Chương 63: Tang lễ
64
Chương 64: Ai là người thích hợp?
65
Chương 65: Tự quyết định
66
Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67
Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68
Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69
Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70
Chương 70: Rượt đuổi
71
Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72
Chương 72: Một phần mười sự thật
73
Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74
Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75
Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76
Chương 76: Bị tập kích
77
Chương 77: Lại được gặp nhau
78
Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79
Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80
Chương 80: Long Châu Sa
81
Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82
Chương 82: Trả nợ
83
Chương 83: Thoát thân
84
Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85
Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86
Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87
Chương 87: Khái niệm một lần
88
Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89
Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90
Chương 90: Đúng lúc
91
Chương 91: Hồi kết
92
Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93
Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94
Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95
Chương 95: Xoá khoảng cách
96
Chương 96: Du lịch
97
Chương 97: Không yên ổn
98
Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99
Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100
Chương 100: Ông bà Khâu
101
Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102
Chương 102: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play