Chương 3: Người bạn duy nhất

Nhận thành ý này, ngay từ ban đầu đã không có dự định bước chân vào con đường phạm pháp, nghỉ học sớm nhưng ít ra vẫn biết trẻ vị thành niên sẽ không bị kết án, tôi vẫn còn một khoảng thời gian để đến tuổi trưởng thành.

Ngày hôm sau mua vé xe trở về, ngủ một giấc tỉnh lại vẫn nghe những người ngồi phía trước bàn tán xôn xao. Bản tính không muốn nhiều chuyện nhưng tiếng nói cứ văng vẳng bên tai, bọn họ nói đêm qua có vài người chết, rồi nói rất nhiều về cái người tên Quyên gì đó.

Bước xuống xe trở về chốn cũ, chưa vội đến gặp người đàn ông kia mà trở về căn nhà nhỏ của mình, đi gần đến đã thấy bà nội chống gậy ngóng ra, nhìn thấy tôi bà cười vui vẻ, vẫy tay liên tục. Thời điểm này đã biết được hơi ấm của gia đình rồi, thật tốt khi có một nơi để trở về, khi có người chờ.

“Mệt không con, mày ăn gì chưa? Nội nấu sẵn hết rồi, đi vào nhà.”

Nhìn bà cuống quýt tôi cười híp mắt, quên luôn cả việc bản thân đang nghĩ gì, muốn nói gì.

Sau đợt đó, người đàn ông kia đã cho thêm ba triệu, ông ta vẫn chưa tiết lộ danh tính, tôi cũng không dám nhiều chuyện, nhìn mặt đã thấy được sự hung tợn. Ông ta có đề cập đến chuyện đi thêm lần nữa nhưng tôi đã từ chối, nguyên nhân có lẽ là trận chiến tối hôm đó.

Sức khỏe của bà nội dần khởi sắc, nhưng đi đứng vẫn phải chống gậy. Bà nói ngưng thuốc không có nghĩa là chết, đó là một tín hiệu tốt chẳng qua do tôi suy nghĩ quá nhiều.

Cuộc sống nhàn nhã hơn với số tiền mà người kia trả, trở nên dễ thở hơn.

Tối hôm đó trở về sau công việc khiên vác ở bến cảng, một người đàn ông đâm sầm vào tôi.

Con đường vắng vẻ, ngay cả đèn đường còn không có chỉ nhờ vào ánh trăng để đoán chừng người kia là nam hay nữ. Đôi mắt tôi may mắn còn nhìn rõ, ngay tức khắc nhận ra đó là người đàn ông giao công việc vận chuyển, ông ta có vẻ như đang trốn chạy.

“Chú có sao không?”

“Cầm lấy, đừng cho ai biết.”

Ông ta nhét thứ gì đó cứng ngắt vào bàn tay, còn chưa kịp nhìn đã bị ông ta đẩy ngã nhào đầu xuống cái rãnh thối, bất ngờ rồi đau đớn ngọ nguậy ở dưới đống lộn xộn, có rác có xác động vật phân hủy.

“Đừng để nó thoát, nhanh lên.”

“Tụi bây nhanh chân lên, nó bị thương rồi.”

Tiếng người quát tháo khiến tôi chợt ngưng động tác, ẩn nấp ở dưới cái rãnh, chịu đựng mùi hôi thối. Bàn tay vẫn còn đang cầm lấy thứ mà người đàn ông kia đưa cho, để chắc chắn tôi đợi thêm mười phút nữa mới bò lên.

Nhanh chân chạy ngay về nhà, lúc đó quá hoảng loạn để phân tích xem là chuyện gì, nhưng chắc chắn nó nằm ngoài khả năng của tôi. Trốn tránh câu hỏi của bà nội, mọi chuyện có thể kể cho bà nghe tuyệt nhiên không muốn kể những chuyện làm bà lo lắng.

Mùi hôi thối đeo bám cả một buổi tối, sự né tránh ánh mắt lại làm bà lo lắng thêm một tầng. Biết kể thế nào khi một người nhét đồ vật vào tay, người đó lại đang bị đám giang hồ truy đuổi, kể thế nào cũng không tránh khỏi sự bại lộ.

Nói bản thân không nhìn đường cẩn thận mới bị té, nhìn mặt bà nội có chút gì gọi là tin vào câu chuyện mà tôi bịa ra đâu.

“Mày thúi quá, nội chịu không nổi luôn. Đi đứng kiểu gì mà té ra nông nỗi này, tay còn bị xước thế kia.”

Nhìn lại tay mình, quả thật bị xước một đường dài. Lúc nãy chỉ lo trốn tránh nên không cảm giác được bản thân bị thương.

Tôi cười hì hì, giấu đi cảm giác lo lắng trong lòng.

“Ờ mà thằng Trí có qua tìm con mấy lần, mấy hôm nay sau lại tránh mặt nó vậy con?”

Chuyện vừa gặp đã ly kỳ, chuyện thằng Trí bạn của tôi còn ly kỳ hơn. Từ lúc đi Thuận Hải đã không gặp lại nó, nghe phong phanh nó gia nhập vào băng đảng có tiếng ở Minh Hải, ngày qua ngày đi đòi nợ đánh nhau. Tôi cũng ngại gặp nó, sống đến giờ này chỉ có nó là bạn nhưng không biết nó xem tôi là gì.

Nào dám nói ra chuyện của thằng Trí chỉ đành đáp qua loa.

“Để sáng mai con đi gặp nó xem sao.”

Kể cho bà nghe về chuyện hôm nay, rồi kể luôn khúc bản thân té ngã xuống cái rãnh thối, lượt bớt sự xuất hiện của đám người kia. Đợi đến khi nội đi ngủ tôi mới dám đem cái thứ cứng ngắt kia soi dưới ánh đèn.

Chiếc nhẫn trắng với thiết kế hình một con mãng xà, đôi mắt được đính bằng đá xanh.

Tự dưng lại rước thứ phiền phức vào người, lại không biết giá trị của nó. Quyết định cuối cùng là tìm người đàn ông kia trả lại, tôi không muốn rắc rối, cũng không muốn làm thần giữ của giúp người khác.

Tiếp tục công việc khiên vác ở bến cảng, giờ nghỉ trưa tôi bắt gặp thằng Trí, gương mặt của nó căng thẳng lại như đang gấp.

“Mày tìm tao có chuyện gì không?”

Thằng Trí nhíu mày nhìn ra bến cảng, giọng điệu mệt mỏi.

“Tao tính mượn mày chút ít.”

“Mày gia nhập vào băng đảng gì đó, vẫn thiếu tiền à?”

Đáp lời tôi là một màn lặng im.

Nó có người mẹ cờ bạc, cha thì rượu chè hoàn cảnh so với tôi có thể nói là ngang ngửa, tôi vẫn còn có người quan tâm, may mắn hơn nó một chút. Thằng Trí kể là như thế, thực ra tôi chưa đến nhà hay gặp ba mẹ nó bao giờ, bản thân nó cũng chưa từng nhắc sâu về chuyện gia đình.

Suy nghĩ một lúc, phỏng chừng vẫn còn dư sau đợt đi Thuận Hải.

“Mày muốn mượn bao nhiêu?”

“Bốn năm triệu gì đó.”

Cả kinh vì số tiền mà nó thốt ra, vài trăm nghìn còn nằm trong khả năng. Tôi lắc đầu, liền nhìn thấy mặt nó chứa đầy sự thất vọng.

Thằng Trí sút hòn đá bực dọc chửi thề một câu, ngoài việc đứng nhìn cũng không thể làm gì hơn.

“Tao với mày làm bạn bao nhiêu năm mà có chút tiền mày cũng ích kỷ với tao.”

Nghe thấy câu đó trong lòng tôi cứ cảm thấy ấm ức không thể tả nổi.

“Không phải ích kỷ, tao không thể cho mày mượn số tiền lớn như vậy.”

“Vậy thì hai trăm có không?”

Nó lập tức thay đổi sức mặt, nhìn tôi trừng trừng đôi mắt nổi từng đường gân máu, tôi đồng ý cho nó mượn hai trăm, thái độ nó trước nay chưa từng như thế.

Quay lại làm việc ngay cả bữa trưa mà bà nội làm cũng nuốt không trôi.

Hot

Comments

🍇•Nhạc Nho

🍇•Nhạc Nho

like trước hẹn qua thi đọc ༎ຶ‿༎ຶ

2022-10-18

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu
2 Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3 Chương 3: Người bạn duy nhất
4 Chương 4: Tìm Phương Trí
5 Chương 5: Mượn tiền
6 Chương 6: Một đống nợ
7 Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8 Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9 Chương 9: Sự trùng hợp
10 Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11 Chương 11: Lời mời
12 Chương 12: Đến nhà tôi
13 Chương 13: Uống không nỗi nữa
14 Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15 Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16 Chương 16: Phương Nhã giải vây
17 Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18 Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19 Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20 Chương 20: Giấc mơ
21 Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22 Chương 22: Dễ thở
23 Chương 23: Ngủ cùng nhau
24 Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25 Chương 25: Không có gì là miễn phí
26 Chương 26: Sự cố
27 Chương 27: Về từ cõi chết
28 Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29 Chương 29: Tức giận thay
30 Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31 Chương 31: Người này là ai?
32 Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33 Chương 33: Trở về Hải Nam
34 Chương 34: Gặp lại người quen
35 Chương 35: Mang thương tích trở về
36 Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37 Chương 37: Đối đầu
38 Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39 Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40 Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41 Chương 41: Cha truyền con nối
42 Chương 42: Buổi đấu giá
43 Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44 Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45 Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46 Chương 46: Có kẻ đột nhập
47 Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48 Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49 Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50 Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51 Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52 Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53 Chương 53: Có thể hôn mày không?
54 Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55 Chương 55: Nhận được vật phẩm
56 Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57 Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58 Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59 Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60 Chương 60: Gặp lại người xưa
61 Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62 Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63 Chương 63: Tang lễ
64 Chương 64: Ai là người thích hợp?
65 Chương 65: Tự quyết định
66 Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67 Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68 Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69 Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70 Chương 70: Rượt đuổi
71 Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72 Chương 72: Một phần mười sự thật
73 Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74 Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75 Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76 Chương 76: Bị tập kích
77 Chương 77: Lại được gặp nhau
78 Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79 Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80 Chương 80: Long Châu Sa
81 Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82 Chương 82: Trả nợ
83 Chương 83: Thoát thân
84 Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85 Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86 Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87 Chương 87: Khái niệm một lần
88 Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89 Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90 Chương 90: Đúng lúc
91 Chương 91: Hồi kết
92 Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93 Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94 Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95 Chương 95: Xoá khoảng cách
96 Chương 96: Du lịch
97 Chương 97: Không yên ổn
98 Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99 Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100 Chương 100: Ông bà Khâu
101 Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102 Chương 102: End
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu
2
Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3
Chương 3: Người bạn duy nhất
4
Chương 4: Tìm Phương Trí
5
Chương 5: Mượn tiền
6
Chương 6: Một đống nợ
7
Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8
Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9
Chương 9: Sự trùng hợp
10
Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11
Chương 11: Lời mời
12
Chương 12: Đến nhà tôi
13
Chương 13: Uống không nỗi nữa
14
Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15
Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16
Chương 16: Phương Nhã giải vây
17
Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18
Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19
Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20
Chương 20: Giấc mơ
21
Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22
Chương 22: Dễ thở
23
Chương 23: Ngủ cùng nhau
24
Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25
Chương 25: Không có gì là miễn phí
26
Chương 26: Sự cố
27
Chương 27: Về từ cõi chết
28
Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29
Chương 29: Tức giận thay
30
Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31
Chương 31: Người này là ai?
32
Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33
Chương 33: Trở về Hải Nam
34
Chương 34: Gặp lại người quen
35
Chương 35: Mang thương tích trở về
36
Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37
Chương 37: Đối đầu
38
Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39
Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40
Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41
Chương 41: Cha truyền con nối
42
Chương 42: Buổi đấu giá
43
Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44
Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45
Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46
Chương 46: Có kẻ đột nhập
47
Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48
Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49
Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50
Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51
Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52
Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53
Chương 53: Có thể hôn mày không?
54
Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55
Chương 55: Nhận được vật phẩm
56
Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57
Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58
Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59
Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60
Chương 60: Gặp lại người xưa
61
Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62
Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63
Chương 63: Tang lễ
64
Chương 64: Ai là người thích hợp?
65
Chương 65: Tự quyết định
66
Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67
Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68
Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69
Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70
Chương 70: Rượt đuổi
71
Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72
Chương 72: Một phần mười sự thật
73
Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74
Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75
Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76
Chương 76: Bị tập kích
77
Chương 77: Lại được gặp nhau
78
Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79
Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80
Chương 80: Long Châu Sa
81
Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82
Chương 82: Trả nợ
83
Chương 83: Thoát thân
84
Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85
Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86
Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87
Chương 87: Khái niệm một lần
88
Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89
Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90
Chương 90: Đúng lúc
91
Chương 91: Hồi kết
92
Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93
Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94
Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95
Chương 95: Xoá khoảng cách
96
Chương 96: Du lịch
97
Chương 97: Không yên ổn
98
Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99
Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100
Chương 100: Ông bà Khâu
101
Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102
Chương 102: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play