Nhận thành ý này, ngay từ ban đầu đã không có dự định bước chân vào con đường phạm pháp, nghỉ học sớm nhưng ít ra vẫn biết trẻ vị thành niên sẽ không bị kết án, tôi vẫn còn một khoảng thời gian để đến tuổi trưởng thành.
Ngày hôm sau mua vé xe trở về, ngủ một giấc tỉnh lại vẫn nghe những người ngồi phía trước bàn tán xôn xao. Bản tính không muốn nhiều chuyện nhưng tiếng nói cứ văng vẳng bên tai, bọn họ nói đêm qua có vài người chết, rồi nói rất nhiều về cái người tên Quyên gì đó.
Bước xuống xe trở về chốn cũ, chưa vội đến gặp người đàn ông kia mà trở về căn nhà nhỏ của mình, đi gần đến đã thấy bà nội chống gậy ngóng ra, nhìn thấy tôi bà cười vui vẻ, vẫy tay liên tục. Thời điểm này đã biết được hơi ấm của gia đình rồi, thật tốt khi có một nơi để trở về, khi có người chờ.
“Mệt không con, mày ăn gì chưa? Nội nấu sẵn hết rồi, đi vào nhà.”
Nhìn bà cuống quýt tôi cười híp mắt, quên luôn cả việc bản thân đang nghĩ gì, muốn nói gì.
Sau đợt đó, người đàn ông kia đã cho thêm ba triệu, ông ta vẫn chưa tiết lộ danh tính, tôi cũng không dám nhiều chuyện, nhìn mặt đã thấy được sự hung tợn. Ông ta có đề cập đến chuyện đi thêm lần nữa nhưng tôi đã từ chối, nguyên nhân có lẽ là trận chiến tối hôm đó.
Sức khỏe của bà nội dần khởi sắc, nhưng đi đứng vẫn phải chống gậy. Bà nói ngưng thuốc không có nghĩa là chết, đó là một tín hiệu tốt chẳng qua do tôi suy nghĩ quá nhiều.
Cuộc sống nhàn nhã hơn với số tiền mà người kia trả, trở nên dễ thở hơn.
Tối hôm đó trở về sau công việc khiên vác ở bến cảng, một người đàn ông đâm sầm vào tôi.
Con đường vắng vẻ, ngay cả đèn đường còn không có chỉ nhờ vào ánh trăng để đoán chừng người kia là nam hay nữ. Đôi mắt tôi may mắn còn nhìn rõ, ngay tức khắc nhận ra đó là người đàn ông giao công việc vận chuyển, ông ta có vẻ như đang trốn chạy.
“Chú có sao không?”
“Cầm lấy, đừng cho ai biết.”
Ông ta nhét thứ gì đó cứng ngắt vào bàn tay, còn chưa kịp nhìn đã bị ông ta đẩy ngã nhào đầu xuống cái rãnh thối, bất ngờ rồi đau đớn ngọ nguậy ở dưới đống lộn xộn, có rác có xác động vật phân hủy.
“Đừng để nó thoát, nhanh lên.”
“Tụi bây nhanh chân lên, nó bị thương rồi.”
Tiếng người quát tháo khiến tôi chợt ngưng động tác, ẩn nấp ở dưới cái rãnh, chịu đựng mùi hôi thối. Bàn tay vẫn còn đang cầm lấy thứ mà người đàn ông kia đưa cho, để chắc chắn tôi đợi thêm mười phút nữa mới bò lên.
Nhanh chân chạy ngay về nhà, lúc đó quá hoảng loạn để phân tích xem là chuyện gì, nhưng chắc chắn nó nằm ngoài khả năng của tôi. Trốn tránh câu hỏi của bà nội, mọi chuyện có thể kể cho bà nghe tuyệt nhiên không muốn kể những chuyện làm bà lo lắng.
Mùi hôi thối đeo bám cả một buổi tối, sự né tránh ánh mắt lại làm bà lo lắng thêm một tầng. Biết kể thế nào khi một người nhét đồ vật vào tay, người đó lại đang bị đám giang hồ truy đuổi, kể thế nào cũng không tránh khỏi sự bại lộ.
Nói bản thân không nhìn đường cẩn thận mới bị té, nhìn mặt bà nội có chút gì gọi là tin vào câu chuyện mà tôi bịa ra đâu.
“Mày thúi quá, nội chịu không nổi luôn. Đi đứng kiểu gì mà té ra nông nỗi này, tay còn bị xước thế kia.”
Nhìn lại tay mình, quả thật bị xước một đường dài. Lúc nãy chỉ lo trốn tránh nên không cảm giác được bản thân bị thương.
Tôi cười hì hì, giấu đi cảm giác lo lắng trong lòng.
“Ờ mà thằng Trí có qua tìm con mấy lần, mấy hôm nay sau lại tránh mặt nó vậy con?”
Chuyện vừa gặp đã ly kỳ, chuyện thằng Trí bạn của tôi còn ly kỳ hơn. Từ lúc đi Thuận Hải đã không gặp lại nó, nghe phong phanh nó gia nhập vào băng đảng có tiếng ở Minh Hải, ngày qua ngày đi đòi nợ đánh nhau. Tôi cũng ngại gặp nó, sống đến giờ này chỉ có nó là bạn nhưng không biết nó xem tôi là gì.
Nào dám nói ra chuyện của thằng Trí chỉ đành đáp qua loa.
“Để sáng mai con đi gặp nó xem sao.”
Kể cho bà nghe về chuyện hôm nay, rồi kể luôn khúc bản thân té ngã xuống cái rãnh thối, lượt bớt sự xuất hiện của đám người kia. Đợi đến khi nội đi ngủ tôi mới dám đem cái thứ cứng ngắt kia soi dưới ánh đèn.
Chiếc nhẫn trắng với thiết kế hình một con mãng xà, đôi mắt được đính bằng đá xanh.
Tự dưng lại rước thứ phiền phức vào người, lại không biết giá trị của nó. Quyết định cuối cùng là tìm người đàn ông kia trả lại, tôi không muốn rắc rối, cũng không muốn làm thần giữ của giúp người khác.
Tiếp tục công việc khiên vác ở bến cảng, giờ nghỉ trưa tôi bắt gặp thằng Trí, gương mặt của nó căng thẳng lại như đang gấp.
“Mày tìm tao có chuyện gì không?”
Thằng Trí nhíu mày nhìn ra bến cảng, giọng điệu mệt mỏi.
“Tao tính mượn mày chút ít.”
“Mày gia nhập vào băng đảng gì đó, vẫn thiếu tiền à?”
Đáp lời tôi là một màn lặng im.
Nó có người mẹ cờ bạc, cha thì rượu chè hoàn cảnh so với tôi có thể nói là ngang ngửa, tôi vẫn còn có người quan tâm, may mắn hơn nó một chút. Thằng Trí kể là như thế, thực ra tôi chưa đến nhà hay gặp ba mẹ nó bao giờ, bản thân nó cũng chưa từng nhắc sâu về chuyện gia đình.
Suy nghĩ một lúc, phỏng chừng vẫn còn dư sau đợt đi Thuận Hải.
“Mày muốn mượn bao nhiêu?”
“Bốn năm triệu gì đó.”
Cả kinh vì số tiền mà nó thốt ra, vài trăm nghìn còn nằm trong khả năng. Tôi lắc đầu, liền nhìn thấy mặt nó chứa đầy sự thất vọng.
Thằng Trí sút hòn đá bực dọc chửi thề một câu, ngoài việc đứng nhìn cũng không thể làm gì hơn.
“Tao với mày làm bạn bao nhiêu năm mà có chút tiền mày cũng ích kỷ với tao.”
Nghe thấy câu đó trong lòng tôi cứ cảm thấy ấm ức không thể tả nổi.
“Không phải ích kỷ, tao không thể cho mày mượn số tiền lớn như vậy.”
“Vậy thì hai trăm có không?”
Nó lập tức thay đổi sức mặt, nhìn tôi trừng trừng đôi mắt nổi từng đường gân máu, tôi đồng ý cho nó mượn hai trăm, thái độ nó trước nay chưa từng như thế.
Quay lại làm việc ngay cả bữa trưa mà bà nội làm cũng nuốt không trôi.
Updated 102 Episodes
Comments
🍇•Nhạc Nho
like trước hẹn qua thi đọc ༎ຶ‿༎ຶ
2022-10-18
3