Chương 15: Gây sự ở chỗ làm

Nghe Thành Dũng nhắc cả đám mới quay đầu nhìn lại, quả thật chị chủ đang tiến lại phía bọn tôi. Xuân Tài và Anh Tấn liền tách ra mỗi người một đầu, bắt tay vào công việc. Bản thân cũng đi theo hai anh, ai ngờ chị chủ vẫy tay gọi lại.

“Hưng, vào trong nói chuyện một lát.”

Nét mặt của chị chủ cứ hầm hầm, cứ như sắp đuổi việc đến nơi. Trên đường đi còn nghĩ chị ấy đòi lại số tiền đã cho vay.

“Mày biết tính sổ sách không?”

“Biết chút ít.”

Việc tính sổ sách trước đây đã làm qua rồi, hôm đó người ghi công chấm việc kết sổ bị sốt, tôi biết một chút nên đã làm thay, tiền lương vẫn như cũ nhưng có vẻ nhàn rỗi hơn. Công việc nào cũng có mặt trái của nó, khiên vác vừa nắng lại vừa mệt nhưng không bị hao hụt tiền, ghi sổ sách sai một số làm phải bỏ tiền ra mà đền.

“Quan sát mọi người làm việc rồi trả công, nếu xong sớm thì cứ cho về sớm, còn mày trả công xong thì trở vào đây tính hết đóng sổ này dùm tao, tao đi Thuận Hải khoảng ba ngày.”

Nói xong Phượng thảy cái chìa khóa vào người tôi rồi kéo cái vali gấp gáp rời đi, có vẻ như vội lắm.

Khóa cửa nhà lại rồi chạy ra phía bến cảng, thấy tôi mọi người đều xúm lại hỏi liên tục, Xuân Tài hỏi trước.

“Chị chủ kêu mày vào trong làm gì vậy?”

Mặt Anh Tấn biến sắc.

“Trời ơi, đừng nói là tao nghĩ đúng nha.”

Tổng cộng sáu con người đều nhìn về chỗ Anh Tấn.

“Chắc không phải đâu, haha.”

“Chị chủ dặn mấy anh làm xong sớm thì về sớm, tôi tính lương cho mấy anh thay chị ấy.”

Nhìn mặt của Lập Sang có vẻ hơi cau có, hình như không thích tôi làm công việc này, cứ tưởng rằng đây là bản thân suy nghĩ nhiều, cả đám còn chưa rời đi đã nghe anh ta nói.

“Leo được lên giường rồi nên bây giờ sắp trở thành ông chủ, phải chi mình cũng có được chút nhan sắc thì tốt biết mấy.”

Lần lượt là Duy Quân và Thẩm Lương lên tiếng hùa theo.

“Con người ta đi làm ở ngoài nắng mà da dẻ như công tử ở trong dinh thự cả ngày, so làm sao được.”

“Người ta cũng siêng năng lắm đó, đừng nói nữa mà, không nịnh bợ sẽ không có lương, hiểu không?”

Thành Dũng tiến tới trước mặt ba người bọn họ.

“Mấy chú rảnh miệng quá thì đưa đây, tôi vả cho mỗi người một cái.”

Lập Sang nghênh mặt hướng về phía Thành Dũng ý định khiêu khích, mọi người còn tưởng Thành Dũng chỉ nói suông để cảnh cáo, vậy mà anh ấy lại siết chặt nắm đấm, một cú vào thẳng mặt của đối phương, ngầu thật nhưng cũng rắc rối rồi đây.

Hai phe mỗi bên ba – ba lao vào đánh nhau. Tay chân ai cũng khỏe, chật vật một lúc cũng đứng được vào vị trí ở giữa. Người can là người bị đánh nhiều nhất, tôi đã từng thấy người ta chứng minh câu nói này rồi.

Tiếng Lập Sang khiêu khích.

“Nhậu với nhau một hôm mà đã ra mặt giúp rồi, hay là đúng như lời thằng Lương nói, tụi mày đang nịnh bợ nó?”

Lần này là đến Xuân Tài, anh ấy lại đấm một cái vào sóng mũi. Trên mặt của Lập Sang máu me be bét, hai người bạn của Lập Sang vẫn còn sung sức, nhào tới nhào lui.

Mặt kệ ăn đòn nhiều hay ít, nếu còn đánh nhau như thế này thì ngày hôm nay chẳng ai làm việc.

“Đừng lại đi, bình bĩnh tĩnh một chút. Các anh làm công ăn lương, tôi cũng như vậy thôi.”

Anh Tấn hét lớn lớn.

“Mày đứng sang một bên đi, anh từ lâu cay mắt bọn này rồi.”

Một đống lộn xộn không có hồi kết, tự dưng mọi người dừng lại đột ngột, tôi còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

“Phượng Con đâu, dẫn tao đi gặp nó.”

Giọng nói của một người phụ nữ trung niên, tôi quay đầu lại nhìn thì biết được đó là Hai Tuyết, xếp thứ hai trong mười.

“Có chuyện gì không thể nói với tôi sao?”

Cố gắng bình tĩnh, giữ phong thái như ở trên du thuyền. Chị chủ không đứng bên cạnh tuy hơi sợ nhưng vẫn có thể kiềm cho đôi chân của mình không run rẩy.

“Nó không ở cái tổ chim của nó sao? Vậy tao mượn mày một chút chắc Phượng Con không có vấn đề gì đâu ha.”

Hai Tuyết đứng phía trước hiên ngang, hai bên bà ta là hai người phụ nữ phấn son, phía sau còn có vài người thanh niên, nhìn như vệ sĩ của bà ta.

Lần gặp đầu tiên bà ta không đánh tiếng tôi còn không biết ba ta là ai, lần gặp thứ hai đã thể hiện ý đồ không tốt. Đi theo bà ta sẽ không bao giờ có kết cục tốt, tôi nghĩ vậy.

“Tôi không có chuyện gì để nói với bà.”

Bà ta hất mặt nói.

“Mày không có quyền lên tiếng ở chỗ này.”

“Bà Hai Tuyết mời đi dùm cho, Phượng Con có dặn, nếu bà có đến tìm thì không nên khách khí.”

Lại một giọng nói mới mẻ nhưng cũng không phải lạ lẫm. Phương Nhã đi đến đứng bên cạnh tôi, câu nói mang đầy tính lịch sự nhưng không thiếu phần cảnh cáo.

“Thằng nhãi nhép như mày lấy đâu ra cái quyền chen vào chuyện của tao, con chó của thằng Tam Kiên có đúng không?”

“Bà muốn đàn ông đến điên rồi có đúng không? Mà đến bắt người sao đem có vài người vậy?”

Đến giây phút này cứ ngỡ mọi chuyện được giải quyết bằng lời nói, lại một lần nữa tôi đoán sai rồi. Người như bà Hai Tuyết sau có thể dùng lời nói để hóa giải mọi chuyện. Những người thanh niên phía sau bà ta đột nhiên nghênh ngang đi lên phía trước.

Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu
2 Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3 Chương 3: Người bạn duy nhất
4 Chương 4: Tìm Phương Trí
5 Chương 5: Mượn tiền
6 Chương 6: Một đống nợ
7 Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8 Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9 Chương 9: Sự trùng hợp
10 Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11 Chương 11: Lời mời
12 Chương 12: Đến nhà tôi
13 Chương 13: Uống không nỗi nữa
14 Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15 Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16 Chương 16: Phương Nhã giải vây
17 Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18 Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19 Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20 Chương 20: Giấc mơ
21 Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22 Chương 22: Dễ thở
23 Chương 23: Ngủ cùng nhau
24 Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25 Chương 25: Không có gì là miễn phí
26 Chương 26: Sự cố
27 Chương 27: Về từ cõi chết
28 Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29 Chương 29: Tức giận thay
30 Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31 Chương 31: Người này là ai?
32 Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33 Chương 33: Trở về Hải Nam
34 Chương 34: Gặp lại người quen
35 Chương 35: Mang thương tích trở về
36 Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37 Chương 37: Đối đầu
38 Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39 Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40 Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41 Chương 41: Cha truyền con nối
42 Chương 42: Buổi đấu giá
43 Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44 Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45 Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46 Chương 46: Có kẻ đột nhập
47 Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48 Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49 Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50 Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51 Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52 Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53 Chương 53: Có thể hôn mày không?
54 Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55 Chương 55: Nhận được vật phẩm
56 Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57 Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58 Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59 Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60 Chương 60: Gặp lại người xưa
61 Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62 Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63 Chương 63: Tang lễ
64 Chương 64: Ai là người thích hợp?
65 Chương 65: Tự quyết định
66 Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67 Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68 Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69 Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70 Chương 70: Rượt đuổi
71 Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72 Chương 72: Một phần mười sự thật
73 Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74 Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75 Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76 Chương 76: Bị tập kích
77 Chương 77: Lại được gặp nhau
78 Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79 Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80 Chương 80: Long Châu Sa
81 Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82 Chương 82: Trả nợ
83 Chương 83: Thoát thân
84 Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85 Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86 Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87 Chương 87: Khái niệm một lần
88 Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89 Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90 Chương 90: Đúng lúc
91 Chương 91: Hồi kết
92 Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93 Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94 Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95 Chương 95: Xoá khoảng cách
96 Chương 96: Du lịch
97 Chương 97: Không yên ổn
98 Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99 Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100 Chương 100: Ông bà Khâu
101 Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102 Chương 102: End
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu
2
Chương 2: Chuyến đi đến Thuận Hải
3
Chương 3: Người bạn duy nhất
4
Chương 4: Tìm Phương Trí
5
Chương 5: Mượn tiền
6
Chương 6: Một đống nợ
7
Chương 7: Cùng chị ấy đi đến một nơi
8
Chương 8: Nhân vật tầm cỡ
9
Chương 9: Sự trùng hợp
10
Chương 10: Vượt xa suy nghĩ của tôi
11
Chương 11: Lời mời
12
Chương 12: Đến nhà tôi
13
Chương 13: Uống không nỗi nữa
14
Chương 14: Thằng Trí sợ đi khám bệnh
15
Chương 15: Gây sự ở chỗ làm
16
Chương 16: Phương Nhã giải vây
17
Chương 17: Lại đụng mặt nhau
18
Chương 18: Cái chết của Ngữ Phượng
19
Chương 19: Chìm đắm trong suy nghĩ
20
Chương 20: Giấc mơ
21
Chương 21: Nơi đây rất giống địa ngục
22
Chương 22: Dễ thở
23
Chương 23: Ngủ cùng nhau
24
Chương 24: Sao bây giờ mới nói?
25
Chương 25: Không có gì là miễn phí
26
Chương 26: Sự cố
27
Chương 27: Về từ cõi chết
28
Chương 28: Được đón về Bắc Biên
29
Chương 29: Tức giận thay
30
Chương 30: Lại một nổi hận nhưng không phải của tôi
31
Chương 31: Người này là ai?
32
Chương 32: Bản thể thứ hai của Uy Vũ
33
Chương 33: Trở về Hải Nam
34
Chương 34: Gặp lại người quen
35
Chương 35: Mang thương tích trở về
36
Chương 36: Còn có người cao tay hơn?
37
Chương 37: Đối đầu
38
Chương 38: Chiến thắng dễ dàng
39
Chương 39: Trả lại đúng vị trí
40
Chương 40: Gặp lại Phượng Con
41
Chương 41: Cha truyền con nối
42
Chương 42: Buổi đấu giá
43
Chương 43: Mày biết sợ tao cũng biết
44
Chương 44: Thằng Trí muốn giết tôi
45
Chương 45: Thằng Trí uy hiếp An bụng phệ
46
Chương 46: Có kẻ đột nhập
47
Chương 47: Tôi lại được ra khỏi nhà giam
48
Chương 48: Thêm một thế lực muốn giết tôi
49
Chương 49: Dùng ván bài để quyết định
50
Chương 50: Kết quả nằm trong dự tính
51
Chương 51: Chỉ là một bữa ăn bình thường
52
Chương 52: Cuộc điện thoại lúc hai giờ sáng
53
Chương 53: Có thể hôn mày không?
54
Chương 54: Đến Thuận Hải một lần nữa
55
Chương 55: Nhận được vật phẩm
56
Chương 56: Tình cờ gặp nhau dưới trời mưa
57
Chương 57: Thằng Trí bị bệnh rồi
58
Chương 58: Đến rạp chiếu phim
59
Chương 59: Lần đầu trải nghiệm
60
Chương 60: Gặp lại người xưa
61
Chương 61: Phá vỡ lời hứa
62
Chương 62: Đi dạo quỹ môn quan
63
Chương 63: Tang lễ
64
Chương 64: Ai là người thích hợp?
65
Chương 65: Tự quyết định
66
Chương 66: Xuất hiện một thiên thần nhỏ
67
Chương 67: Lão Nhị còn có bộ mặt này sao?
68
Chương 68: Thì ra là Nhất Phong
69
Chương 69: Rắc rối từ chiếc nhẫn mà ra
70
Chương 70: Rượt đuổi
71
Chương 71: Sợ nhiều hơn là kinh ngạc
72
Chương 72: Một phần mười sự thật
73
Chương 73: Sao lại xuất hiện vào lúc này?
74
Chương 74: Lão Nhị cũng có ngày này
75
Chương 75: Bá Hậu không đòi được tiền
76
Chương 76: Bị tập kích
77
Chương 77: Lại được gặp nhau
78
Chương 78: Rốt cuộc cũng làm rồi
79
Chương 79: Thằng Trí rất giỏi dụ dỗ trẻ con
80
Chương 80: Long Châu Sa
81
Chương 81: Một phát hiện nhỏ
82
Chương 82: Trả nợ
83
Chương 83: Thoát thân
84
Chương 84: Những mối quan hệ căng thẳng
85
Chương 85: Xuất thân của Chí Bảo
86
Chương 86: Bị kẹp ở giữa
87
Chương 87: Khái niệm một lần
88
Chương 88: Lão Điêu không phải là không muốn
89
Chương 89: Yên bình trước cơn giông bão
90
Chương 90: Đúng lúc
91
Chương 91: Hồi kết
92
Chương 92: Cuộc sống bình yên nhưng không giống với tưởng tượng
93
Chương 93: Nhìn người ta hạnh phúc
94
Chương 94: Phương Trí xảy ra chuyện
95
Chương 95: Xoá khoảng cách
96
Chương 96: Du lịch
97
Chương 97: Không yên ổn
98
Chương 98: Tùy cơ ứng biến
99
Chương 99: Chuyện ngoài ý muốn
100
Chương 100: Ông bà Khâu
101
Chương 101: Miễn cưỡng gặp mặt
102
Chương 102: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play