Cạch....
Tiếng mở cửa vang lên kéo theo suy nghĩ của Cảnh Nghi trở về thực tại.
- Con dậy rồi sao? Nhanh chân chuẩn bị đồ đạc đi, hôm nay là ngày đầu tiên con bước chân vào giảng đường đại học đó.
Người nói câu nói ấy chính là Trần Anh, mẹ của Cảnh Nghi. Trong gia đình bà là người luôn yêu thương và ủng hộ mọi quyết định của cậu, trừ chuyện tình cảm với Thiệu Huy. Cảnh Nghi cũng không hiểu vì sao một người tâm lý như bà lại ngăn cấm cậu có mối tình với một người con trai khác. Chả lẽ chuyện đó làm bà mất mặt đến vậy?
Mải suy nghĩ vẩn vơ mà Cảnh Nghi dường như đã quên mất việc mẹ mình vừa mới bảo cậu phải nhanh chân chuẩn bị đi học.
- Cảnh Nghi, Cảnh Nghi....
Trần Anh vừa lay nhẹ người Cảnh Nghi vừa gọi cậu với mong muốn sẽ kéo được tâm hồn con trai trở về hiện thực.
- Dạ, mẹ kêu con có chuyện gì không ạ?
Vì vừa mới suy nghĩ về những chuyện khác nên tâm trí Cảnh Nghi giờ đây vẫn còn hơi mơ hồ, nhất thời không nhớ nổi việc khi nãy mẹ mình nói.
- Con làm gì mà mới sáng sớm đã suy nghĩ thất thần như vậy rồi? Mau nhanh chân chuẩn bị đồ xuống ăn sáng còn đi học. Sắp đến giờ vào lớp rồi.
- Mẹ có nhầm không vậy? Con ra trường từ tháng trước rồi mà?
Cảnh Nghi vừa nói vừa cau nhẹ mày lại như để thể hiện sự khó hiểu của bản thân khi nghe được câu nói của Trần Anh.
- Đúng thật là con ngủ nhiều quá nên mất trí nhớ tạm thời luôn rồi. Con mới vào đại học thôi đó con trai, ở đó mà nói linh tinh, mau nhanh chân lên. Mẹ xuống nhà chờ con.
Nói xong câu đó Trần Anh cốc nhẹ trán Cảnh Nghi với gương mặt có phần bất lực khi cậu giỡn nhây với mình như vậy.
Mẹ đi rồi nhưng tâm trí Cảnh Nghi hình như chưa muốn trở về hiện thực. Cậu vẫn còn đang thất thần với đống thông tin mình vừa nghe được từ mẹ. Chả phải cậu đã ra trường rồi sao? Hay là mẹ đùa cậu?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu thì Cảnh Nghi đã nhanh chóng phủi bỏ chúng. Phải biết rằng mẹ của Cảnh Nghi từ trước đến nay chưa hề đùa cậu lần nào, mỗi lời nói của bà đều chắc như đinh đóng cột. Đó cũng là nguyên nhân bà luôn thành công trong công việc vì chữ tín luôn gắn liền với tên tuổi của bà.
Nhanh chóng nghĩ đến một thứ, Cảnh Nghi vội rời khỏi giường. Sau khi lục lọi hết đống đồ trong phòng thì Cảnh Nghi cũng tìm thấy được một chiếc điện thoại cũ ở sâu trong hộc tủ quần áo.
Nhìn chiếc điện thoại cũ trên tay Cảnh Nghi có chút khó tin. Chả phải chiếc điện thoại này là thứ cậu trân trọng nhất năm mười tám tuổi hay sao? Cậu đã giấu mẹ đi làm ở ngoài để kiếm tiền mua nó với mong muốn có thể theo dõi mọi hoạt động của Thiệu Huy.
Thật ra nói như vậy không phải là năm mười tám tuổi Cảnh Nghi và Thiệu Huy đã quen nhau. Đó là chuyện của mấy tháng sau khi cậu bước chân vào giảng đường đại học. Còn năm mười tám tuổi thì hai người mới chỉ dừng ở việc Cảnh Nghi đơn phương Thiệu Huy từ năm lớp mười hai. Chiếc điện thoại trên tay này chính là thứ khiến cho Cảnh Nghi càng lún sâu tình cảm của mình với Thiệu Huy để rồi có kết cục như bây giờ.
Nhưng đó cũng chỉ là những chuyện trong quá khứ nên Cảnh Nghi có chút không muốn nhắc lại, muốn để nó vùi sâu vào giấc ngủ ngàn thu. Điều Cảnh Nghi ngạc nhiên ở đây là do chiếc điện thoại này đã bị Cảnh Nghi làm mất năm mười chín tuổi rồi, sao nay nó lại xuất hiện trong tủ đồ của cậu?
Một suy nghĩ có phần khó tin hiện diện trong đầu của Cảnh Nghi. Cậu nhanh chóng ấn nút bật nguồn của điện thoại và đúng như cậu đoán màn hình điện thoại ngay lập tức sáng lên.
Chờ đợi tầm một phút thì màn hình cũng về trang chính, nhìn thời gian hiện trên màn hình làm Cảnh Nghi cứng đờ người.
"Thứ Hai, ngày 5 tháng 9 năm 20xx"
Đây đúng là năm Cảnh Nghi bước chân vào đại học. Thật không thể tin điều mẹ cậu nói lại là sự thật. Dường như Cảnh Nghi đã quay trở lại bốn năm trước.
Biết được sự thật này tâm trạng Cảnh Nghi có phần vui vẻ không thôi. Cậu đã được trở về năm mười tám tuổi, khoảng thời gian mà mọi bi kịch trong đời cậu chưa hề xảy ra. Cảnh Nghi vẫn là một cậu ấm của Cảnh gia, và quan trọng hơn cả là hiện giờ cậu vẫn chưa quen Thiệu Huy.
Nhưng tâm trạng vui vẻ ấy lại mau qua đi và thế chỗ cho sự lo lắng. Cảnh Nghi sợ đây chỉ là một giấc mộng dài do mình tự tưởng tượng ra, đến lúc tỉnh lại cậu vẫn là phải đối mặt với tất cả mọi chuyện.
- Cảnh Nghi, con còn không mau xuống ăn sáng đi.
Tiếng Trần Anh vọng từ dưới tầng lên đã thành công làm cho suy nghĩ của Cảnh Nghi bị đứt quãng. Cậu cũng không quan tâm đến việc đây là mơ hay thật nữa. Nếu là mơ thì hãy để giấc mơ này thật đẹp đi.
Updated 53 Episodes
Comments
Nguyễn Hà
hay
2022-12-17
1
Olivia Catarina
hóng dữ lun
2022-11-14
0
ෆ╹ .̮ ╹ෆ thật mệt mỏi
2022-11-14
1