Vừa đặt chân vào căn nhà, Cảnh Nghi đã cảm nhận một mùi hương quen thuộc xộc thẳng vào mũi. Có lẽ đó là mùi của những đồ dùng trong nhà, hoặc cũng có thể đó là hơi thở ấm áp của gia đình khiến cho cậu cảm thấy nó quen thuộc.
Đặt túi đồ mới mua xuống bàn, Cảnh Nghi nhìn xung quanh nhà tìm kiếm bóng dáng của ba mẹ nhưng không thấy.
Trong lúc bần thần vì không biết ba mẹ đã đi đâu thì cậu đã vô thức thốt ra câu hỏi trong lòng của mình..
- Chả lẽ ba mẹ ra ngoài có việc?
Cảnh Nghi toan vào trong bếp nấu nướng thì ánh mắt bỗng va phải một món đồ. Đó là một bức tranh nghệ thuật. Bức tranh ấy vẽ chân dung một cậu thiếu niên với gương mặt rạng rỡ cùng nụ cười tươi trên đôi môi và trên toàn cơ thể cậu thiếu niên còn toát lên rất nhiều hơi thở của thanh xuân. Và cậu thiếu niên ấy không ai khác chính là Cảnh Nghi - chàng thiếu niên năm nay mới mười tám.
Bức tranh vẽ chính mình đã thành công thu hút sự chú ý của Cảnh Nghi. Cậu không tiếp tục bước vào trong bếp nữa mà rẽ hướng đi về phía đặt bức tranh.
Đến gần bức tranh rồi Cảnh Nghi mới nhìn rõ độ tinh xảo của nó. Các nét vẽ thanh thoát, màu sắc pha trộn rất hài hòa khiến cho người trong tranh dường như còn rạng rỡ và thu hút hơn người ngoài đời.
Nhẹ miết tay lên bức tranh tuyệt đẹp, Cảnh Nghi không khỏi cảm thán trong lòng về tác giả của bức tranh tuyệt hảo này.
Mải mê ngắm nhìn bức tranh nên tâm trí Cảnh Nghi giống như đang chìm trong một mộng tưởng do chính bản thân cậu tạo ra. Thế giới mà cậu đang đắm mình trong đó tách biệt hoàn toàn với thực tại. Chính vì vậy nên khi ba mẹ đã về đến nhà Cảnh Nghi vẫn không hề hay biết sự xuất hiện của cả hai. Mãi cho tới khi mẹ cậu lên tiếng, Cảnh Nghi mới bừng tỉnh khỏi ảo mộng.
- Cảnh Nghi...con về khi nào mà không báo cho ba mẹ biết vậy?
Trần Anh vừa hỏi thăm cậu vừa bước lại gần phía con trai. Đến khi câu hỏi được nói ra đầy đủ thì bà cũng đã dừng trước mặt Cảnh Nghi.
Vội chuyển sự chú ý của bản thân từ bức tranh sang người đang đứng trước mặt. Cảnh Nghi nhoẻn miệng cười vui vẻ với mẹ.
- Con cũng mới về thôi mẹ. Hôm nay là ngày nghỉ nên con cũng muốn tranh thủ về thăm ba mẹ. Dù sao mấy tháng rồi con không về..
Khi nói đến câu cuối giọng điệu của Cảnh Nghi bỗng trở nên nhẹ hơn rất nhiều. Cậu cảm thấy trong lòng mình dấy lên một cảm giác tội lỗi khi đã lâu không về thăm ba mẹ..
Biết tâm tư của Cảnh Nghi hình như không ổn, Trần Anh nhanh chóng kéo con trai về phía bàn để khiến cậu bớt suy nghĩ tiêu cực.
- Chuyện ấy ba mẹ cũng không có để tâm. Con học ở trên đó cũng không phải là nhàn rỗi gì, mẹ biết con có rất nhiều bài vở phải giải quyết. Không về thăm ba mẹ có một thời gian ngắn cũng có sao đâu. Chả phải bây giờ con đang ngồi đây rồi sao?
Trần Anh vừa nói vừa cười vui vẻ như để động viên tinh thần đang không tốt của Cảnh Nghi. Và đúng như mong muốn của bà, tâm trạng của Cảnh Nghi sau đó đã tốt lên rất nhiều.
- Vẫn là mẹ luôn bao dung cho con.
Nghe thấy Cảnh Nghi nói vậy Trần Anh vội nhéo nhẹ mũi cậu với tâm trạng vui vẻ hết sức.
- Nói thừa, cả Cảnh gia này có mình con là người thừa kế, mẹ không bao dung cho con thì cho ai?
Cảnh Nghi nghe vậy thì chỉ biết mỉm cười mà không nói gì.
- Con thấy thích bức tranh kia không Cảnh Nghi?
Nãy giờ mãi nói chuyện với mẹ nên Cảnh Nghi nhất thời quên mất ba mình cũng mới đi đâu về cùng mẹ..
Đột nhiên bây giờ ông lên tiếng làm cho Cảnh Nghi có chút giật mình. Tuy nhiên ngay sau đó cậu đã bình thường lại, xem như chưa có chuyện gì xảy ra.
- Ba nói bức tranh vẽ con ở đằng kia sao?
Mặc dù Cảnh Nghi cũng mơ hồ đoán được "bức tranh kia" trong câu nói của ba là bức tranh khi nãy cậu ngắm nhìn. Tuy nhiên Cảnh Nghi vẫn muốn hỏi lại cho chắc chắn.
Cảnh Từ sau khi nghe thấy câu hỏi của con trai thì cũng gật nhẹ đầu.
- Con thấy bức tranh đó rất đẹp. Ba mẹ đã mua nó trong một buổi triển lãm nào đó à?
Khi Cảnh Nghi nói cậu này cậu đoán rằng câu trả lời của ba mẹ sẽ là "đúng vậy". Dù sao từ trước đến nay ba mẹ cậu vẫn luôn có thói quen đến các buổi triển lãm để thỏa lòng yêu thích tranh vẽ của bản thân. Nhưng thật không ngờ câu trả lời của Cảnh Từ lại làm cậu có chút giật mình, câu trả lời ấy nằm ngoài suy nghĩ của Cảnh Nghi.
- Không phải, bức tranh ấy là do ba tự vẽ. Ba muốn treo nó ở thư phòng con thấy hợp không?
Suýt chút nữa là Cảnh Nghi đã đứng bật dậy vì những gì mình vừa nghe được. Tuy nhiên đến cuối cùng cậu vẫn là giữ được bình tĩnh mà ngồi yên với tâm trạng trong lòng có chút hoang mang vì không biết mình có nghe nhầm lời ba nói hay không.
- Con không biết đâu. Ba con vì muốn có một bức tranh hoàn hảo như thế kia đã phải đi học một lớp đào tạo ba tháng ở trung tâm đó. Ông ấy vẽ bức chân dung của con chắc cũng phải trên dưới hai mươi lần rồi mới ra một bức mà bản thân ưng ý. Con xem ba con có cố chấp không chứ? Mẹ bảo ông ấy mua một bức bên ngoài về hoặc thuê họa sĩ vẽ riêng cũng được. Nhưng đến cuối ông ấy vẫn bác bỏ tất cả, bảo rằng phải tự tay mình vẽ mới có giá trị.
Trần Anh vừa nói vừa bày ra vẻ mặt bất lực trước sự hồi tưởng về các việc mà ông chồng mình đã làm trong thời gian qua. Tuy bất lực và có chút chê bai chồng là vậy nhưng Cảnh Nghi vẫn thấy sâu trong đáy mắt của mẹ mình là sự tự hào và hãnh diện khi có một người chồng đa tài như thế...
Updated 53 Episodes
Comments
Giangg Giangg
gia đình tình cảm quá đi
2022-12-15
0