Chương 13: Giúp đỡ người khác

Sau khi thông báo việc quan trọng xong xuôi, giáo viên chủ nhiệm bắt đầu vào tiết học mới..

...

Tiếng trống trường vừa vang lên tất cả sinh viên đã nhanh chân ra khỏi lớp, và như cũ Cảnh Nghi vẫn là người chậm chân nhất cái lớp này. Khi cậu dọn xong sách vở, vừa ngẩng đầu lên thì lớp học đã chỉ còn lác đác vài ba người cùng giáo viên vẫn còn đang bận dọn dẹp đồ của bản thân. Cậu cũng không để ý gì đến giáo viên nữa vì sợ bị cô giao việc như hôm trước nên đã nhanh chân chạy xuống căn tin.

...

Cảnh Nghi đang ngồi ăn tại căn tin thì cảm nhận được có ai đó vừa ngồi xuống cạnh mình nên đưa mắt sang bên cạnh nhìn xem là ai. Đối mặt với cậu bây giờ là một cô gái có ngoại hình đúng chuẩn mọt sách. Gương mặt nhìn qua có vẻ không được sắc sảo lại cộng thêm cặp kính cận dày cộp, làm cho Cảnh Nghi cảm thấy khó thở vì hình mẫu chăm học này.

Còn đang định quay lại việc ăn của bản thân thì cô bạn bên cạnh đã lên tiếng bắt đầu câu chuyện khiến Cảnh Nghi có hơi ngạc nhiên. Cậu cứ nghĩ có thể là do hết bàn nên cô ấy mới ngồi cạnh cậu, ai ngờ người ta có mục đích..

- Cậu là Cảnh Nghi năm nhất khoa thanh nhạc đúng không?

Khi hỏi câu đó, giọng nói của cô gái mang vài phần rụt rè làm cho Cảnh Nghi thấy được cô gái này vốn mọi khi cũng không giao tiếp nhiều.

- Đúng vậy. Cậu tìm mình là có việc gì sao?

- À không không...mình chỉ đơn giản là mến mộ cậu đã lâu nên muốn làm quen chút thôi.

Cảnh Nghi vừa đưa ra câu hỏi cô gái đã vội xua tay để mong cậu sẽ không hiểu lầm.

Còn về phần Cảnh Nghi cậu có chút ngạc nhiên vì câu nói của cô gái. Thật không ngờ mới vào trường được mấy tuần Cảnh Nghi đã có cho mình một người hâm mộ. Nhớ kiếp trước cả bốn năm đại học cậu đều dùng để theo đuổi Thiệu Huy, chả hề quan tâm đến những cô gái xung quanh. Giờ ngồi ngẫm lại hình như khi đó cậu cũng nhận được không ít thư tỏ tình của mấy hoa khôi trong trường đâu.

- Cậu thật sự mến mộ mình sao? Vì sao vậy?

Mặc dù Cảnh Nghi cơ bản có thể đoán được nguyên nhân cô gái này có cảm tình với mình là do ngoại hình hoặc gia thế của bản thân, nhưng vì không biết tiếp diễn cuộc trò chuyện ra sao nên Cảnh Nghi đành đưa ra câu hỏi như vậy.

Thật không ngờ câu trả lời của cô gái nằm ngoài suy nghĩ của Cảnh Nghi. Cậu có chút khó tin vì lý do cô ấy nói ra.

- Mình...mình mến mộ cậu vì tấm lòng thương người của cậu...

- Thương người? Cậu và mình có từng quen nhau?

Cảnh Nghi hỏi liên tiếp hai câu như để bày tỏ sự khó tin trong lòng của mình. Trong trí nhớ của cậu, cô bạn này hình như chưa từng xuất hiện trước mặt cậu trước đây bao giờ. Sao bây giờ lại có thể khẳng định cậu có tấm lòng thương người?

- Thật ra...tháng trước...cậu còn nhớ đã từng giúp một bé trai mười tuổi khỏi bọn xấu không?

Một bé trai mười tuổi? Cụm từ này đã thành công khiến cho Cảnh Nghi nhớ về khoảng thời gian một tháng trước. Đúng là hôm đó trên đường đi mua sắm đồ dùng cho năm học mới, Cảnh Nghi có bắt gặp một bé trai đang bị mấy đứa lớn hơn một chút bắt nạt. Hình như khi đó bọn kia đang muốn trấn lột tiền bé trai ấy.

Khi thấy cảnh ấy Cảnh Nghi cũng không nghĩ nhiều mà ra tay giúp bé trai một chút, cũng coi như là tiện tay đi. Vậy mà không nghĩ tới việc này đã bị người khác nhìn thấy, để rồi nó là lý do người ta mến mộ cậu. Cảnh Nghi không biết bây giờ mình nên khóc hay cười cho phù hợp với tình cảnh hiện tại.

- Đúng vậy...dù sao cũng chỉ là do mình thấy không vừa ý mấy cảnh như vậy nên tiện tay giúp đỡ chút..

- Cảm ơn cậu nhiều, bé trai hôm đó chính là em trai của mình. Nếu hôm đó không có cậu chưa chắc bây giờ em ấy còn an lành. Bọn côn đồ đấy lúc nào cũng bắt nạt em ấy, cướp hết tiền em ấy kiếm được nhờ phụ việc tại một quán nhỏ. Mọi hôm em ấy cứ âm thầm chịu đựng, lần nào cũng đem một phần tiền của mình đưa cho bọn ấy. Mãi đến hôm đó em ấy không kiếm được nghìn nào tại chủ quán bận việc nên tạm thời đóng cửa. Đang lang thang trên đường về nhà với tâm trạng buồn chán em ấy lại bắt gặp bọn côn đồ kia. Lần này em ấy không có tiền nên bọn chúng định đánh em ấy. Cũng may mà có cậu...

Cô gái vừa kể lại mọi chuyện vừa xúc động đến nghẹn lời, giọng nói theo đó cũng nhỏ dần.

Còn về phần Cảnh Nghi, cậu không nghĩ hôm đó mình chỉ đơn thuần tiện tay mà lại giúp cho bé trai ấy nhiều như vậy.

- Vậy sau hôm đó em ấy chịu nói hết mọi chuyện với cậu?

Cảnh Nghi không hề nói mấy câu khách sáo như "mình cũng không ngờ mình lại vô tình giúp em trai cậu nhiều như vậy", "em trai cậu thật đáng thương", "bọn côn đồ kia nên bị pháp luật xử lý". Đó là suy nghĩ của cậu khi nãy.

Cảnh Nghi cũng không ngờ suy nghĩ là vậy nhưng lời mình nói ra lại khác hoàn toàn. Điều này thể hiện ở gương mặt ngạc nhiên của cô gái ngồi cạnh cậu.

- Đúng vậy...

Mặc dù ngạc nhiên với câu hỏi của Cảnh Nghi nhưng cô gái cũng nhanh chóng bình tĩnh lại mà trả lời câu hỏi của cậu.

- Cảnh Nghi...cậu cậu có thể nhận phần quà cảm ơn này của mình không?

Sau khi lấy hết dũng khí cô gái bèn đưa ra trước mặt cậu một hộp quà hình vuông xinh xắn. Nhìn qua là biết đồ do chính tay cô gái này tự làm. Cảnh Nghi có chút lưỡng lự không muốn nhận. Dù sao cậu cũng không muốn nhận đồ của con gái nhà người ta cho lắm.

- Xin lỗi...phần quà này...mình không thể nhận được.

Mặc dù biết câu nói của bản thân sẽ làm tổn thương nhiều đến lòng tự trọng của một người con gái, đặc biệt là cô gái trước mặt Cảnh Nghi bây giờ, nhưng đến cuối cùng Cảnh Nghi vẫn là dứt khoát từ chối. Cậu không muốn bản thân là con người gieo hi vọng cho người khác rồi lại dập tắt nó. Như vậy sẽ rất tàn nhẫn...

Hot

Comments

Giangg Giangg

Giangg Giangg

hóng nha

2022-12-13

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ta trọng sinh rồi sao?
2 Chương 2: Như một giấc mơ
3 Chương 3: Đại học Nhất Trung
4 Chương 4: Gặp lại "bạn cũ"
5 Chương 5: Oan gia ngõ hẹp
6 Chương 6: Tình cũ không rủ cũng tới
7 Chương 7: Sự cố giờ kiểm tra
8 Chương 8: Chăm sóc
9 Chương 9: Ai cũng quan tâm
10 Chương 10: Cảm xúc khác lạ
11 Chương 11: Cùng nhau đến trường
12 Chương 12: Kiểm tra giữa kì
13 Chương 13: Giúp đỡ người khác
14 Chương 14: Ngày thi đã đến
15 Chương 15: Chuỗi ngày thi
16 Chương 16: Về thăm nhà
17 Chương 17: Nhớ lại quá khứ
18 Chương 18: Thông báo kết quả thi
19 Chương 19: Lời hứa
20 Chương 20: Từ chối
21 Chương 21: Cùng nhau đến thư viện?
22 Chương 22: Bất ngờ trong thư viện
23 Chương 23: Giảng bài
24 Chương 24: Bữa ăn trưa
25 Chương 25: Lời tỏ tình chưa kịp nói ra
26 Chương 26: Đau nhất không phải là đơn phương
27 Chương 27: Mất anh
28 Chương 28: Buổi thử vai
29 Chương 29: Có lẽ...
30 Chương 30: Bữa tiệc khai máy
31 Chương 31: Say rượu
32 Chương 32: Sự xuất hiện của bà chủ lớn
33 Chương 33: Sự cố
34 Chương 34: Nhà đầu tư mới
35 Chương 35: Người đã trở về
36 Chương 36: Vai nam chủ
37 Chương 37: Nghiên cứu kịch bản
38 Chương 38: Tra nam
39 Chương 39: Bắt đầu quay phim
40 Chương 40: Mời em một bữa được không?
41 Chương 41: Say
42 Chương 42: Không biết nên khóc hay cười
43 Chương 43: Cuộc gọi
44 Chương 44: Bận tâm
45 Chương 45: Đàn anh, anh ghen sao?!
46 Chương 46: Xác định quan hệ
47 Chương 47: Một tình yêu đẹp
48 Chương 48: Bất ngờ dành cho em
49 Chương 49: Sự chiếm hữu và dục vọng cao
50 Chương 50: Tâm địa xấu xa của Thiệu Huy
51 Chương 51: Biên kịch và đạo diễn
52 Chương 52: Bất an trong lòng
53 Chương 53: Nắm tay
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: Ta trọng sinh rồi sao?
2
Chương 2: Như một giấc mơ
3
Chương 3: Đại học Nhất Trung
4
Chương 4: Gặp lại "bạn cũ"
5
Chương 5: Oan gia ngõ hẹp
6
Chương 6: Tình cũ không rủ cũng tới
7
Chương 7: Sự cố giờ kiểm tra
8
Chương 8: Chăm sóc
9
Chương 9: Ai cũng quan tâm
10
Chương 10: Cảm xúc khác lạ
11
Chương 11: Cùng nhau đến trường
12
Chương 12: Kiểm tra giữa kì
13
Chương 13: Giúp đỡ người khác
14
Chương 14: Ngày thi đã đến
15
Chương 15: Chuỗi ngày thi
16
Chương 16: Về thăm nhà
17
Chương 17: Nhớ lại quá khứ
18
Chương 18: Thông báo kết quả thi
19
Chương 19: Lời hứa
20
Chương 20: Từ chối
21
Chương 21: Cùng nhau đến thư viện?
22
Chương 22: Bất ngờ trong thư viện
23
Chương 23: Giảng bài
24
Chương 24: Bữa ăn trưa
25
Chương 25: Lời tỏ tình chưa kịp nói ra
26
Chương 26: Đau nhất không phải là đơn phương
27
Chương 27: Mất anh
28
Chương 28: Buổi thử vai
29
Chương 29: Có lẽ...
30
Chương 30: Bữa tiệc khai máy
31
Chương 31: Say rượu
32
Chương 32: Sự xuất hiện của bà chủ lớn
33
Chương 33: Sự cố
34
Chương 34: Nhà đầu tư mới
35
Chương 35: Người đã trở về
36
Chương 36: Vai nam chủ
37
Chương 37: Nghiên cứu kịch bản
38
Chương 38: Tra nam
39
Chương 39: Bắt đầu quay phim
40
Chương 40: Mời em một bữa được không?
41
Chương 41: Say
42
Chương 42: Không biết nên khóc hay cười
43
Chương 43: Cuộc gọi
44
Chương 44: Bận tâm
45
Chương 45: Đàn anh, anh ghen sao?!
46
Chương 46: Xác định quan hệ
47
Chương 47: Một tình yêu đẹp
48
Chương 48: Bất ngờ dành cho em
49
Chương 49: Sự chiếm hữu và dục vọng cao
50
Chương 50: Tâm địa xấu xa của Thiệu Huy
51
Chương 51: Biên kịch và đạo diễn
52
Chương 52: Bất an trong lòng
53
Chương 53: Nắm tay

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play