Chương 2: Con Không Muốn Gả

Bên đá Tam Sinh, Mạnh Bà Bà vẫn nhớ như in một dấp dáng nam tử vẻ ngoài uy dũng, tuấn tú xuất phàm năm đó, trên người là chiến giáp còn chằng chịt vết thương, bê bết máu.

Bước đến cầu Nại Hà, giọng nói nghe bi ai hỏi Mạnh Bà rằng:

"Mạnh Bà, ta nợ một nữ tử đoạn nhân duyên dang dỡ, muốn gặp lại nàng để tiếp tục tiền duyên.

Nếu ta uống qua Vong Tình Thủy, thì sau khi bước vào luân hồi ta sợ lại không nhớ ra nàng."

Đôi mắt đen láy của nam nhân nhìn Mạnh Bà Bà, ba phần cầu khẩn, ba phần không cam tâm, bốn phần là bi ai không thể thấu.

Mạnh Bà Bà điềm tĩnh múc bát Vong Tình đưa về phía hắn.

" Nhân duyên của kiếp này nếu như không thành là do duyên phận hai ngươi chưa đủ, sau khi chuyển thế luân hồi, nếu còn duyên phận ắt sẽ được an bày tương ngộ".

Hắn nhìn vào bát Vong Tình Thủy trong tay Mạnh Bà Bà nét anh tuấn hiện ra sự chua xót.

" Ta không cam tâm. Có cách nào giúp ta tìm lại được nàng, dù là bao lâu ta cũng không muốn quên đi nàng ấy ."

Mạnh Bà Bà thở dài, đặt bát Vong Tình Thủy xuống bàn trước mặt, một tay chỉ ra xa.

" Kia là Vong Xuyên Hà sâu không thấy đáy, bên dưới vô số cô hồn dã quỷ mãi không được đầu thai, bên dưới là trùng rắn khắp nơi.

Nếu ngươi không muốn uống bát Vong Tình Thủy, phải gieo mình xuống sông chịu khổ, đợi một nghìn năm sau nếu lòng không đổi có thể trở về nhân gian tìm lại nữ tử mà ngươi yêu".

Cao Lãng một thân to lớn, ánh mắt kiên định đáp lời :

" Được, ta bằng lòng chịu khổ ".

Nước Vong Xuyên đỏ tươi như máu, vô số trùng rắn muốn xâu xé linh hồn bên dưới, đau không gì bì được, mùi tanh hôi tạt thẳng vào mặt.

Một nghìn năm đó, hắn vô số lần nhìn thấy nàng trong muôn vàn kiếp số bước qua cầu Nại Hà đến bờ bên kia, đi vào luân hồi.

Chỉ có hắn nhìn thấy và nhận ra nàng, dáng vẻ yêu kiều luôn trong tâm trí.

Mạnh Bà cạnh đá tam sinh nhìn vận mệnh kiếp này của Phong Nguyệt Thiền và Cao Lãng, thở dài một tiếng, hướng ánh mắt ra dòng Vong Xuyên thán:

" Ta ngày ngày, tháng tháng, năm năm, ở nơi đây chứng kiến bao nhiêu sự cố chấp của người đời với tiền duyên, chỉ là không hiểu được thứ tình cảm khiến một đời khắt cốt ghi tâm đó, không phải vũ khí phi thường, cũng không phải tiên dược thần thông, sao có thể dễ dàng khiến một con người cứng cỏi kiên định, lại trở nên dịu dàng, lưu luyến mãi.

Bằng lòng từ bỏ cả cơ hội luân hồi, chịu mọi đau đớn đợi chờ lâu đến như vậy, chỉ để gặp lại một người ".

Trên cầu Nại Hà những linh hồn nối tiếp nhau thành hàng dài vô tận, chậm rãi tiến về phía bên kia, không gian u ám, linh dị.

Tại một nơi khác không thuộc dương gian, cũng không nằm trong âm giới.

Bầu trời tầng tầng lớp lớp những đám mây xám màu, mây đen cuồn cuộn chất chồng lên nhau, đất trời âm u.

Tạo thành cột xoắn ở giữa các tảng mây.

Cả một vùng sấm chớp không ngừng, không trung lạnh lẽo bao trùm.

Từ chỗ xoắn của mây đó giáng xuống một luồng ánh sáng, tiếng sấm gầm rú khủng khiếp.

Cột sấm rất lớn, loé lên giáng thẳng xuống người nam nhân bên dưới, mồ hôi đầm đìa, cơ bắp toàn thân gồng gánh vì đau đớn.

Sau khi tia sấm đó tan mất, tiếp tục một luồng sấm thứ hai uy lực càng tăng mạnh hơn luồng sấm ban đầu.

Nam tử vai trần, tóc xoã dài, tứ chi bị cùm kẹp trong Xích Phệ Hồn, vô cùng đau đớn.

Nghiến răng, nghiến lợi lộ khớp thái dương. Đôi mắt căng đỏ bắn ra tia máu.

Cứ như vậy phải chịu thêm mười luồng sấm nữa.

Mà mỗi một luồng sấm mỗi lúc mạnh dần, giáng xuống thân thể như đánh nát da thịt, gân cốt như bị bóp gãy, đau đớn không gì tả nổi.

Mười hai luồng sấm kết thúc, cột sáng thu về mất hút theo những đám mây.

Mây tối màu tan, đất trời tươi sáng trở lại.

Xích Phệ Hồn ở tứ chi cũng tiêu tán, Cao Lãng ngã xuống bất động trên nền đất, toàn thân vấy máu không còn sức lực, ngất đi.

Tại nhân gian, trời vừa mới sáng.

Trong đình nghỉ mát Phong Nguyệt Thiền tay cầm kim khâu, thêu từng mũi, từng mũi.

Nhành hoa anh đào trên chiếc khăn tay từng đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, tinh xảo.

Nha hoàn Linh Lung nịnh nọt:

" Quận chúa người thật giỏi giang, thêu hoa sống động.

May vá thêu thùa nào thua kém các ma ma trong Cung ".

Phong Nguyệt Thiền đưa ánh mắt dịu dàng nhìn qua gương mặt nhỏ nhắn, cái miệng khéo léo của Linh Lung, mang theo nụ cười:

" Có đẹp không ?"

" Thưa Quận Chúa, rất là đẹp ". Linh Lung lanh lợi trả lời.

" Quận Chúa, người nghỉ ngơi một lát, hôm nay em có làm món bánh ngọt mà người thích, người ăn một miếng đi ".

Nha hoàn Linh Lung vừa nói, tay vừa nâng bình rót trà vào tách bằng bạch ngọc, mùi hương của trà dịu dàng phảng phất.

Dư vị thanh mát, sau khi uống hương thơm còn lưu lại trong miệng, rất lâu mới tan hết, là loại trà thượng hạng.

Nguyệt Thiền tay không rời kim khâu:

" Ca ca sắp trở về, ta muốn nhanh chóng thêu xong khăn tay tặng cho huynh ấy ".

" Vương Gia ".

Những nô tỳ đứng hầu quanh Nguyệt Thiền hành lễ trước Thân Vương Gia, Phong Tịch cha của Phong Nguyệt Thiền.

Nguyệt Thiền đang chăm chú may vá, ngước đầu lên nhìn đã thấy Phong Vương Gia bước vào gần đến thềm của đình nghỉ mát.

Đặt khăn tay còn thêu dở lên bàn, cúi đầu khụy thấp người hành lễ:

" Con gái thỉnh an cha ".

" Cha lên triều đã trở về rồi ".

Phong Vương Gia trong bộ triều phục, lông mày đậm nét, nhân trung sâu rõ cười tươi đỡ lấy tay nữ nhi đứng dậy.

Nhìn vào khăn thêu hoa đào đẹp đẽ, trêu chọc Nguyệt Thiền, đồng thời cầm lấy tách trà mà cô dâng đến:

" hey ya... Con gái lớn rồi chỉ nhớ đến người huynh trưởng, khăn tay tươm tất chờ ngày thắng trận hồi phủ.

Lão phu già rồi không ai thương nhớ, khăn tay không có để dùng ".

Nguyệt Thiền mỉm cười dung mạo kiều diễm, bước ra phía sau Phong Tịch đang ngồi, xoa vai cho ngài:

" Con gái thêu khăn tay và băng đầu gối cho huynh trưởng, sợ huynh ấy nơi chiến trường khắt nghiệt không có để dùng.

Áo mùa đông và đế hài mới của cha, con gái đã làm xong chỉ là chưa kịp dâng tặng ".

Phong Vương Gia ánh lên sự vui vẻ, ngoái lại nhìn nữ nhi xinh đẹp của mình.

Mang theo sự ấm áp tay đặt lên tay Nguyệt Thiền đang xoa bóp vai, vỗ vỗ nhẹ.

" Nguyệt Nhi, năm nay con cũng không còn nhỏ, cũng đến lúc tìm một mối hôn sự tốt cho con rồi ".

Gương mặt thanh tú của nữ nhân liền bất ngờ đổi sắc, nhanh chóng đáp:

" Con gái vẫn chưa muốn gả đi, chỉ mong có thể ở lại trong Vương Phủ, hầu hạ cha cả đời ".

Lão Vương Gia cười một cách yêu chiều nói với Phong Nguyệt Thiền:

" Con gái đến tuổi cặp kê còn không gả đi sẽ bị đàm tiếu, sau này muốn gả cũng rất khó.

Hơn nữa con không muốn gả đợi đến khi không ai thèm hỏi cưới, chẳng lẽ muốn trở thành một bà cô già nua, xấu xí ở lại trong phủ hết đời hay sao ? "

" Ha...ha.." Lão Vương Gia cất tiếng cười hào sảng.

" Cho dù có thành bà cô già nua xấu xí, con gái cũng không muốn gả ".

Hậu viện Vương Phủ rộng lớn, bạt ngàn hoa anh đào, cây xanh trái chín. Trong đình nghỉ mát vang lên tiếng nói cười.

Xung quanh đầy nắng sớm nhạt màu chiếu từng ngõ ngách, khung cảnh ấm áp khiến người ta khao khát.

Màu trời hôm ấy vô cùng tươi đẹp trên mái ngói Vương Phủ.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play