Chương 3: Dịch Bệnh

" Quận Chúa, người cận thẩn ". Nói nhỏ

" ay ya..." Nguyệt Thiền bị nhánh cây gần đó vướng vào tay áo, cào xước da tay.

" Cẩn thận, cẩn thận một chút ".

Bên trong vách tường Vương Phủ, Nguyệt Thiền dựng một cái thang cao bắt lên đỉnh tường, đã trèo lên được nửa đoạn.

Linh Lung bên dưới không ngừng nhìn xung quanh cẩn thận canh giữ, hai tay cầm chắc lấy chân thang.

Sau khi Nguyệt Thiền lên đến đỉnh tường liền căn dặn Linh Lung:

" Nếu cha ta có đến tìm, em đóng giả làm ta nằm trên giường, nói rằng còn muốn ngủ, không được để lộ, em biết chưa ?"

Linh Lung phía dưới mặt nhăn nhó đáng thương:

" Quận Chúa hay là người cho Linh Lung theo cùng, nô tỳ không yên tâm ".Cầu xin

" Không được, nếu em cũng đi theo vậy ai giúp ta trì hoãn. Cha ta mà phát hiện, chắc chắn sẽ tìm kiếm bắt ta trở về ". Nguyệt Thiền không đồng ý.

Linh Lung vẫn không nỡ:

" Quận Chúa, em biết rồi. Người nhất định phải cẩn thận.

Người nhanh về sớm, nếu để Vương Gia biết được sẽ đánh chết nô tỳ ".

" Ta biết rồi ".

Nói xong liền nhanh chân trèo lên cây Tùng cạnh tường bên ngoài, rồi rời khỏi Phủ, đi về cổng thành phía Đông.

Ngay lúc này Nguyệt Thiền vừa đi khỏi, một toán quân địch đi từ cổng phía Tây tiến vào Hoả Quốc.

Trên đường đi giết chóc bá tánh, hà hiếp dân nữ và trẻ nhỏ.

Cảnh vật hỗn loạn vô cùng.

Trong nội viện Vương Phủ một nhóm người mặc áo đen, mặt che bằng vải đen không nhìn rõ dung mạo lẻn vào.

Một tên dáng người cao lớn, đôi mắt sát khí đằng đằng, trong tay cầm thanh kiếm sắt nhọn xông vào thư phòng của Phong Tịch.

Cùng lúc đó, toán người bên ngoài truy sát các lính canh gác bảo vệ Vương Phủ.

Trên dưới Vương Phủ bị giết chóc, Linh Lung đang nằm trên giường giả mạo Nguyệt Thiền, trên dưới trùm kín chăn, nghe thấy tiếng mở cửa liền nói vọng ra từ trong rèm ngủ:

" Hôm nay ta rất mệt, ta muốn được nghỉ ngơi thêm một chút, đừng làm phiền ta ".

Lúc này, tên sát thủ máu lạnh cầm theo kiếm sắt, đôi mắt hung tợn cẩn trọng tiến đến giường ngủ.

Hắn vun kiếm, đâm xuyên qua lớp chăn dày, người trong chăn chỉ kịp kêu lên một tiếng "hự" rồi tắt lịm, máu tươi nhuộm đỏ tắm chăn, loang lổ.

Bên trong thư phòng, Thân Vương Gia Phong Tịch đang ngồi đọc sách, bất ngờ trước sự xuất hiện của vị khách không mời.

Rồi điềm tĩnh đứng lên, đối diện với tên sát thủ.

" Ngươi là ai ?

Ai phái ngươi đến ? ".

" Lão Vương Gia, ông còn nhớ Triệu Vĩ Thành không ? "

Sắc mặt Phong Tịch vẫn không cảm thấy bất ngờ, như đã lường trước ngày này.

" Cuối cùng thì hắn cũng không nhịn được mà ra tay rồi sao ?" Phong Tịch nói bằng giọng điệu chế giễu, khoé môi cong lên cười nhạt.

" Năm đó, ta cùng Triệu Vĩ Thành tình như huynh đệ, chớp mắt mà đã trở thành hiểu lầm đó cũng dây dưa nhiều năm như vậy rồi.

Tiếc là đến hiện tại hắn vẫn không thể thông suốt được khúc mắc, đã như vậy rồi...Đến đi ".

Phong Tịch bắt lấy thanh kiếm trên giá kiếm đặt sau lưng, ánh mắt kiên định nhìn kẻ địch trước mặt.

" Lão Vương Gia, ta nhận lệnh phải mang thi thể ông về phục mệnh, đắc tội rồi ".

Nói rồi tên sát thủ lạnh lùng lao đến, vun mũi kiếm về hướng Vương Gia. Hai bên đánh nhau kịch liệt.

Trong lúc khinh suất, Phong Tịch trúng một mũi kiếm xuyên qua ngực, máu tươi trào ra, ngã quỵ trên nền nhà.

Trước lúc kịp mất đi ý thức Phong Tịch vẫn nghĩ đến hai hài nhi của mình.

* Dũng Nhi, Nguyệt Nhi hai con nhất định phải bình an*

Rồi nhắm mắt, hơi thở cũng tan biến.

...----------------...

Ra khỏi ngoại thành phía Đông, cách xa một chặn đường có một trấn nhỏ, trong trấn dịch bệnh hoành hành, người dân khắp nơi nằm la liệt.

Phong Nguyệt Thiền bước đến cổng trấn đã bị quân lính canh gác chặn lại.

" Vị cô nương này, trong trấn đang có dịch bệnh hoành hành, không phận sự không thể vào được, xin mời cô nương quay lại đi hướng khác".

" Tôi là đại phu, tôi nhận được lệnh đến đây chữa bệnh ". Phong Nguyệt Thiền nhanh chóng đáp lời.

Hai quân lính nhìn nhau do dự, rồi mở rào chắn cho Nguyệt Thiền.

Phong Nguyệt Thiền trong y phục xanh lam nhạt màu, đeo mạn che mặt tiến vào trấn nhỏ.

Khung cảnh khắp nơi u ám, mùi hôi tanh từ những xác chết toả ra trong không khí, khiến người ngửi thấy phải nhợn cổ họng, buồn nôn.

Trẻ em nằm trong vòng tay người lớn, người mắc bệnh nhẹ thì sốt cao, hôn mê, trên người phát ban đỏ.

Người mắc bệnh nặng những vết ban phồng rộp, loang lổ dịch bể ra từ những vết ban phồng mà lở loét.

Khắp nơi tiếng rên rỉ, cầu xin cứu mạng khi nàng đi qua.

Phong Nguyệt Thiền tiến đến cửa nhà trưởng trấn, tìm ông bàn cách đối phó với dịch bệnh.

Gặp được Nguyệt Thiền, biết được thân phận của nàng trưởng trấn vô cùng vui mừng, bản thân ông ta cũng mắc phải bệnh, nhưng vẫn còn chưa tiến triển nặng.

Trên dưới trong nhà trưởng trấn chỉ còn một nam nhân khoẻ mạnh, hắn tên là Hàn Sơn.

Nguyệt Thiền ngỏ ý muốn hắn giúp đỡ nàng cứu chữa dân làng.

" Nguyệt Thiền Quận Chúa, người thân là lá ngọc cành vàng mà một mình lao vào cái trấn nhỏ dịch bệnh chết chóc, tấm lòng nhân hậu và dũng cảm của người không thua gì nam tử, Hàn Sơn thần không từ nan cùng người cứu chữa người dân".

" Đa tạ công tử, như vậy hôm nay chúng ta lập tức tiến hành".

Nguyệt Thiền từ trên ghế đứng dậy, đem ra một hộp gỗ, bên trong có đầy đủ ngân châm, lọ thuốc cầm máu, và những loại thuốc giảm đau khác.

" Trước tiên chúng ta sẽ mượn sức của các thanh niên còn khoẻ mạnh trong trấn, tập hợp những bệnh nhân tại đình bên cạnh để tiện chăm sóc ...."

Theo kế hoạch của Nguyệt Thiền, một nhóm người theo cô lên rừng tìm thảo dược, nhóm còn lại ở lại trong trấn đưa các bệnh nhân vào đình bên cạnh cho họ uống tạm thuốc giảm đau mà cô chuẩn bị, chăm sóc họ.

Hàn Sơn tập hợp hết thảy những người khoẻ mạnh trong trấn, chỉ còn vẻn vẹn hai mươi người.

Ngay hôm ấy mọi người chia nhau ra làm theo kế hoạch.

Thị trấn nhỏ này nằm ngoài thành trì của Hoả Quốc, tình hình chiến loạn đang lúc căng thẳng họ bị bỏ quên, không ai đoái hoài.

Phong Nguyệt Thiền trước đó đã đề nghị Thân Vương Gia cho cô đến đây cứu chữa người bệnh, nhưng sợ nguy hiểm, dịch bệnh khó lường mà ông cản lại, không đồng ý để cô đi.

Chính vì vậy, Phong Nguyệt Thiền một mình trèo tường lén trốn khỏi Vương Phủ chạy đến nơi đây để thực hiện ý nguyện.

Nhưng cô không biết được trong lúc trốn khỏi Vương Phủ, lão Vương Gia đã phát hiện, có điều ông không ngăn cản, phải chăng là sự an bày cuối cùng của Phong Tịch.

Sau khi Nguyệt Thiền cùng nhóm người hái thuốc trở về, trời đã sập tối.

Trong ánh lửa lập loè, những ấm thuốc được đun lên nghi ngút khói.

Phong Nguyệt Thiền đầu tóc có rối bù, mặt mũi lem luốt tay nâng chén thuốc bón cho người bệnh. Những người còn lại phân phát số thuốc đã sắc cho từng bệnh nhân.

Bên kia một vị cô nương trông còn nhỏ tuổi, ngồi dựa lưng vào cửa, không chịu uống thuốc, không tiếp nhận sự chăm sóc, cứ khóc mãi.

Phong Nguyệt Thiền thấy thế liền đến bên cạnh, ngồi xuống nhìn dịu dàng vào khuôn mặt nhỏ nhắn.

" Tiểu cô nương, sao em lại không dùng thuốc ?"

Cô gái ngừng khóc, ánh mắt có phần oán hận nhìn về hướng khác, lạnh lùng không trả lời.

Phong Nguyệt Thiền lại nói:

" Nếu em không uống thuốc sẽ không nhanh chóng khỏi bệnh, người nhà sẽ rất đau lòng ".

Cô gái gân giọng lên nói lớn trong tức tưởi, có bảy phần là căm phẫn:

" Em không còn người nhà nữa,

người nhà của em bệnh nặng không qua khỏi, khắp người họ bốc mùi tanh hôi, da thịt thối rữa, chết rất đau đớn, họ đều chết cả rồi ".

Cô gái nấc lên rồi gào khóc.

" Các người bên trong thành cửa nhà lộng lẫy, ăn ngon mặc đẹp, bình thường làm nông đã rất vất vả, mùa màng thất bát cũng đều phải chịu thuế hơn phân nửa số lương thực, đói khát đeo bám, nhưng chẳng một ai hiểu cho chúng tôi ". Một lão bà bà tóc đã hoa râm nói trong phẫn uất.

" Dịch bệnh hoành hành, người chết khắp nơi, chúng tôi chỉ biết ngồi bất động bên cạnh thi thể người nhà, tay chân họ lạnh toát trong tiết trời Đông, cứ vậy mà ra đi, chúng tôi đã đợi rất lâu nhưng không ai đến cứu, những người có thân phận cao quý như các người làm sao mà hiểu được chứ". Nam tử trên người quần áo nhàu nát, khắp người loang lổ vết thương do dịch bệnh, vừa nói nước mắt vừa đầm đìa chảy xuống.

" Chúng tôi không nhận sự thương hại của các người ".

" Đúng vậy, chúng tôi không nhận sự thương hại của những kẻ máu lạnh như các người".

Người dân trong đình đồng loạt không dùng thuốc, không tiếp nhận chăm sóc.

Phong Nguyệt Thiền chết lặng tại chỗ, từng câu chữ oán thán của người dân khiến lòng cô như ghì lại. Im lặng hồi lâu, cô không thể tưởng tượng cuộc sống bên ngoài tường xanh ngói đỏ, nơi mà cô luôn nghĩ về thảo nguyên, rừng cây trải rộng, tiêu dao tự tại làm những chuyện theo ý mình thoả thích.

Nơi mà cô khao khát được ngắm nhìn mỗi ngày họ lao động bình dị, lại là chốn bi thương đến vậy.

Lần đầu tiên một Quận Chúa quen có người hầu, kẻ hạ bên mình thật sự hiểu được bản thân may mắn vạn phần.

Đáy mắt Nguyệt Thiền hỗn loạn những cảm xúc, lưng tròng nhìn mọi thứ xung quanh, mày thanh tú cau lại như không thể chịu nổi những thứ vừa được nghe.

Lấy tay gạt nước mắt đang lăn trên gò má sau mạn che mặt, Nguyệt Thiền quay lại nhìn cô nương nhỏ còn ngồi thút thít, rồi lần lượt nhìn từng người dân tay chân khổ cực, dáng người cằn cỗi sau bao năm vất vả.

Đứng dậy dõng dạc, ngữ khí kiên định nói:

" Mọi người, không ai muốn bỏ rơi bá tánh ở đây cả, tình hình chiến loạn đang căng thẳng, triều đình còn rất nhiều việc phải lo toan.

Nếu chúng tôi có ý muốn bỏ rơi mọi người, thì hôm nay tôi đã không mặc kệ nguy hiểm mà đứng ở đây.

Tôi biết ở đây có người đã mất đi người thân, chịu bệnh tật vô cùng đau đớn, nhưng các vị có nghĩ bên kia người thân của các vị họ nhìn thấy sự cự tuyệt chữa trị, tự buông thả bản thân chờ đến ngày chết như vậy họ có vui không?

Chúng tôi không cứu chữa kịp thời là lỗi của chúng tôi, tôi ở đây thay mặt những người có trách nhiệm cúi đầu xin lỗi.

Nhưng hôm nay Phong Nguyệt Thiền tôi đã đến đây rồi, sao mọi người lại không tiếp nhận ?

Chuyện thuế nộp hằng năm hôm nay tôi mới được biết người dân khổ cực như vậy, sau khi trở về nhất định sẽ bẩm báo lại với cha, xin Thân Vương Gia khẩn tấu Bệ Hạ xem xét giảm thuế cho bá tánh trong trấn an ổn cuộc sống.

Mọi người, phải khỏi bệnh mới có thể gìn giữ lại những gì mà người thân còn để lại, họ sẽ không đành lòng nhìn thấy mọi người bỏ mặc bản thân như vậy đâu, xin mọi người hãy tin tưởng tôi ".

" Đúng vậy " . Một nam tử dáng vẻ mệt mỏi, mặc y phục trông nho nhã ngồi bệch bên cửa lên tiếng đồng ý với Phong Nguyệt Thiền.

" Tôi còn có công danh chưa đỗ, thê tử chưa cưới, còn trách nhiệm nối dõi tông đường, không thể chịu chôn chân với bệnh dịch như vậy.

Tôi tin một nữ tử chân yếu tay mềm như Nguyệt Thiền Quận Chúa cũng không sợ nguy hiểm mà đến đây cứu chữa chúng ta, nhất định sẽ giữ lời ".

Nghe nam tử kia nói với ánh mắt tràn đầy hy vọng, tay nâng chén thuốc uống một mạch, tất cả mọi người tinh thần như vực dậy đều tiếp tục dùng thuốc, ăn cháo.

Phong Nguyệt Thiền nhìn thấy mọi người tin tưởng khoé miệng nhu mì hiện lên nụ cười tuyệt đẹp, nhìn vị nam tử kia với ánh mắt dịu dàng gật đầu cảm tạ.

Hai ngày sau đó, tình hình dịch bệnh trong trấn đã được hoá giải, sức khỏe người dân khởi sắc đáng kể, đến lúc Nguyệt Thiền rời trấn trở về Vương Phủ.

Trước cổng trấn, trưởng trấn cùng người dân vây lấy cô, sắc mặt ai nấy đều đã tươi tỉnh, bịn rịn không ngừng đa tạ ân nhân đã cứu mạng mình.

" Mọi người tiễn tôi đến đây thôi, mọi người nhanh trở về nhà dưỡng bệnh, tuy đã thuyên giảm rất nhiều nhưng nhớ phải uống thuốc đều đặn đến khi khỏi hẳn và tránh gió ". Nguyệt Thiền ân cần dặn dò người dân.

Bỗng từ đằng sau có bàn tay níu ghì vạt áo, Nguyệt Thiền nhìn lại thấy tiểu cô nương hôm đó ngồi co ro khóc không chịu dùng thuốc, đang nhìn cô bằng ánh mắt tươi sáng, ánh lên sự thuần khiết, hai bàn tay nhỏ nhắn xoè ra đưa về phía cô một người gỗ, là người gỗ cô bé tự tay khắc:

Nguyệt Thiền đón lấy:

" Muội cho ta sao ?"

Cô bé nhìn nàng gật đầu.

" Là ta sao ? " Nguyệt Thiền cầm trên tay người gỗ, hỏi cô bé có phải khắc mình không.

" Muội cảm ơn tỷ tỷ xinh đẹp đã giúp muội khỏi bệnh, tỷ tỷ, tỷ thật sự rất xinh đẹp ".Tiểu nha đầu lại gật đầu, đa tạ Nguyệt Thiền.

Tay mềm mại xoa đầu tiểu cô nương, rồi vai đeo tay nải, bước vào xe ngựa mà trưởng trấn đã chuẩn bị cho cô rời đi. Khi Hàn Sơn đánh xe ngựa tiến về phía trước, người dân đồng loạt quỳ xuống hành lễ tiễn Nguyệt Thiền hồi phủ.

Trên cổ xe ngựa, bàn tay trắng nõn vén bức màn nhỏ phía sau nhìn lại. Nụ cười hiện ra trên môi, ánh mắt đầy kiêu ngạo và vui vẻ.

Phong Nguyệt Thiền chưa bao giờ được rời phủ lâu như vậy, cũng chưa thực sự được ngắm nhìn cuộc sống người dân chân thật như vậy, dù chuyến đi này có phần mạo hiểm, nhưng cô đã thành công với ý nguyện của mình.

Có chút lo lắng khi trở về sẽ bị trách phạt, nhưng so với niềm vui bây giờ là người dân bình an, bá tánh được cứu, bản thân lại không thấy lo lắng nữa.

Bên trên một cây to ở dọc đường có bóng dáng nam nhân đang dõi theo cô. Hắn nằm lên cành cây phong thái tiêu sái, nở nụ cười yêu chiều nhìn theo cổ xe ngựa.

" Tiểu Bảo Bối, ta sẽ không để nàng gặp nguy hiểm".

Suốt quá trình cô rời khỏi Vương Phủ , Cao Lãng vẫn âm thầm ở đâu đó bảo vệ an toàn cho Phong Nguyệt Thiền, nhưng cô tuyệt nhiên không hề hay biết.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play