Cho cơ hội.

Lương Dương Quan chỉ biết Dật Uyển đốt đi nửa phần tiên mạch nối thông với tiên mạch Phục Hãn Tuyết nên thân thể hiện tại cực kỳ suy yếu. Chút thương tích nhỏ đối bình thường không đáng là gì nhưng bây giờ chính là cánh bướm nhẹ phá vỡ lặng thinh.

Đến khi Dật Uyển tỉnh lại, đầu đau như búa bổ, chút sức lục toàn thân cũng không đủ chống đỡ ngồi dậy.

Bên cạnh ngoại trừ tiếng thở đều đặn cùng gương mặt Lương Dương Quan quen thuộc thì khung cảnh dường như thay đổi.

“Sư huynh! Đây là đâu?”

“Bắc động.”

Trong Phi Hoạ Nhật Đằng có nhắc tới nơi này. Là một hang động rộng lớn, sinh khí trời đất dao thoa phù hợp cho những bậc tiên nhân đắc đạo tu tiên đột phá những tầng tu vi cao nhất.

Nhưng Dật Uyển tới chỗ này?

Vị sư huynh trước mặt không phải nói vô cùng yêu thương sư muội? Vào thời khắc sư muội chỉ mang hơi tàn cũng muốn nâng tu vi?

Quá nhẫn tâm rồi!

Lương Dương Quan im lặng hồi lâu cũng không lên tiếng mặc cho nàng liên tục suy tính mấy chuyện kinh hoàng.

“Sư huynh đã đến chỗ Phục Hãn Tuyết chưa?”

Chắc là chưa đến chứ?

Dáng vẻ này trông giống như không có tâm trí để ý mấy chuyện đó.

Nhưng không trả lời?

—Không phải Lương Dương Quan khó chấp nhận đã lấy lại nửa phần tiên mạch trả cho ta rồi chứ?

Suy nghĩ trong đầu, tiên lực trên tay dò xuống một lần thân thể.

—May quá! Vẫn mất! Yên tâm rồi!

“Sư muội vì sao lại làm như vậy?”

“Hả?”

—Không phải trước khi ta ngất đã nói rồi sao? Hỏi nhiều vậy làm gì? Ta muốn thì quản được chắc?

—Cũng không thể nói đang ôm chân nam chính Phục Hãn Tuyết này.

Dật Uyển lạnh mặt.

Bao nhiêu ích góp lươn lẹo nõi dối sếp không chớp mắt, bây giờ chính là phải dựa vào:

“Khi muội thu nhận hắn, quả thực là thấy hắn đáng thương. Sau này phát hiện ra tu vi của hắn thực sự bị Liên Hoành Diệt pha trò không đủ để tu tiên. Càng cố gắng càng tự làm bản thân tổn hại. Nhưng không thể cứ như vậy đuổi hắn khỏi tiên môn. Lại không thể nói rõ ràng cho hắn cũng như tất cả chê cười.”

Càng nói càng thêm bi đát:

“Sau này nghĩ chỉ cần khó với hắn một chút hắn sẽ tự mình xuất môn không thèm quay lại. Nhưng bản tính hắn cố chấp, muội chỉ có thể hạ thất sách để hắn thật hận muội. Nhưng không ngờ, hắn tự huỷ đi nửa tu vi cả đời cũng chỉ luyện được từng đấy cũng không rời đi. Chuyện sau này, huynh cũng biết.”

Lương Dương Quan nghe tới đấy sắc mặt càng thêm lạnh.

Tại sao thân là Đại Minh Chủ, chuyện này một chút cũng không hề hay biết?

Tại sao có thể để Liên Hoành Diệt tự tung tự tác dưới tầm mắt?

Chuyện đáng cười lại để sư muội bản thân thương yêu chịu khổ nhiều đến thế.

“Ta thật có lỗi với muội!”

“Không sao! Đây là muội chọn lựa!”

Tuy là nói thế nhưng thâm tâm Dật Uyển đang điên cuồng gào thét trong sung sướng.

—Hoá ra mặt dầy không chỉ dùng được trong hiện đại, đến cả xuyên không tiểu thuyết cũng vô cùng thuận buồm như thế.

—Tu vi cơ miệng ta phải tăng đến tầng thứ mười rồi mới đúng.

Chính lúc này bên ngoài Bắc Động vang lên tiếng chân vội vã.

Lát sau, nam nhân mặt đen xuất hiện. Dật Uyển thấy người này mới chính là không cần hệ thống cũng nhận ra: Nặc Tư Vũ, biệt hiệu Hắc Vũ. Là một trong tam đại hộ pháp Thiên Sơn Nguyên.

Vốn dĩ hắn có biệt hiệu như thế vì trên vai chính là chiến tướng của Thiên Sơn Nguyên. Cũng là người thay Minh Chủ bình định những chiến loạn trần giới.

Cũng giống như thời hiện đại, xuất hiện ngoài đường nhiều, không dưỡng da cẩn thận hiển nhiên sẽ có làn da rám nắng, ấy là nói giảm rồi. Tính cách cũng có phần nóng nảy, động vào có thể trực tiếp hạ một chiêu không cho người khác cơ hội giải thích.

Nặc Tư Vũ xuất hiện, trên vai vẫn còn mảng tàn bụi.

Lương Dương Quan liếc mắt thật nhanh:

“Đứng cách xa như vậy được rồi. Uyển nhi đang bị thương, không thể chịu mùi máu.”

Nặc Tư Vũ nghe vậy cũng không tiến lên, cách xa một khoảng chừng 5 mét, dò tiên mạch người trên giường băng:

“Muội tự làm?”

Dật Uyển gật đầu.

“Là ai?”

Dật Uyển tưởng người Nặc Tư Vũ nhắc đến là kẻ nào tự cắt đi nửa tiên mạch mới ngập ngừng:

“Muội!”

“Không phải! Cho ai?”

À! Hiểu nhầm

“Phục Hãn Tuyết!”

Nặc Tư Vũ không ấn tượng với cái tên này. Trong đầu hiện lên vô cùng nhiều viễn cảnh trả lời, vô vàn biện pháp dày vò kẻ làm tổn hại vị sư muội đáng yêu này. Nhưng cuối cùng phát hiện, đối cái tên nhắc tới có phải là một nhân tài mới nổi?

Lương Dương Quan như hiểu, mới bồi thêm:

“Đồ đệ của Uyển nhi.”

Nặc Tư Vũ há hốc miệng.

Thần trí xung quanh thay đổi đến muốn ngu luôn.

Một tên đồ đệ?

Bàn tay hắn siết chặt lại, mím môi không nói thành lời.

Cứ như vậy, không gian vố dĩ đá lạnh, nay càng muốn đóng băng chết tại chỗ.

Lương Dương Quan đưa sang tay Dật Uyển lọ thuốc đựng trong bình ngọc thạch:

“Tiên mạch của muội tổn hại, trong thời gian ngắn chưa thể hồi phục lại được. Tạm thời ở lại nơi này dưỡng thương. Trong thời gian hồi phục tiên mạch không cần cố gắng lấy lại tu vi. Dù sao ở Thiên Sơn Nguyên này muội chỉ cần an nhiên tự tại, vô lo vô nghĩ, mọi chuyện ta tự gánh vác.”

Chết tiệt!

Dật Uyển nghe câu này sắp khóc tới nơi rồi.

Lúc đọc Phi Hoạ Nhật Đằng còn đang. Nghĩ ở đâu order vị su huynh như này để order vài người về chơi.

Bây giờ order được rồi mới thấy thực sự đáng giá.

Dật Uyển gật đầu lia lịa lại nhìn sang Nặc Tư Vũ.

—Không phải tên su huynh kia cũng nên nói mấy lời này hay sao?

—Ta order đủ bộ sao bây giờ lại không được cảm động nhân đôi?

Hắn ta im lặng khoanh tay trước ngực, quả thật không nói nửa lời.

Đến khi Lương Dương Quan rời đi, Nặc Tư Vũ vẫn đứng nguyên như vậy, duy trì phong thái trầm ngâm nhưng nét mặt muốn giết người.

—Không phải muốn đánh ta đấy chứ? Nam nhân yêu thương sư muội đều dùng bạo lực…không phải tên này…

Dật Uyển ngồi trên giường cũng bất giác lùi lại phía sau:

“Sư huynh, có chuyện gì sao?”

Nặc Tư Vũ phẩy tay, một bàn trà hiện lên trong Bắc Động, hương thơm dịu dàng lan nhẹ sống mũi.

Khoảng cách tất cả đều giữ nguyên không thay đổi. Cho dù là Nặc Tư Vũ có đang đứng hay đang thưởng trà cũng không nhìn sang Dật Uyển một phần.

Một chum trà vừa hết, lại châm thêm lần nước, dáng vẻ vô cùng thanh thoát nhuần nhuyễn bình đạm, không nóng giận.

Dật Uyển cũng hơi khát. Mà nghĩ ngồi trên giường lâu không phải phép, vừa lật chăn muốn bước xuống.

“Ngồi im!”

Rõ ràng là gương mặt nhàn nhã nhưng tiếng giọng giống như sấm rền giận dữ tức giận.

Dật Uyển bị doạ sợ, đến cử động bình thường cũng không dám.

Thêm một chum trà, lại sang chum tiếp.

Chính lúc này, Nặc Tư Vũ mới ôn hoà bình tâm hơn chút:

“Tại sao không giết hắn?”

Ai?

Dật Uyển tròn mắt.

—Ta mới xuyên tới đây. Bàn tay còn trinh nguyên, sao lại động tới máu tươi tanh ngòm?

“Giết ai…chứ?”

Nặc Tư Vũ cầm tách trà trên tay, nguyên trạng đang giao động, ánh mắt khẽ rủ xuống:

“Tên nhập ma đó.”

Phục Hãn Tuyết?

Người đang nhắc tới là Phục Hãn Tuyết?

Nhưng hắn có nhập ma đâu? Là hắn khiến người khác nhập ma theo hầu. Hắn là Ma Vương kia chứ.

Nhưng quan trọng, bây giờ Phục Hãn Tuyết hoàn toàn trong sạch, chút ma bụi kia không thể vương vào thân.

Làm sao Nặc Tư Vũ có thể biết được chuyện này?

Thần thông quảng đại quá mức.

Dật Uyển tỏ vẻ không hiểu:

“Là ai nhập ma? Huynh đang nói chuyện gì?”

Hắn ta nghe tới đây cuối cùng cũng không lọt nổi, trực tiếp ném thẳng tách trà trên tay xuống đất vỡ choang.

Ánh mắt tối xầm, bàn tay siết chặt rỉ xuống mặt bàn từng đường máu nóng:

“Đừng tưởng ta không biết. Muội vì sao mà cắt đứt nửa tiên mạch cho hắn. Tu vi của hắn nếu không tự mình bỏ đi một nửa thì tiên mạch cũng không bị chấn động. Người khác cũng không thể động tay chân. Muội âm mưu nhiều như vậy, là muốn cướp đi ma khí trong thân hắn?”

Dật Uyển muốn kêu lên hai tiếng trời ơi.

Rõ ràng bản thân đang bịa chuyện, lại không ngờ người bên cạnh cũng giúp câu chuyện chuyển biến thêm nhiêu bất ngờ.

Không phải!

Người có năng khiếu bịa chuyện như Nặc Tư Vũ vốn dĩ lên làm tác giả mới đúng.

—Nhưng sao hắn biết? Lương Dương Quan còn không biết cơ mà?

Nặc Tư Vũ cang thêm lạnh lùng trong lời nói:

“Là ta về muộn. Nếu như ta về sớm hơn, bây giờ có thể thay đổi cục diện.”

Dật Uyển cảm nghĩ một hồi, cuối cùng xoa lồng ngực:

“Chỉ là chút chuyện nhỏ. Không phải đại huynh đã nói chỉ cần tiên mạch hồi phục, tu vi sẽ dần trở lại hay sao? Chút chuyện này không đáng lo.”

“Không đáng lo? Là huynh ấy không biết nên muội nghĩ ta cũng không thấy đúng không?”

Nặc Tư Vũ không còn ném đi tách trà trên tay mà trực tiếp lật đổ bàn trà. Bốn phía tứ tung hỗn loạn.

—Ôi mẹ ơi! Đây chính là Nặc Tư Vũ hung thần còn đáng sợ hơn nam chính hắc hoá trong sách đây sao?

Dật Uyển siết chặt bàn tay, nắm vạt áo:

“Huynh…nhị huynh…huynh sao vậy?”

Nặc Tư Vũ tuy tức giân vẫn giữ nguyên khoảng cách an toàn:

“Tiên mạch của muội một nửa đã mất, thứ thay thế đã nối thành ma mạch.”

“Tu vi của muội là tầng thứ 5, khắp Địa Nguyên này có mấy người dám động tay chân? Ma mạch này nếu không tự mình muội đưa vào, là kẻ muốn ám toán? Nói như vậy mấy ai tin?”

Dật Uyển đã hiểu.

Hoá ra hắn không phải không tức giận lúc đấy mà nếu như tức sẽ không kiềm chế được mà thông báo với toàn thiên hạ Dật Uyển hoá ma.

Nhưng trong Phi Hoạ Nhật Đằng tu vi của nhị sư huynh này không được nhắc đến.

—Không phải là vượt qua cả Lương Dương Quan đấy chứ?

Nhưng trong thời khắc này, Dật Uyển không thể cúi đầu.

Cô còn nhiệm vụ ôm chân nam chính. Nếu bây giờ khiến Nặc Tư Vũ không chấp nhận, nổi điên muốn giết Phục Hẵn Tuyết, không phải bản thân chính là chết cùng sao?

Dật Uyển hít lấy hơi sâu, ánh mắt kiên đinh nhìn sang nhị huynh:

“Nhị ca! Chuyện này là do muội tự làm, đương nhiên tự chịu. Ma mạch này, muội sẽ tìm cách áp chế, nếu không áp chế được thì tuỳ huynh định đoạt. Nhưng bây giờ, tiên mạch của muội trong người Phục Hãn Tuyết đã nối liền hoàn toàn, nếu huynh một mực muốn lấy lại, chỉ có thể uổng phí. Chẳng lẽ huynh muốn tiên mạch, tu vi của muội hao tổn một cách vô ích? Chi bằng cho tất cả một cơ hội?”

Chapter
1 Xuyên sách làm nữ phụ sắp bị giết.
2 Điên thật rồi.
3 Cho cơ hội.
4 Cầu cơ hội.
5 Không bằng hai từ “nam chính”.
6 Gặp Mạn Khúc.
7 Nguyện ý theo hầu?
8 Ta bảo vệ.
9 Mượn tay.
10 Hình như nàng chết rồi!
11 Hãy đợi đó.
12 Tạ lỗi.
13 Lấy kiếm.
14 Tỉnh lại.
15 Độ hắc hoá lại tăng.
16 Tạm biệt.
17 Nhị ca.
18 Thuốc giải.
19 Giải độc.
20 Thực sự.
21 Lại ôm giường.
22 Xử phạt? Đương nhiên!
23 Trong trứng nước.
24 Hệ thống thông báo.
25 Nặc Tư Vũ luyện người.
26 Thất bại.
27 Không được.
28 Chân quý.
29 Đến Bắc Động.
30 Không liên quan.
31 Lo lắng.
32 Tịch thư.
33 Là ta.
34 Loạn.
35 Nhập môn.
36 Thổ huyết.
37 Thứ phù hợp.
38 Tính sau.
39 Chỉ có thể là ta!
40 Đều không cần!
41 Qua.
42 Khế ước.
43 Coi trọng hai người.
44 Nghe ta hiệu lệnh!
45 Dật Uyển mất tích.
46 Vô xỉ!
47 Mạn Khúc giúp đỡ?
48 Đổi tên.
49 Không thể chờ đợi.
50 Trong huyễn cảnh.
51 Không cho phép.
52 Quá khứ của Dật Uyển.
53 Cứu người.
54 Ta thích ngươi nhiều như vậy...
55 Chữa bệnh. (1)
56 Chữa bệnh. (2)
57 Mùi hương bị phát hiện.
58 Hơi thở Thiên Tử.
59 Hắn là thanh kiếm. (1)
60 Hắn là thanh kiếm. (2)
61 Hắn là thanh kiếm. (4)
62 Hắn là thanh kiếm. (4.2)
63 Không nhắc đến.
64 Chiến sự. (1)
65 Chiến sự. (2)
Chapter

Updated 65 Episodes

1
Xuyên sách làm nữ phụ sắp bị giết.
2
Điên thật rồi.
3
Cho cơ hội.
4
Cầu cơ hội.
5
Không bằng hai từ “nam chính”.
6
Gặp Mạn Khúc.
7
Nguyện ý theo hầu?
8
Ta bảo vệ.
9
Mượn tay.
10
Hình như nàng chết rồi!
11
Hãy đợi đó.
12
Tạ lỗi.
13
Lấy kiếm.
14
Tỉnh lại.
15
Độ hắc hoá lại tăng.
16
Tạm biệt.
17
Nhị ca.
18
Thuốc giải.
19
Giải độc.
20
Thực sự.
21
Lại ôm giường.
22
Xử phạt? Đương nhiên!
23
Trong trứng nước.
24
Hệ thống thông báo.
25
Nặc Tư Vũ luyện người.
26
Thất bại.
27
Không được.
28
Chân quý.
29
Đến Bắc Động.
30
Không liên quan.
31
Lo lắng.
32
Tịch thư.
33
Là ta.
34
Loạn.
35
Nhập môn.
36
Thổ huyết.
37
Thứ phù hợp.
38
Tính sau.
39
Chỉ có thể là ta!
40
Đều không cần!
41
Qua.
42
Khế ước.
43
Coi trọng hai người.
44
Nghe ta hiệu lệnh!
45
Dật Uyển mất tích.
46
Vô xỉ!
47
Mạn Khúc giúp đỡ?
48
Đổi tên.
49
Không thể chờ đợi.
50
Trong huyễn cảnh.
51
Không cho phép.
52
Quá khứ của Dật Uyển.
53
Cứu người.
54
Ta thích ngươi nhiều như vậy...
55
Chữa bệnh. (1)
56
Chữa bệnh. (2)
57
Mùi hương bị phát hiện.
58
Hơi thở Thiên Tử.
59
Hắn là thanh kiếm. (1)
60
Hắn là thanh kiếm. (2)
61
Hắn là thanh kiếm. (4)
62
Hắn là thanh kiếm. (4.2)
63
Không nhắc đến.
64
Chiến sự. (1)
65
Chiến sự. (2)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play