Giữa thành phố xa hoa bật nhất nước S, tại tầng cao nhất của tập đoàn Đế Quốc tráng lệ, nơi là ước mơ của rất rất nhiều người mong muốn được trở thành nhân viên chính thức, một nam nhân trong bộ quần áo đẹp đẽ đang ngồi chuyên chú tập trung vào màn hình vi tính.
Thao tác tay trên bàn phím vừa nhanh vừa thanh thoát, ánh nắng đầu ngày nhàn nhạt vàng xuyên qua tấm kính lớn của gian phòng ngã ngang trên gương mặt tuấn mỹ của Âu Vong Cơ.
Vẻ đẹp của anh có thể hình dung bằng hai từ " soái ca ", gương mặt không quá góc cạnh nhưng nhu cương ôn hòa, thần sắc đĩnh đạc.
* Reng...reng..*
Tiếng chuông điện thoại di động phiên bản mới nhất đắt đỏ vang lên trên mặt bàn làm việc, màn hình hiển thị dãy số quen thuộc với tên lưu danh bạ " Thái Thượng Hoàng ".
- Alo, ông nội, con nghe đây.
Bên kia đầu dây một người đàn ông cất giọng thâm trầm mang theo khí tức ấm áp tiếp lời.
- Đã đến nhà người ta tỏ lòng chân thành chưa, gặp mặt con bé chưa ?
- Ông nội, con quá....
- Con lại định viện lý do bận việc ở công ty để cho qua đúng không ?
Không đợi anh nói hết câu, ông ấy đã rõ mười mươi tính tình đứa cháu bướng bỉnh mà cướp lời, nhưng thanh giọng vẫn ôn tồn, từ tốn.
- Vong Cơ, hôn sự này ông đã rất vất vả để tìm kiếm, con nhất định phải cưới cô gái đó, đừng phụ lòng của ông.
- Nhưng mà ông nội, thật ra con chưa muốn kết hôn sớm như vậy...
- Ây yo cái thằng vô lương tâm này, tại sao nó lại khiến cho người ta bận tâm như vậy chứ, khổ cái thân già này của ông đã phí sức tìm kiếm hôn sự cho nó, chắt tương lai tội nghiệp của ông, bao giờ thì ông mới gặp được chắt của ông.
Âu Vong Cơ nhướng mày, rồi buông lỏng cây bút đang cầm mân mê trên tay xuống, ông nội anh lại dùng chiêu cũ để ép anh nghe lời.
- Được, được, ông nội. Con cưới, con cưới. Ông đừng có như vậy được không.
Ngữ giọng ông nội Âu mới giây trước con than vãn trách móc, một giây sau đã mừng rỡ, phấn khởi.
- Vậy thì hai đứa nhanh chóng có chắt để cho ông được bế bồng nhé.
Anh hết cách đành phải dỗ dành ông.
- Ông nội à, người còn chưa cưới về mà ông đã nghĩ đến việc có chắt rồi.
- Được, ông không trêu con nữa. Vong Cơ, hôn lễ của cháu có thể ông không tham dự được, công ty đang có dự án vô cùng quan trọng cần được xử lý, hôn sự này con tự mình lo liệu chu toàn nhé. Có khó khăn gì lập tức báo cho ông biết.
- Vâng ông.
- Cháu làm việc đi, ông còn có chuyện phải làm.
- Vâng, có thời gian cháu sẽ gọi cho ông, tạm biệt ông nội.
Âu Vong Cơ, cháu trai duy nhất của tập đoàn Đế Quốc, là Tổng Giám đốc điều hành công ty Đế Quốc tại nước S.
Nổi tiếng tính tình lãnh đạm, cô lập ít bạn bè, hành xử quả quyết vô tình. Bên ngoài người khác luôn nể phục bản lĩnh và năng lực xuất chúng của anh, nhưng bên trong lại thầm khinh thường anh là người tàn phế.
Có rất nhiều cô gái danh giá từng mơ tưởng đến người đàn ông này, nhưng không ai đủ bản lĩnh vượt qua ánh nhìn băng lãnh và khí tức lạnh lẽo mà hắn đáp trả, song đều rời đi tay trắng.
Mười năm trước trong cơn mưa dầm, cả nhà anh ba người ngồi trên con xe màu bạc đang di chuyển theo hướng đèo cao, trong lúc xe xuống dốc thì không phanh lại được, cứ vậy mà tốc độ xe ngày một tăng theo chiều con dốc, kết quả là mất lái đâm thẳng vào sườn đèo.
Một cô gái tình cờ đi ngang qua trông thấy đã kịp thời kéo anh ra khỏi chiếc xe trước khi nó bốc cháy dữ dội.
Trong tình thế hỗn loạn và chấn thương vùng đầu do va đập khiến anh không thể nhìn rõ được diện mạo của cô gái kia, chỉ nhớ lúc cô gái kia đưa bàn tay khom người bắt lấy vai anh, cố dùng lực kéo thân hình cao lớn của anh ra khỏi chiếc xe đã lật úp, vô tình nhìn được sợi dây chuyền đong đưa trên cổ áo.
Mặt dây chuyền có hình cỏ bốn lá, phía sau đính những hạt pha lê đủ màu rất đặc biệt, còn khắc lên ký tự mà cơ hồ là LH.
Khi chiếc xe phía sau bị xăng lan ra phát nổ, anh cơ hồ trong mê man ngửi được một mùi hương thoang thoảng dễ chịu trên người cô gái khi cô ấy ra sức che chắn cho anh.
Sau khi tỉnh lại anh đã thấy mình nằm trong bệnh viện, bác sĩ chuẩn đoán anh bị chấn thương tâm lý và mảnh vụn trong vụ nổ văng đến khiến anh tạm thời không thể di chuyển như một người bình thường, có thể sau một thời gian điều trị sẽ khỏi, cũng có thể là cả đời này di chuyển của anh phải phụ thuộc vào chiếc xe lăn.
Ba mẹ anh đều không may qua đời, suốt mười năm qua anh chưa bao giờ có giấc ngủ ngon, luôn bị cơn ác mộng ám ảnh chen chân lúc giữa đêm làm cho tỉnh giấc.
Âu Vong Cơ năm nay hai mươi tám tuổi đến mảnh tình vắt vai cũng không có, anh cực kỳ dị ứng với phụ nữ, chưa từng động lòng với bất kì nữ nhân nào, vì vậy mà ông nội Âu vô cùng lo lắng, một mặt tìm người cưới hỏi để giúp anh làm tròn nghĩa vụ nối dõi với Âu Gia, mặt khác lại mong mỏi có người bên cạnh chăm sóc, giúp anh vượt qua chướng ngại tâm lý.
Âu Vong Cơ lãnh đạm vô thường nhưng lại rất yêu thương và hiếu thảo với ông nội, để cho ông vui lòng nên anh miễn cưỡng nghe theo sự sắp xếp mà đồng ý mối hôn sự sắp đặt này.
- Thư ký Hạ, làm phiền cô mang tài liệu về Cổ Tư Hạ lên đây cho tôi.
Âu Vong Cơ đạo mạo trên chiếc xe lăn bóng nhoáng, sang trọng, xoay người nhìn ra toàn cảnh thành phố phía sau lưng, hai tay đan hờ trước ngược trầm mặc.
Anh vốn khinh thường loại người nịnh nọt, tham lam quyền thế, nên sớm đã có lòng đề phòng vị tân nương chưa bước qua cửa này.
Trong đôi mắt chứa mấy phần ý vị, thâm trầm.
Updated 24 Episodes
Comments