Bên cạnh bàn trang điểm Cổ Tư Hạ trầm mặc ngắm nhìn dáng vẻ cô gái trẻ trong gương, váy cưới lộng lẫy điểm sắc là trang sức đắt đỏ do Âu Gia gửi đến.
Đôi mi dài cong vút khép mở đồng tử to tròn, nước da trắng mịn càng nổi bật trong màu sắc xanh ngọc của váy cưới đặt may sang trọng.
Đời người hạnh phúc nhất là bước ngoặt này, ai mà nghĩ tới cô lại gả đi bằng cách này cơ chứ.
Thợ makeup hoàn thành công đoạn cuối cùng trên gò má hồng hào của Tư Hạ.
- Chị Cổ, chị thật sự rất xinh đẹp, đường nét gương mặt vô cùng khí chất.
Cô gái bên cạnh tay cầm cọ má hồng vui vẻ khen ngợi vẻ đẹp của cô, Tư Hạ nhìn người đối diện thông qua chiếc gương mỉm cười nhẹ nhàng.
- Chị Cổ, xong rồi, tôi ra ngoài nhé.
- Được, cảm ơn cô.
Nụ cười lịch thiệp cũng tắt đi sau khi cô thợ Makeup rời khỏi căn phòng.
Tường trắng, hỷ tự đỏ chói cũng chẳng làm cho không khí nơi đây thêm hạnh phúc, ánh mắt thẫn thờ kèm theo tâm tư hỗn tạp cứ nhìn chằm chằm vào dáng vẻ của bản thân.
Cổ Tư Hạ rơm rớm lệ.
- Bắt đầu từ ngày hôm nay không còn cơ hội để quay đầu lại nữa.
Cô cầm lấy bức di ảnh của La Mộng mân mê khuôn mặt bà trên tấm hình, nụ cười ấm áp lấp đầy trái tim đang lạnh lẽo của cô. Kể từ ngày La Mộng rời bỏ thế gian, cô như trẻ lạc trong hang động băng giá, hiu quạnh cô độc trong chính ngôi nhà của mình.
Tư Hạ không còn nhớ được lần cuối cùng mà Cổ Vân Tranh yêu thương đứa con gái này là khi nào nữa, cũng dễ dàng đếm ra số lần ông ấy có thể nói chuyện một cách tử tế với cô.
Còn lại hầu như là cãi vã, là liên tiếp những ngày tháng cô lập.
- Mẹ, nhất định con gái sẽ sống thật tốt và thật bản lĩnh để làm những gì mà con mong muốn. Mẹ đừng lo lắng. Chờ con.
* Cọc cọc cọc *
Tiếng bước chân của Cổ Du Du dần dần đến gần phòng cô, lấy lại tinh thần và lau vội hai hàng nước mắt, cô điềm nhiên ngồi thẳng lưng che giấu sự đau khổ.
- Chị Tư Hạ, nhà trai đến rồi, chị nhanh xuống đi.
Tư Hạ không đáp lời, đứng dậy đặt nhẹ nhàng di ảnh của La Mộng về vị trí bàn trang điểm, rồi cầm tà váy cưới cầu kỳ chầm chậm bước ra khỏi phòng, chút lưu luyến ngoảnh đầu nhìn lại ảnh của La Mộng.
Du Du trông thấy ánh nhìn này của Tư Hạ liền khó chịu, giương con ngươi ghét bỏ về phía bàn trang điểm nhắm thẳng đến hình ảnh của người mẹ quá cố kia.
Sau đó thì mang theo nét mặt toan tính đóng sầm cánh cửa đi theo sau lưng Tư Hạ xuống lầu.
Bên ngoài cửa biệt thự Cổ Gia, hàng siêu xe nối dài tận cuối đường đồng bộ màu sắc.
Âu Vong Cơ lộ diện từ con Maybach sang trọng đến lóa mắt dẫn đầu, những người đến đưa dâu ai nấy cũng trầm trồ ngưỡng mộ, mà Cổ Vân Tranh đứng một bên mặt tựa dát vàng hiên ngang, hãnh diện.
Tô Y Lâm và Cổ Du Du trông thấy đoàn người đón dâu của Âu Gia không khỏi bàng hoàng có chút tiếc nuối, chút đố kỵ với Tư Hạ.
Chú rể xuất hiện.
Âu Vong Cơ trong bộ vest đen đường nét tinh tế, được đặt thiết kế kỳ công đắt đỏ ngồi đạo mạo trên chiếc xe lăn được vệ sĩ đẩy tới.
Cổ Du Du có phần sửng sốt trước gương mặt tuấn mỹ vạn phần của anh, đồng tử xám màu, mày thanh mắt phượng ôn nhu hài hòa.
Du Du đơ người nhìn Tô Y Lâm tâm tư lay động.
- Mẹ, không phải nói anh ta là phế vật sao ? Tại sao phong thái lại ngời ngời như vậy ?
- Làm sao mà mẹ biết được, mẹ còn chưa có cơ hội gặp mặt cậu ta lần nào.
Những lời thì thào của mẹ con Tô Y Lâm dù có nhỏ mấy cũng đều bị Âu Vong Cơ nghe rõ ràng, một chữ cũng không sót.
Anh đưa con ngươi lạnh lẽo ngó nghiêng Du Du, cô ta ngây người đón lấy thứ cảm giác băng lạnh, ba phần âm lãnh nhưng tất thảy là hút hồn của anh.
Cơ hồ bị ánh nhìn kia nhấn chìm trong ảo tưởng, thầm huyễn hoặc.
" Anh ta nhìn mình chằm chằm như vậy, có phải có ý gì đó với mình hay không "?
Cổ Du Du ngốc nghếch không hay biết những gì bản thân vừa nói khiến tên mặt lạnh kia nhất thời chói tai mà chú ý, như thể cảnh báo mà xoáy vào cô, nhưng lại không quá để tâm đến những gì cô ta nói, bởi hắn cũng đã quen câu nói khinh rẻ như vậy rồi.
Hàng dài người bê đầy đủ sính lễ cần thiết như theo phong tục, còn có tiền mặt, vàng vòng và những giấy tờ bất động sản khác làm sính lễ.
Cổ Vân Tranh lòng như sắp nổ tung, đôi mắt sáng quắc trông thấy những thứ này, không nhịn được mà gấp gáp sờ qua một thể.
Vong Cơ chướng mắt bộ dạng tham lam của ông ta thầm cười khẩy, cất âm giọng thâm trầm nghiêm nghị hỏi.
- Cổ tổng, bấy nhiêu đã đủ chưa ?
- Đủ...đủ rồi.
Vong Cơ chế nhạo trong lòng, câu hỏi vừa rồi phảng phất đến mấy phần khinh mạn, vậy mà vị trưởng bối trước mặt không hề thấy áy ngại chút nào cười vui đáp lại, thật thấp kém đến mức vậy sao ?
Giờ lành đã đến, cô dâu bước ra từ trong ngôi nhà, mọi người ai nấy đều đổ dồn chú ý vào vẻ mỹ lệ của Tư Hạ trong ngày đại hỷ.
Vậy mà tên mặt lạnh Vong Cơ đến nhìn một cái cũng thấy ghét bỏ, quay đầu hướng đến xe hoa một mạch.
- Thiếu phu nhân, mời cô lên xe.
Một vệ sĩ của Vong Cơ đến bên cúi thấp kính cẩn, mời cô tiến ra cổng bước lên xe hoa.
Cổ Du Du dấy lên nỗi ganh tị, gương mặt khó coi cực điểm không chút kiêng nể thể hiện ra ngoài, hai tay áp sát đùi nắm chặt thành quyền.
" Lẽ ra những thứ này nên thuộc về người hoàn mỹ như mình mới đúng, để chị ta được lợi rồi, thật là tức chết đi mà ".
Tâm tư bẩn thỉu của cô ta nảy ra ý xấu, liền híp mi mắt đảo lia đồng tử dò xét ánh nhìn của những người xung quanh.
Tư Hạ bước đi trong tà váy dài thướt tha trên đất, đợi đến khi cô đi ngang qua Cổ Du Du âm thầm giẫm lên váy cưới hòng khiến cô mất mặt trước khách mời.
Suýt nữa thì Tư Hạ ngã nhào trên đất, lúc này vệ sĩ nhìn thấy hành động bẩn thỉu của Du Du liền tiến lại đứng gần, anh chàng cao lớn tay đặt sau mông khí tức mạnh mẽ khiến Cổ Du Du bị đột ngột áp sát mà giật mình, ngầm cảnh cáo hành vi thô thiển của cô ta.
Tô Y Lâm lo sợ mọi người nhìn thấy, đưa tay giật lấy tay áo Cổ Du Du, cô ta đành hậm hực rút chân về, vẫn không ngừng lườm ánh mắt đố kỵ nhìn Tư Hạ rời đi.
Vào bên trong xe, đi hết một chặn đường khá dài mà hai người họ cũng không nói với nhau một lời nào. Cổ Tư Hạ thẫn thờ nhìn ra khung cửa kính, hai hàng cây trên con đường quen thuộc gắn bó suốt hai mươi năm đang ngày một lùi dần, như thể bỏ lại mớ hỗn độn sau lưng mà tìm nơi chốn mới.
Sâu thẳm thâm tâm cô tự hỏi trái tim mình liệu quyết định này có quá sai lầm.
Thoáng nghĩ cũng đã đồng ý bước vào Âu Gia, dù có hối hận cũng chẳng còn kịp nữa, chi bằng kiên cường mà sống, chỉ cần trả được mối thù thì sớm sẽ nhanh chóng rời khỏi Âu Gia.
Updated 24 Episodes
Comments