“Anh Đằng! Có chuyện gì?” Phổ từ chỗ dựng lều nói vọng lại.
Lệ Đằng quay mặt về phía họ, tay luồn vào bên hông sườn, chạm vào khẩu súng lục mắc ở thắt lưng.
Ý thức được sự kỳ dị hiện trên gương mặt sắc lạnh của Lệ Đằng, mọi người không hẹn mà cùng dừng lại mọi động tác.
Trong ánh lửa phập phồng, nhìn rất rõ vẻ mặt khẩn trương của từng người một, mà Phổ... lại chính là người sốt sắng nhất. Anh bước tới gần Lệ Đằng và chủ động hỏi: “Anh phát hiện ra chuyện bất thường gì sao?”
Lệ Đằng không trả lời, gạt Phổ qua một bên sau đó đi xuyên qua nhóm người đang đứng ngây ngốc nhìn về hắn.
Lệ Đằng quan sát ba chiếc xe bán tải, cuối cùng thì khom người xuống chạm vào chỗ đang bị rò rỉ nhiên liệu. Hắn quay mặt lại lườm vào Phổ, chân mày nhíu chặt.
Tại đây, mọi người sửng sốt, hầu như đều đã ý thức được chuyện nghiêm trọng gì sẽ xảy ra và lý do Lệ Đằng có loại biểu cảm muốn giết người như vậy.
Thạc, một thủ hạ đắc lực dưới trướng của Phổ, cũng là người lái chiếc xe bán tải chở thùng nhiên liệu bị rò rỉ đó khẩn trương bước tới gần và quan sát, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng nói lời giải thích với Lệ Đằng: “Anh Đằng! Tôi thực sự không hay biết cái thùng này bị thủng. Tôi sơ suất, đã không kiểm tra...”
Bốp.
Lệ Đằng rút súng, tức giận đập mạnh vào thái dương của Thạc: “Muốn làm tín hiệu vạch lối cho kẻ thù theo chân?”
Thạc kinh hãi, không ngờ Lệ Đằng lại có loại suy nghĩ này. Thoạt đầu, chỉ nghĩ rằng chuyện thùng nhiên liệu đã chảy quá nửa, khiến việc trao đổi nhiên liệu với con buôn ở thị trấn có thể xảy ra rủi ro, chẳng ngờ...
Lệ Đằng chĩa họng súng vào trán Thạc, ánh mắt bén lên tia giết chóc.
Phổ lao đến, bắt lấy khuỷu tay của Lệ Đằng, làm ra loại chuyện trước giờ không có ai dám làm: “Đừng! Đừng bắn cậu Thạc... Có lẽ chỉ là hiểu lầm. Cũng có thể đây chỉ là sự cố.”
“Sự cố?” Lệ Đằng cười lạnh, đấm tạt qua quai hàm của Phổ một cú như sấm. “Sự cố này hủy hoại hết mọi tính toán tôi vạch ra cho chuyến đi này. Là muốn chôn xác tất cả ngay tại đây?”
Lệ Đằng tức giận đạp mạnh vào ngực Thạc, sau đó tức thời quay sang bóp chặt cổ của Phổ, giọng rít lên: “Bắn nát sọ người anh em tốt của cậu đi.”
Phổ rùng mình, cố gắng giữ bình tĩnh đối đáp với Lệ Đằng: “Anh Đằng! Ở Đường Gia, anh chỉ đưa sáu người chúng tôi theo anh tải hàng chuyến này, trong lòng dành sự tin tưởng... Chúng ta cùng nhau vào sinh ra tử bao năm nay, hầu như đã không còn giữ lòng nghi kỵ. Cậu Thạc là người thế nào, anh rõ nhất! Tôi tin đây chỉ là sự cố, tôi hy vọng anh cũng tin mọi người.”
Lệ Đằng buông tay ra, quay lưng về phía Phổ.
Phổ vuốt ngực, hít sâu một ngụm, đỡ Thạc đứng dậy và bình tĩnh phân giải: “Anh đừng đa nghi! Vừa qua đường đi lên dốc gập ghềnh, thường xuyên có va chạm mạnh, cái thùng nhiên liệu cũ kĩ như vậy, nứt ra cũng không phải là chuyện không thể. Hiện tại chuyện lo là, cho dù không phải trong nhóm chúng ta có kẻ phản bội, mà việc nhiên liệu bị rò rỉ, thực sự có khả năng dẫn dụ mấy kẻ phá hoại đánh hơi được và đột kích trong đêm.”
Lệ Đằng hừ lạnh: “Chịu nghĩ đến trọng tâm vấn đề?”
Thạc tất trách, cho dù vô tình hay cố ý, đối với Lệ Đằng, đối với Đường Gia, loại sai phạm này thực sự đáng chết.
Phổ nheo nheo mi mắt, quan sát cánh rừng một lượt, khẽ thở ra một tiếng: “Vậy ý anh thế nào? Chúng ta phải đổi địa điểm?”
Lệ Đằng nhíu khẽ chân mày: “Phải. Gấp rút đến thị trấn Muse ngay trong đêm.”
“Các người!” Lệ Đằng chỉ tay vào bốn người còn lại, mạnh mẽ ra lệnh: “Đặt năm quả mìn thỏi mắc dây giăng các lối đi, nếu có tiếng nổ... người chết không chỉ có Thạc.”
Lệ Đằng ngồi vào trong lều quan sát bản đồ địa hình, càng xem càng phiền não.
Để thực hiện nhiệm vụ tải năm rương thuốc súng đến tận tay người của Cổ Lực Hung Na, Lệ Đằng đã mất một tháng phác họa bản đồ và vạch ra hướng di chuyển cẩn mật tránh khỏi tai mắt.
Vì chuyện đêm nay, coi như công sức của hắn đem đi vứt bỏ.
Ngoài lều, Phổ ho khụ một tiếng, nói vọng vào: “Mèo hoang đó, có khi nào đói quá đã ngủ quên trong rương rồi hay không? Tôi có cần đi đánh thức?”
Lệ Đằng khựng lại, chút nữa thì hắn quên mất. “Nán lại, nướng thịt đi đã.”
Đường Vận ngủ gục trong chiếc rương lớn thì bị đánh thức bởi mùi thịt nướng cháy thơm lừng, cô nghe bụng dạ cồn cào, trong không gian bí bách, chịu không nỗi liền dứt khoát đẩy miệng rương ra. Bên ngoài, ánh lửa phập phồng, mấy gã đàn ông đang mải mê nướng thịt và uống rượu, sảng khoái vô cùng. Chỉ là quan sát một lúc, Đường Vận vẫn không phát hiện ra bóng dáng của Lệ Đằng lẫn trong đám người tạp nham đó.
Vén chiếc váy thổ cẩm dân tộc Thái, Đường Vận rón rén bước ra ngoài, bàn chân trần vừa đặt xuống thùng xe liền cảm nhận hơi lạnh truyền tới, không khỏi xuýt xoa.
Nghĩ đến chuyện cô xuất hiện có thể dọa Lệ Đằng hoảng hốt, bộ mặt lạnh đó méo mó vì kinh dị, Đường Vận cười ranh ma, hấp háy trong đêm tối ánh mắt sáng quắc bức người.
Cô thò chân, định nhảy xuống thùng xe… Đột nhiên!
“Tiểu thư! Đã để dành cho cô phần thịt cừu ngon nhất.”
Khuỷu chân bị một bàn tay rắn rỏi bắt lấy, Đường Vận hốt hoảng giật nảy người, “Lệ Đằng quái quỷ!”
Lệ Đằng khom lưng, mang đôi hài thổ cẩm hắn sớm mua ở thị trấn vào chân Đường Vận: “Đừng chạy lung tung.”
Đường Vận phụng phịu, ngoáy đầu nhìn đám người kia ăn uống cười nói, hoàn toàn không có chút biểu hiện nào là kinh ngạc... “Các người đều sớm biết?”
Bấu vào bả vai của Đường Vận, tay kia bắt lấy vòng eo nhỏ ôm trọn cô vào người, bế bổng xuống, Lệ Đằng liếc cô một cái: “Mấy gã đàn ông chúng tôi có thể để một con nhóc như em qua mặt, liệu còn chỗ đứng ở Đường Gia, sống sót được cho tới bây giờ?”
“Nói như vậy anh cố ý qua mặt các chốt kiểm soát của Đường Gia, muốn dẫn tôi theo cùng?!” Đường Vận lém lỉnh lườm Lệ Đằng hỏi, trong ánh lửa lập lòe, thật sự có sức dụ hoặc. “Tôi rất muốn xem gió tuyết ở Himalaya…”
Lệ Đằng hơi mất tập trung, qua một lúc lâu mới nói: “Đến đây thôi... Ngày mai,tôi cho người đưa em trở về.”
Đường Vận vùng thoát ra khỏi vòng ôm của Lệ Đằng, vẻ mặt căng ra: “Giỡn chơi? Khó khăn lắm mới đến được địa phận Miến Điện, tôi không về.”
“Chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, chúng tôi trông coi năm rương hàng, thân mình còn khó bảo đảm...”
Đường Vận căng thẳng, lập tức ôm tay Lệ Đằng nũng nịu.
Lệ Đằng phủi phủi chỗ gốc cây, sau đó kéo tay bảo Đường Vận ngồi xuống: “Vậy phải coi đêm nay bẫy mìn có phát nổ, có bị người ta đánh cướp bất chợt hay không? Đương nhiên không đến Tây Tạng với năm cái rương trống trơ được, hửm!”
“Để coi là tên cướp xấu số nào!"
Dứt lời, Đường Vận giật lấy miếng thịt nướng trong tay Lệ Đằng chạy ập vào trong lều. Lệ Đằng ngồi lặng ở đó, ngón tay vô thức gõ gõ xuống chiếc đồng hồ bạc, nơi này không an toàn, hắn… nán lại đã quá thì thời rồi!
Lệ Đằng đột nhiên quay mặt nhìn qua đám anh em đang ăn uống no say, đúng lúc trông thấy Phổ cũng đang nhìn về phía hắn.
Phổ… vừa rồi là cố ý câu giờ?!
***
Updated 72 Episodes
Comments