Chương 11: Chai Rượu Không Thể Uống

“Mẹ kiếp! Đó là chai rượu mà cậu có thể ngang nhiên uống sao?” Quản gia Miêng nhắm vào đầu Lệ Đằng ném hộp gỗ tuyết tùng tới, cũng may Lệ Đằng kịp thời bắt lại được, nhưng bàn tay bị va chạm mạnh, rách một lớp da.

“Cậu xem chuyện tốt mình làm ra… Đó là chai rượu sẽ đổi bằng máu của cậu đấy! Tên khốn này!”

"Có chuyện gì to tát chứ, rượu là do tôi trộm." Đường Vận gân cổ nói.

Lệ Đằng nhìn qua chai rượu, lại nhìn xuống hộp gỗ trong tay, liền sa sầm sắc mặt, vội kéo Đường Vận cùng đứng dậy.

Lệ Đằng vừa đứng lên đã bị quản gia Miêng bật gót đá vào chân một cú, ra sức rất bạo, không chút lưu tình.

Đường Vận nhìn thấy Lệ Đằng lộ ra tia đau đớn, không nhịn được liền sắng tới, đẩy mạnh vào bả vai quản gia Miêng: “Ông là cái quái gì, dám động vào hắn!”

"Tiểu thư, chai rượu này không thể uống. Đó là chai rượu nằm trong rương ngọc phỉ thúy cướp ở Vân Nam, vừa rồi người của Cổ Lực Hung Na đến, đàm phán muốn mua lại số hàng." Quản gia Miêng lườm qua Lệ Đằng, ánh mắt lóe lên tia đắc ý, giống như nhìn thấy số phận của Lệ Đằng.

"Hừm, tôi không muốn biết, rượu đã uống, đâu có ói ra được." Đường Vận hất mặt sang chỗ khác, thẹn quá hóa giận.

Trong lòng dậy lên nỗi bất an, Lệ Đằng vội đoạt lấy chai rượu trong tay Đường Vận, rồi đậy nắp cẩn thận lại. Hành động này rơi vào mắt quản gia Miêng có phần mỉa mai. Lệ Đằng nhận thấy có chỗ kì lạ nhưng nhất thời không biết vấn đề nằm ở đâu chỉ biết quay sang bảo với Đường Vận: "Tiểu thư! Hay là tôi bảo Phổ đưa em trở về biệt thự trước."

"Có gì phải sợ đâu, hầm rượu của cha tôi nhiều rượu như vậy, loại quý hiếm gì mà chẳng có. Nếu Cổ Lực Hung Na có nhã ý kết giao, cha tôi tặng ông ta một trăm chai còn được."

"Tiểu thư! Chính vì cô quá chiếu cố và bênh vực cho Lệ Đằng, nên hắn mới hống hách như bây giờ." Quản gia Miêng tức giận nói.

Lệ Đằng thấy chuyện không ổn cũng không dây dưa lời qua tiếng lại, hắn đi vội vào trại chính tìm gặp Đường Kính Nghiệp. Quản gia Miêng và Đường Vận ở phía sau cũng muốn đi theo xem sự việc thế nào.

Nghe Lệ Đằng tỏ rõ sự tình, Đường Kính Nghiệp bàng hoàng một trận, nhìn chai rượu nho bị uống dở dang, nộ khí cuồn cuộn.

Đúng lúc này Đường Vận chạy tới, hối hả giãi bày: “Cha! Chuyện không liên quan đến Lệ Đằng, là do con không hiểu chuyện, tự ý lấy chai rượu không hỏi cha. Đừng trách phạt lên người Lệ Đằng, anh ấy thương tích đã đủ nhiều rồi.”

“Ta đương nhiên không trách phạt Lệ Đằng.” Đường Kính Nghiệp chợt nghiêm mặt nói.

“Đường gia!” Lệ Đằng bàng hoàng gọi một tiếng, chỉ thấy Đường Kính Nghiệp điểm tay vào mặt Đường Vận, tức giận giáo huấn: “Lệ Đằng lời lẽ nào cũng ôm trách nhiệm vào người, bênh vực con không sót. Ta lâu nay đều biết con gây họa đều để Lệ Đằng đứng ra nhận lãnh trách nhiệm. Lúc nào cũng gây rắc rối, mãi cũng không muốn trưởng thành, con còn mặt mũi nhấn mạnh với ta vết thương trên người Lệ Đằng đã đủ nhiều sao? Vì bảo vệ con, Lệ Đằng đã chảy bao nhiêu là máu, vết sẹo trên người còn nhiều hơn tóc của con nữa.”

Đường Vận kinh hãi, bất giác lùi về sau một bước, từ trước đến nay, chưa từng thấy cha cô nổi giận với cô như vậy bao giờ.

“Cha… con biết sai rồi!”

“Nếu không vì con trốn theo đoàn xe đến Tây Tạng hai năm trước, đã không khiến Lệ Đằng dùng chuyện đánh cướp lần này chuộc lỗi, suýt thì mất mạng. Đường Vận! Ta chỉ có một mình con là con gái, con khiến ta thật thất vọng.”

Đường Vận nghe đầu óc vỡ choang, lời này là có ý gì? Chẳng lẽ muốn đoạn tuyệt với cô? Chỉ có một chai rượu, sao lại long trời lở đất thành ra như vậy?

“Nạp!” Đường Kính Nghiệp gọi một tiếng.

Cậu Nạp bên ngoài nghe gọi thì vội đi vào, có phần khép nép trước không khí căng thẳng đang diễn ra.

“Mang Đường Vận nhốt vào hầm rượu, không có ý của ta không được thả ra. Lần này… để xem nó làm càn đến mức nào, có thể uống hết chỗ rượu trong đó hay không?”

Đường Kính Nghiệp vừa dứt lời đã thấy cậu Nạp bước tới bắt lấy khuỷu tay của Đường Vận, ra sức khống chế lôi cô đi: “Tiểu thư! Xin đắc tội.”

Đường Vận gào thét giãy dụa, nhưng chỉ là vô ích. Lệ Đằng đứng lặng ở đấy dõi theo chỉ sợ đổ dầu vào lửa, không dám can ngăn.

“Đường gia! Chẳng hay phía Cổ Lực Hung Na cụ thể là muốn gì ở rương hàng đó?” Lệ Đằng điềm tĩnh hỏi vào trọng tâm.

Quản gia Miêng liếc hắn một cái, nhìn sang Đường Kính Nghiệp, chờ đợi được lắng nghe.

“Muốn chai rượu đó!” 

Đó là câu trả lời ngắn gọn của Đường Kính Nghiệp, nhưng lại như búa lớn giáng vào lồng ngực Lệ Đằng.

Rượu đã uống như vậy, giao ra làm sao?

“Không muốn phỉ thúy, lại muốn rượu?” Lệ Đằng nghi hoặc hỏi lại.

“Cổ Lực Hung Na không thực sự tin tưởng là Lệ Đằng cậu đánh cướp được rương hàng đó của Nguyễn thị.” Đường Kính Nghiệp giải thích.

Cho nên mới muốn thử rượu, xác minh là thứ mà bọn cướp đích thân bỏ vào?!

“Tôi sẽ đích thân mang chai rượu đến làm thuyết khách.” Lệ Đằng mạnh mẽ đề nghị.

“Chai rượu đã bị khui ra và uống, cậu nói xem?” Quản gia Miêng có ý khó dễ, lại quay sang thăm dò tâm ý của Đường Kính Nghiệp.

“Hay là thay một chai năm 82 khác, mùi vị tương tự, bọn họ đều là lưu manh man rợ, một lũ thất phu, nhất định không phân biệt được. Cổ Lực Hung Na tuyệt đối càng không nhận ra.” Quản gia Miêng bình tĩnh đưa ý kiến.

Nhưng Lệ Đằng ngược lại không cho là như vậy, hắn điềm đạm phân tích: “Thứ Cổ Lực Hung Na muốn chung quy vẫn là số phỉ thúy đó, rượu… chỉ cần xác minh đúng mùi vị mà ông ta cần để chứng thực mà thôi. Mặc kệ là có từng bị khui ra uống.”

Quản gia Miêng hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy ý bất mãn.

Nhưng lời Lệ Đằng nói không phải không có lý, dù sao thì… chai rượu đã bị khui ra và uống dở, không thể thay đổi được. Đường Kính Nghiệp nhíu mày ngẫm nghĩ, cuối cùng thì gật đầu: “Chuyện đánh cướp tuy rằng ầm ĩ nhưng chưa chắc chỗ Cổ Lực Hung Na tinh tường mọi chuyện, cho nên trong lòng chắc có nhiều nghi kỵ. Vẫn cần đưa đúng chai thì hơn, có lẽ… ở chỗ của hắn, thực sự có người có thể kiểm chứng toàn bộ lô hàng đánh cướp, kể cả chai rượu để nhận dạng.”

Nghe Đường Kính Nghiệp nói đến đây, Lệ Đằng cũng được buông lỏng. Nhưng chợt nghĩ đến một chuyện, Lệ Đằng bất ngờ hỏi: “Đường gia! Chẳng hay số tiền đề nghị mua lại của Cổ Lực Hung Na là bao nhiêu?”

Đường Kính Nghiệp quay về chỗ ghế dựa ở bàn gỗ làm việc, tiêu sái đưa ngón tay lên và nói: “Đủ thâu tóm một thị trấn.”

Hóa ra là nhiều đến mức như vậy!

“Bao năm qua, Đường Gia chịu sự siết chặt của quân đội biên giới, bị chặt đứt vây cánh, anh em chết nhiều vô số kể. Còn kết thù với nhiều băng bọn vô danh, thật sự không còn như trước. Huống hồ chuyện đánh cướp lần này đã gây chấn động, chỉ sợ… ôm khư khư mối hiểm họa này, thực sự không được tốt lành.”

“Tôi hiểu.” Lệ Đằng nghe Đường Kính Nghiệp lý giải càng tỏ rõ trọng trách trên vai của mình hơn. Đây chính là cơ hội để Đường Gia khuếch trương thế lực, kinh doanh và tạo dựng cơ sở hạ tầng.

Đường Kính Nghiệp phất tay bảo Lệ Đằng ra ngoài. 

Trong này, cầm lên chai rượu mân mê một lúc, Đường Kính Nghiệp lại thở dài: “Cổ Lực Hung Na dùng thị trấn Muse để uy hiếp ta. Có thể mạnh miệng ra oai chuyến này, đủ thấy sau lưng có người bợ đỡ. Trước mắt kình địch vây hãm, không thể không giao hảo với hắn.”

“Nhưng lão đại đã quá chiếu cố Lệ Đằng rồi.” Quản gia Miêng liếc ra ngoài cửa, trầm giọng cảm thán.

“Lệ Đằng là do ta đem về, dốc lòng bồi dưỡng, chưa từng xem nó là người ngoài. Chỉ sợ Đường Vận thực sự trở thành điểm yếu chí mạng của nó.”

“E là Lệ Đằng giữ lòng riêng, quá phận với tiểu thư.”

“Vậy sao?”  Đường Kính Nghiệp cười nhạt, không giống như bị lời nói của quản gia Miêng làm cho nghi kỵ.

Quản gia Miêng lộ ra tia bất phục, lại hận không thể xé nát Lệ Đằng. 

***

Chapter
1 Chương 1: Gút Thắt
2 Tập 1: Biến Cố Đường Gia - Chương 2: Sinh ra từ cõi chết
3 Chương 3: Câu giờ
4 Chương 4: Gió tuyết Tây Tạng
5 Chương 5: Hành trình không kiệt sức
6 Chương 6: Không quân Vân Nam
7 Chương 7: Đuổi đến Luông Nậm Thà
8 Chương 8: Cướp
9 Chương 9: Lập Công Trở Về
10 Chương 10: Không Ai Được Bắt Nạt
11 Chương 11: Chai Rượu Không Thể Uống
12 Chương 12: Tự Lo Tốt Cho Thân Mình Đi!
13 Chương 13: Đó Không Phải Là Người Có Thể Giết
14 Chương 14: Khó Dỗ Nhất Là Tiểu Thư
15 Chương 15: Tính Kế Tiểu Thư
16 Chương 16: Đôi Mắt Khác Đang Nhìn
17 Chương 17: Thu Thập Cổ Lực Hung Na
18 Chương 18: Đổ Dầu Vào Lửa
19 Chương 19: Bỏ Trốn
20 Chương 20: Trúng Kế
21 Chương 21: Số mệnh của hắn
22 Chương 22: Lôi Ân!
23 Chương 23: Bị gài
24 Chương 24: Tiểu thư đồng ý rồi
25 Chương 25: Đưa ra điều kiện
26 Chương 26: Ô hợp
27 Chương 27: Suy tính cặn kẽ
28 Chương 28: Mục tiêu
29 Chương 29: Ác quỷ
30 Chương 30: Dồn ép tới cùng
31 Chương 31: Kho báu Đường Gia
32 Chương 32: Họ bắt nạt anh, tôi bắt nạt họ
33 Chương 33: R1
34 Chương 34: Tính kế Lệ Đằng
35 Chương 35: Đúng lý nên là người một nhà
36 Chương 36: Tóm được
37 Chương 37: Diễm phúc của Lệ Đằng
38 Chương 38: Thuận ý
39 Chương 39: Không cần qua ải
40 Chương 40: Bầu trời như say
41 Chương 41: Nước bước
42 Chương 42: Nhìn ra dã tâm
43 Chương 43: Cho nó thành sự thật đi!
44 Chương 44: Động tâm
45 Chương 45: Phải chia ly (H)
46 Chương 46: Trao đổi điều kiện
47 Chương 47: Sự thật đằng sau
48 Chương 48: Băng Cốc hoa lệ
49 Chương 49: Biến cố ập đến
50 Chương 50: Phân tán lực lượng
51 Chương 51: Vén màn bí mật
52 Chương 52: Câu trả lời
53 Chương 53: Chia cắt
54 Chương 54: Sứ mệnh
55 Tập 2: Sóng gió nơi Hương Cảng - Chương 55: Năm năm sau
56 Chương 56: Sắm vai
57 Chương 57: Chạm
58 Chương 58: Còn sống thì tốt rồi
59 Chương 59: Vệ sĩ
60 Chương 60: Tâm trí xáo trộn
61 Chương 61: Coi mắt
62 Chương 62: Chia rẽ uyên ương
63 Chương 63: Thân thiết
64 Chương 64: Vệ sĩ săn đón
65 Chương 65: Bắt đền
66 Chương 66: Mơ
67 Chương 67: Tỏ tình lần hai
68 Chương 68: Cơ thể đầy vết sẹo
69 Chương 69: Rung động
70 Chương 70: Người thừa kế bí ẩn (1)
71 Chương 71: Người thừa kế bí ẩn (2) (H)
72 Chương 72: Kết
Chapter

Updated 72 Episodes

1
Chương 1: Gút Thắt
2
Tập 1: Biến Cố Đường Gia - Chương 2: Sinh ra từ cõi chết
3
Chương 3: Câu giờ
4
Chương 4: Gió tuyết Tây Tạng
5
Chương 5: Hành trình không kiệt sức
6
Chương 6: Không quân Vân Nam
7
Chương 7: Đuổi đến Luông Nậm Thà
8
Chương 8: Cướp
9
Chương 9: Lập Công Trở Về
10
Chương 10: Không Ai Được Bắt Nạt
11
Chương 11: Chai Rượu Không Thể Uống
12
Chương 12: Tự Lo Tốt Cho Thân Mình Đi!
13
Chương 13: Đó Không Phải Là Người Có Thể Giết
14
Chương 14: Khó Dỗ Nhất Là Tiểu Thư
15
Chương 15: Tính Kế Tiểu Thư
16
Chương 16: Đôi Mắt Khác Đang Nhìn
17
Chương 17: Thu Thập Cổ Lực Hung Na
18
Chương 18: Đổ Dầu Vào Lửa
19
Chương 19: Bỏ Trốn
20
Chương 20: Trúng Kế
21
Chương 21: Số mệnh của hắn
22
Chương 22: Lôi Ân!
23
Chương 23: Bị gài
24
Chương 24: Tiểu thư đồng ý rồi
25
Chương 25: Đưa ra điều kiện
26
Chương 26: Ô hợp
27
Chương 27: Suy tính cặn kẽ
28
Chương 28: Mục tiêu
29
Chương 29: Ác quỷ
30
Chương 30: Dồn ép tới cùng
31
Chương 31: Kho báu Đường Gia
32
Chương 32: Họ bắt nạt anh, tôi bắt nạt họ
33
Chương 33: R1
34
Chương 34: Tính kế Lệ Đằng
35
Chương 35: Đúng lý nên là người một nhà
36
Chương 36: Tóm được
37
Chương 37: Diễm phúc của Lệ Đằng
38
Chương 38: Thuận ý
39
Chương 39: Không cần qua ải
40
Chương 40: Bầu trời như say
41
Chương 41: Nước bước
42
Chương 42: Nhìn ra dã tâm
43
Chương 43: Cho nó thành sự thật đi!
44
Chương 44: Động tâm
45
Chương 45: Phải chia ly (H)
46
Chương 46: Trao đổi điều kiện
47
Chương 47: Sự thật đằng sau
48
Chương 48: Băng Cốc hoa lệ
49
Chương 49: Biến cố ập đến
50
Chương 50: Phân tán lực lượng
51
Chương 51: Vén màn bí mật
52
Chương 52: Câu trả lời
53
Chương 53: Chia cắt
54
Chương 54: Sứ mệnh
55
Tập 2: Sóng gió nơi Hương Cảng - Chương 55: Năm năm sau
56
Chương 56: Sắm vai
57
Chương 57: Chạm
58
Chương 58: Còn sống thì tốt rồi
59
Chương 59: Vệ sĩ
60
Chương 60: Tâm trí xáo trộn
61
Chương 61: Coi mắt
62
Chương 62: Chia rẽ uyên ương
63
Chương 63: Thân thiết
64
Chương 64: Vệ sĩ săn đón
65
Chương 65: Bắt đền
66
Chương 66: Mơ
67
Chương 67: Tỏ tình lần hai
68
Chương 68: Cơ thể đầy vết sẹo
69
Chương 69: Rung động
70
Chương 70: Người thừa kế bí ẩn (1)
71
Chương 71: Người thừa kế bí ẩn (2) (H)
72
Chương 72: Kết

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play