Sắc mặt của cô y tá không được tốt lắm, tay cô ta nắm chặt ly trà lại, cô ấy vẫn cố giữ thái độ bình tĩnh rồi nói:
"Cháu đang nói gì thế? Sao cô nghe không hiểu gì hết vậy?"
Nguyệt Nhi mim cười, "Cô không cần phải giả vờ với cháu nữa đâu, nhìn sắc mặt của cô tệ như thế thì chắc là cháu nói không sai rồi."
Cô y tá nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn, rồi lấy từ hộc bàn ra một con dao gọt trái cây, từ từ tiến đến chỗ Nguyệt Nhi.
"Chà! Cô bé cũng biết nhiều phết đấy nhỉ? Nhưng mà thật đáng tiếc là cháu đi đến đây một mình."
Cô ta ngồi xuống cạnh Nguyệt Nhi, con lướt qua lướt lại xung quanh khuân mặt nhỏ bé của cô.
Cô bé chỉ cười nhẹ một cái, rồi điềm tĩnh nói tiếp:
"Có gì phải đáng tiếc chứ! Cháu chỉ đến đây hỏi cô một số chuyện liên quan đến cô và Thanh Hà thôi."
Cô ta cười lạnh, "Cháu còn nhỏ, không nên biết nhiều sẽ tốt hơn cho cháu đấy."
"Cô là em gái cùng cha khác mẹ với cô Thanh Hà có phải không ạ?"
Lời này của Nguyệt Nhi khiến cô ta giật bắn mình, đến cả bàn tay cầm dao cũng run rẩy không ngừng. Cô ta trừng mắt hỏi cô:
"Sao cháu lại biết được chứ?"
"Cháu chỉ đoán thôi, nhưng hình như là đúng rồi nhỉ? Cô và cô Thanh Hà đều đeo một chiếc vòng tay màu đỏ y hệt nhau, trên đó của khắc tên của cô nữa mà." Nguyệt Nhi chỉ vào chiếc vòng màu dây màu đỏ có tên của cô y tá.
Dù bị phát hiện bí mật của mình, cô ta lấy lại bình tĩnh, bởi nói gì đi chăng nữa Nguyệt Nhi cũng chủ là con nít mới 8 tuổi thì làm được gì cô ta chứ.
"Đúng vậy, chúng tôi là chị em với nhau." Cô ta tựa người vào ghế, "Những mà chị ta lại được một người giàu có bao nuôi, còn tôi chỉ có thể làm một cô y tá quèn, thật là không công bằng mà."
"Thế nên cô mới nói dối chú ấy rằng đi nguyện cuối cùng của cô Thanh Hà là nhờ chú ấy chăm sóc cô đến cuối đời có phải không?"
Cô ta nhìn về phía cây cảnh, "Không sai, nhưng mà cô lại muốn trở thành vợ chính thức của anh ấy, cô không muốn sống như một chậu hoa cảnh trong cái nhà này."
Thanh Hà đứng bên cạnh khóc trong thầm lặng. Cô thực sự không ngờ rằng người em gái mà cô tin tưởng nhất lại có suy nghĩ giết mình, cướp chồng của mình một cách bất chấp như vậy.
Cô y tá đột nhiên ngồi thẳng dậy, chĩa dao vào cổ của Nguyệt Nhi, uy hiếp cô:
" Cô bé à! Nói chuyện với cháu cũng vui lắm đó chứ! Nhưng mà tiếc thay là hôm nay chính là ngày giỗ của cháu rồi."
Nguyệt Nhi bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt cô ta, "Cô không thể giết cháu đâu."
"Sao cháu lại tự tin như thế chứ? Con dao đang kề ở cổ của cháu kia mà, giờ cháu chẳng khác gì con cá đang nằm trên thớt cả."
"Không đâu, cháu không phải là con cá ngốc đó, cháu có suy nghĩ và có hành động riêng của mình."
Nói xong, cô liền bẻ gẫy cổ tay của cô y tá. Con dao trong tay cô ta rơi xuống đất, cô chớp lấy thời cơ tiêm cho cô y tá một liều thuốc ngủ, khiến cô ta ngất xỉu, nằm im trên nền nhà.
"Cháu lấy đâu ra thuốc ngủ vậy?"Thanh Hà liền hỏi cô.
"Cháu nhân lúc cô ta không chú ý, lén lấy thuốc ngủ ở trong túi cô ta đó ạ." Cô mỉm cười thân thiện.
Thanh Hà vuốt mái tóc đen của cô để thể hiện sự khen ngợi. Hai người họ lên lầu tìm bức thư. Vừa mở cửa phòng ra đã thấy Tiêu Hàn đang ngồi trên giường, trên tay còn cầm một lá thư. Cậu đưa bức thư cho Thanh Hà để cô xác nhận. Sau khi xác thực xong, bà người cùng nhau rời khỏi đó, trở về bữa tiệc để đưa bức đi thư cho chồng cô. Nguyệt Nhi đi vô phòng khách thì tìm được chú ấy đang ngồi uống rượu một mình trên ghế. Hai má đỏ như trái cà chua. Cô bình tĩnh bước đến đưa cho ông chú bức thư của Thanh Hà.
" Chú ơi, đây là bức thư di thư của cô Thanh Hà viết trước lúc chết, đã để lại cho chú bức thư này."
Anh ta sững sờ, "Là Thanh Hà viết sao? Nhưng mà lúc chú đến bệnh viện thì đâu thấy bức thư nào đâu."
Dù có rất nhiều nghi vấn trong lòng nhưng anh ta vẫn nhận lấy bức thư conf vương chút mùi máu trên đó rồi mở ra đọc.
Trong thư viết:” Anh yêu à! Khi anh đọc bức thư này thì chắc em cũng đã không trên thế gian này nữa rồi! Anh còn nhớ những ngày tháng chúng ta sống hạnh phúc bên nhau không? Lúc hai ta cùng nhau đi tắm biển hay lúc chúng ta cùng nhau khiêu vũ trên sân thượng? Chắc anh đã quên rồi, bởi anh của lúc này đã thay đổi, anh không còn dành thời ở bên cạnh em, mỗi lúc em đau đớn nhất, anh lại ở ngoài kia lo buôn bán kiếm tiền chạy thuốc cho em. Nhưng tất cả số tiền đó đều rất bẩn anh có biết không? Anh đi buôn bán ma túy trái phép khiến em vô cùng buồn và tức giận. Em mong rằng sau khi anh đọc lá thư này có thể đi tự thú, làm lại từ đầu.”
Anh ta nắm chặt lấy bức thư mà khóc nức nở như một đứa trẻ vừa mất đi người thân của mình. Những kí ức hạnh phúc từng ở chung với người vợ của mình cứ thế ùa về như một cơn gió mùa thu. Có kỉ niệm buồn, cũng có kỉ niệm vui vẻ, nhưng những điều đó giờ đây chỉ là quá khứ. Nó lướt qua rất nhanh như làn sóng ngoài biển khơi, hoàn toàn chìm sâu vào không gian tối như chính con đường tội lỗi mà anh đang đi vậy.
Từng sóng cảm xúc cuộn trào trong lòng anh, cứ như không thể ngừng lại cho đến khi Nguyệt Nhi đưa cho anh chiếc hộp quà có chứa ma túy.
"Chú cầm lấy đi, có vẻ người hầu để nhầm lên phòng cháu đấy ạ!"
Updated 89 Episodes
Comments