2009, Thành phố X mộng mơ.
“ Con biết rồi, mẹ đừng lo. Con có nhờ anh Trung vác đồ giúp mà, hehe.”- Cuộc gọi facetime lúc bốn giờ sáng khiến cậu thanh niên dụi mắt không ngừng, nhưng cũng không dám tỏ ra mệt mỏi vì sợ người nhà lo lắng.
Cả một ngày trời không ngủ, mất gần năm tiếng di chuyển từ tỉnh dưới lên thành phố, rồi còn phải sắp xếp đồ đạc cho cẩn thận ngay ngắn đã ngốn gần hết một ngày, vậy mà đến tận sáng hôm sau vẫn chưa đâu ra đâu. May mắn là hôm sau chưa có tiết học nào, cậu có thể tranh thủ ngủ lấy sức.
Kết thúc cuộc gọi đã là bốn giờ rưỡi, đồ ăn mua khi nãy cũng nguội lạnh từ lúc nào. Bụng đói đến nỗi rống lên làm cậu ngượng ngùng, liền ngồi ngay vào bàn rồi lôi hộp gà chiên ra bắt đầu thưởng thức.
Chàng sinh viên năm nhất dễ thương Phan Hoàng Tâm đang loay hoay với hộp đồ ăn, trong căn bếp giờ đây đã đánh dấu cột mốc 'trở thành người lớn' của cậu.
“ Da gà hết giòn rồi, buồn ghê.~” – Mùi thơm thì vẫn rất ổn, nhưng mà nhìn đống khoai tây bị ỉu cùng cơm đóng hộp sượng thành từng tảng, cậu không còn cảm giác đói bụng nữa. Chàng trai chỉ có thể tự ‘cứu đói’ bằng vài hộp bánh quy xốp mang theo, một hộp mì ăn liền kèm thêm hai hộp sữa dâu.
Ăn uống no nê thì cũng đến lúc hai mí mắt sụp xuống. Cậu chọn cách ngồi lướt điện thoại cho qua cơn buồn ngủ, không dám thiếp đi vì sợ ngủ nhiều rồi đến tối lại không dủ được mất.
Trang Facebook đã lâu không đăng gì, hầu như cậu chỉ dùng nó để chat chít với vài ba người bạn của mình, liên lạc với gia đình và thầy cô. Không có quá nhiều người trong danh sách bạn bè, vì thế bảng tin cũng trống trơn, lâu lâu mới lướt trúng một video thú vị bởi chàng trai này chẳng theo dõi bất cứ một trang mạng xã hội nào của người nổi tiếng cả.
Chỉ mất tầm mười lăm phút mà mắt cậu đã díp lại, rõ ràng là không mấy hứng thú với những gì đang xem. Cậu tắt điện thoại, với lấy chuông báo thức bên cạnh, chỉnh đến tám giờ rồi lấy đống chăn gối trong vali ra xếp xuống đất ngủ tạm. Đang thiu thiu thì tiếng gọi vọng qua cửa sổ khiến chàng trai phải ngồi bật dậy, khó chịu quờ quạng xung quanh để tìm hộp đựng kính.
“ Hoàng Tâm, mở cửa cho anh với!~” – Giọng nói gợi đòn luôn làm ‘nhiễu sóng’ mọi chỗ yên tĩnh đã phát huy đúng tác dụng của nó.
Thành Trung tươi cười nhìn đối phương trong chiếc áo chưa thay hôm qua, đầu tóc bù xù đến nỗi có chỗ còn dựng đứng lên, trong khi vừa lầm bầm bực bội giật chốt khoá kế bên.
“ Anh có chìa khoá mà, tự vào đi chứ. Người ta đang tính ngủ…”
“ Ủa, haha. Bảy giờ sáng rồi, ngủ cái gì nữa mà ngủ chứ…”, Thành Trung đẩy xe vào trước sân, tiện tay với lấy hai hộp nhựa lớn, thoảng thoảng mùi mì xào hải sản thơm nức mũi.
“ Hôm qua em không có ngủ...oáp~”- Hoàng Tâm lấy cây lược bên cạnh, vừa chải tóc vừa ngáp đến chảy cả nước mắt.
“ Vậy thì ngủ đi, anh làm tất là được mà?”
Anh xắn tay áo, chuẩn bị lắp khung giường thì bị cậu ngăn lại.
“ Em muốn tự làm, anh giúp em thôi là được.”- Cậu nhóc khoanh tay, ưỡn người về phía anh, trông rất đáng yêu.
“ Bày trò này!”- Một cái búng mạnh vào trán khiến Hoàng Tâm la lên oai oái, chỉ kịp đưa chân lên đá nhưng lại bị đối phương né kịp.
“ Anh Trung xấu tính quá điiiii!!!"
Cậu không muốn để người khác làm thay mình vì cậu thích được tự tay trang trí ngôi nhà nhỏ này . Chỉ có như vậy mới khiến cậu thấy vui, ngoài việc thích táy máy phá phách, Hoàng Tâm lúc nghiêm túc có khi còn tạo ra những thứ hoàn hảo đến ‘khác người’ nữa. Tiếc là ở nhà chẳng có cơ hội ‘trổ tài’, động tay động chân vào có khi còn bị mắng. Vậy là lần này có dịp rồi, ngại gì mà không ‘xông pha’ vào đinh búa với mấy mũi khoang được nhỉ?
“ Chỉ cách cầm cho nè.”- Thành Trung nhìn đứa gà mờ trước mặt đang loay hoay đo chiều dài khung giường bằng thước cuộn một cách luộm thuộm chưa từng thấy, không khỏi lắc đầu rồi nhào vào toang làm giúp.
“ Anh đứng yên một chỗ đi.”- Hoàng Tâm xua xua tay bảo anh đừng lại gần, trán đổ mồ hôi một lúc một nhiều nhưng vẫn không có ý định bỏ cuộc.
Thành Trung cũng chịu thua trước tên lì lợm này, anh cầm lấy điện thoại của mình đang rung lên theo tiếng chuông gọi đến, trực tiếp nhấn nút nhận rồi đưa lên tai.
“ Alo, dì ạ?”
“ Tìm phòng giúp? Con không giỏi mấy vụ thế này đâu ạ.”
“ Một tuần nữa là nhập học rồi á?”
Hoàng Tâm dừng lại khi nghe thấy anh nói chuyện với ai đó với vẻ mặt không mấy hài lòng. Cậu bỏ thước dây lên chậu cây bên cạnh, đi về phía chỗ anh rồi cất tiếng hỏi khi đối phương vừa cúp máy.
“ Chuyện gì vậy anh?”
“ Không có gì đâu, để anh giúp em tiếp nha.”
“ Dạ.”- Cậu cũng không hỏi gì thêm, tiếp tục công việc đang dang dở của mình. Chàng trai đã bỏ cuộc từ lâu, nhưng không dám nói vì sợ anh trêu chọc. May là Thành Trung biết ý, chẳng những không nhắc lại lời nói mạnh miệng ban nãy của cậu, mà còn giúp cậu đem hết toàn bộ đồ đạc để ngay ngắn vào trong nhà.
Nhoáng cái đã hết một ngày trời, anh rủ cậu ra ngoài ăn tối vì biết cậu chưa học nấu nướng được gì nhiều, nhân tiện đưa cậu đi thăm thú xung quanh một chút. Dĩ nhiên là chàng trai đồng ý ngay mà không cần suy nghĩ, cậu đã quá mệt mỏi với việc bày bừa chén đĩa.
Đúng bảy giờ tối sẽ bắt đầu xuất phát, anh bảo sẽ tranh thủ về nhà tắm rửa một chút. Sau khi Thành Trung rời đi, Tâm chốt cửa cẩn thận theo lời dặn rồi chạy một mạch vào nhà, vừa đi vừa nhảy chân sáo, còn xoay thêm mấy vòng nữa trên sàn, cười thật tươi rồi đan hai bàn tay vào nhau tạo thành hình trái tim.
“ Chào mừng ngôi nhà mới!!~”
Updated 70 Episodes
Comments