Nguỵ Ảnh Quân vừa mới ăn xong bữa trưa đã nhận được điện thoại của Lam Vũ.
"Alo? Anh Lam. Có chuyện gì không?"
Lam Vũ phía bên này vừa nghe điện thoại vừa lật từng trang giấy hồ sơ vụ án.
Vốn đã không rảnh rồi. Cấp dưới lại là một đống phiền phức.
Anh day day trán. Không nhanh không chậm đều đều nói vào điện thoại.
"Ai là người nói với cậu Bạch Thiếu Hàn là kẻ bị tình nghi?"
Nguỵ Ảnh Quân suy nghĩ một lát.
"Em chẳng nhớ nữa. Có một vị đồng nghiệp nói cho em biết. Lúc đó gấp quá em mới bảo bọn họ tạm giữ anh ta ở lại đồn. Em cũng không phải cố ý... căn bản là em đang vội đến hiện trường vụ án."
Lam Vũ lúc này đang xem bản đồ đánh giấu khu vực xảy ra vụ án. Anh vẽ vài ký tự đơn giản lên trên bản đồ, đồng thời cũng nói vào điện thoại.
"Cậu tìm xem ai là người phát hiện ra Bạch tổng là đối tượng tình nghi. Nói cậu ta ngày mai sắp xếp thời gian đến gặp tôi."
"Vâng."
Lam Vũ cúp máy. Vẽ nốt nét cuối cùng trên bản đồ.
Sao cứ thấy như hắn đang ám chỉ cái gì. Mỗi vụ án đều xảy ra ở những nơi không giống nhau. Không rõ động cơ, càng không thể biết được người tiếp theo hắn sẽ ra tay là ai.
Nghĩ sau đi. Hiện tại anh cảm thấy có chút đói. Nhưng không có khẩu vị ăn cơm.
Lam Vũ rời khỏi phòng làm việc. Thay vì lấy xe để chạy thì anh lại tự đi bộ ra khỏi trụ sở.
Bầu trời cuối hạ khá đẹp. Những tia nắng đã không còn gay gắt như trước. Chiếc lá vàng trên cây rơi xuống mặt đất ngay trước mặt của Lam Vũ. Anh đưa tay lên che ánh nắng hoàng hôn len lỏi cuối chân trời, có cảm giác hoài niệm.
Từ khi bắt đầu con đường trở thành một cảnh sát, Lam Vũ rất ít khi đi dạo trên vỉa hè thế này. Kể ra thì cũng không có cảm xúc gì lắm.
Lam Vũ thường được cho là kẻ máu lạnh vô tình. Chính anh cũng cảm thấy họ nói đúng.
Anh thực sự chẳng có tư tình gì, không có tình cảm. Chính vì thế anh mới lựa chọn trở thành một cảnh sát.
Lí do này tất nhiên là cái cớ. Lí do thật sự là gì có lẽ không quan trọng.
Lam Vũ đi mãi đi mãi. Vô tình bước qua cửa hàng bán bánh bao. Mùi thơm của những chiếc bánh bao bay thẳng vào khứu giác của anh. Lam Vũ dừng lại.
"Tôi muốn một cái bánh bao."
"Được được, có ngay đây."
Lam Vũ nhìn bên cạnh quầy còn có thêm một chuỗi những xiên kẹo hồ lô. Ông chủ bán bánh bao thấy anh cứ nhìn nó không rời mắt, hiền hoà mỉm cười.
"Cậu trai trẻ. Cậu có muốn mua không?"
Ánh mắt của Lam Vũ ảm đạm.
"Không mua."
Người bán nghe vậy cũng không bắt ép. Đưa bánh bao cho anh. Lam Vũ trả tiền rồi rời đi. Bỏ lại câu hoan nghênh lần sau ghé thăm ở phía sau.
"Ông chủ. Tôi muốn hai cây hồ lô."
Người kia vừa đi chưa được chưa lâu thì một vị khách khác đã đến. Người bán hàng bán cho cậu ta hai cây hồ lô ngào đường xong thì cậu ta vội chạy đi ngay.
Ông lão thở dài. Đúng là người trẻ thời nay, sống nhanh quá đi mất.
Sắc trời lúc này cũng không còn sớm nữa. Đã chập choạng tối rồi.
Lam Vũ gặm miếng bánh bao. Khuôn mặt hờ hững đột nhiên ánh lên tia sắc lạnh.
Anh tiếp tục cắn thêm một miếng nữa. Sắc mặt không đổi tiếp tục bước đi. Đợi đến một ngõ hẻm phía trước lập tức nép vào tường.
Lam Vũ hơi ló đầu ra nhìn lại đoạn đường hồi nãy.
Một bàn tay từ phía sau anh dần tiến đến. Lam Vũ phát giác được lập tức quay đầu bắt lấy cánh tay người kia. Thành công khống chế ép người vào tường.
"Ai?"
Lam Vũ bắt được người liền vòng hai tay của tên kia về phía sau. Đem tay trái của hắn đè lên đầu, tay phải đè xuống lưng. Cả người của hắn bị đẩy sát tường. Lam Vũ từ phía sau lạnh giọng chất vấn hắn.
"Thượng tướng."
Nghe thấy giọng nói này. Lam Vũ buông lỏng tay.
"Bạch Thiếu Hàn?"
Bạch Thiếu Hàn nhếch miệng cười.
Xem kìa. Thượng tướng chỉ mới gặp hắn một lần mà đã nhớ được giọng của hắn rồi.
"Thượng tướng lần đầu tiên gọi tên đầy đủ của tôi. Tôi thực sự cảm thấy thụ sủng nhược kinh¹ đấy nhé."
"Thần kinh."
Lam Vũ thả Bạch Thiếu Hàn ra, cúi người nhặt súng lên. Hắn lúc này mới quay người lại. Anh không nhìn rõ gương mặt của hắn. Bởi trời đã tối mà hai người họ đang đứng trong cái hẻm chật hẹp. Muốn nhìn rõ mặt nhau là điều không thể.
"Tại... ưm..."
Lam Vũ muốn hỏi tại sao Bạch Thiếu Hàn lại ở đây. Nhưng mới nói được chữ "tại" thì đã bị hắn thừa cơ nhanh tay nhét vào miệng thứ gì đó chặn miệng của anh lại.
"Rất ngọt. Ăn đi."
Lam Vũ cẩn thận nhai thử một chút.
"Kẹo hồ lô?"
Bạch Thiếu Hàn cười haha. Lam Vũ vẻ mặt ghét bỏ bước ra khỏi cái hẻm kia.
"Dở chết đi được."
Bạch Thiếu Hàn chạy theo sau anh. Bấy giờ Lam Vũ mới nhìn thấy rõ trên tay hắn là hai xiên kẹo hồ lô. Một cây đã mất đi một viên, hẳn là viên mà anh vừa ăn.
Hắn cười cười nhìn anh.
Hồi nãy còn nhìn hàng kẹo này lâu đến thế. Hiện tại lại mở miệng chê bai.
"Thượng tướng khẩu thị tâm phi²."
Lam Vũ không thèm nhìn hắn.
Bạch Thiếu Hàn đã biết được thái độ này của anh vốn có từ trước đến nay. Cũng không chấp nhặt. Hắn cầm xiên kẹo đưa đến trước mặt anh.
"Cho anh này."
"Không cần."
Hắn nở nụ cười bất đắc dĩ nhìn hai xiên kẹo.
"Vậy chẳng lẽ bây giờ tôi vứt nó đi? Tôi không ăn ngọt ấy?"
"Anh mắc bệnh à? Không ăn mua làm gì?"
Lam Vũ cáu kỉnh. Anh bây giờ rất không muốn nói chuyện với hắn.
"Thì vốn dĩ là mua cho anh ăn mà."
Lam Vũ dừng bước chân.
Bạch Thiếu Hàn cũng dừng lại.
Hắn nhìn bóng lưng anh ở phía trước dưới ánh đèn mập mờ của thành phố. Đột nhiên nhớ đến Lam Vũ dưới bao nhiêu ánh đèn của phóng viên. Rõ ràng đều cùng một người, cảm nhận thì lại khác biệt.
Anh quay lại không nói lời nào. Im lặng giật một xiên kẹo trên tay hắn rồi lại quay mình bước đi. Thuận tiện tặng hắn một câu.
"Làm chuyện vô nghĩa."
Trong lòng hắn vẫn vui vẻ vô cùng. Sớm đoán được Lam Vũ sẽ không cự tuyệt.
"Thượng tướng. Đợi tôi nào."
Bạch Thiếu Hàn cười cười đi đến bên cạnh anh. Lam Vũ cầm kẹo ăn, nhăn mặt nhíu mày với hắn.
"Tôi tên Lam Vũ. Ở bên ngoài đừng có gọi hàm cấp của tôi."
"Được."
Bạch Thiếu Hàn cắn một viên kẹo. Hắn biết Lam Vũ sẽ không ăn cây thứ hai, đành tự mình ăn hết.
"Anh bao nhiêu tuổi?"
"Hai mươi sáu."
Thế mà lớn hơn anh bốn tuổi.
Lam Vũ lén nhìn Bạch Thiếu Hàn. Nếu không phải nhận biết qua khuôn mặt, anh thực sự sẽ đem hắn và một thằng nhóc mới học cao trung liên hệ lại với nhau.
Thực sự trẩu không tả được.
Anh cúi đầu nhìn cây kẹo hồ lô.
Nhưng cũng không phải người xấu. Vậy thì có thể nói chuyện.
Bạch Thiếu Hàn nhìn dáng vẻ cẩn thận ăn từng viên kẹo hồ lô của anh. Cảm giác anh ở đây và anh ở sở cảnh sát rất khác biệt.
Thực ra cởi bỏ bộ cảnh phục thì Lam Vũ cũng chỉ là một người bình thường. Đạo lý này đương nhiên Bạch Thiếu Hàn hiểu.
Hắn không hay xem tin tức. Chỉ duy nhất lần đó đi qua hiện trường của một vụ án mạng. Hắn nhìn thấy anh bị đám phóng viên vây quanh. Khuôn mặt anh lạnh lùng lãnh đạm. Không muốn mở miệng trả lời bất cứ câu hỏi nào, thi thoảng mới nói một câu.
Nói nhất kiến chung tình thì không hẳn. Lâu ngày sinh tình cũng không phải.
Không biết từ bao giờ Bạch Thiếu Hàn bắt đầu chú ý tới người này nhiều hơn. Chú ý tới từng vụ án anh đã phá qua.
Cả hai bảo trì im lặng. Bạch Thiếu Hàn tất nhiên là mặt dày không biết ngại. Lam Vũ thì căn bản không thèm chú ý đến hắn.
Mãi sau Lam Vũ là người lên tiếng trước.
"Bạch tổng nổi tiếng nhiều việc đếm không hết không có thời gian rảnh rỗi. Lời đồn thôi à?"
Bạch Thiếu Hàn đan tay để lên đầu.
"Không có."
Lam Vũ thầm rủa trong lòng.
Thế làm sao anh rảnh thế? Bám theo tôi cả một đoạn đường dài rồi. Như oan hồn không tan vậy.
"Lời đồn thì là thật. Tôi nhiều việc là thật. Nhưng tôi không có thời gian rảnh rỗi thì là giả đấy."
Vừa dứt câu thì điện thoại trong túi quần của hắn có tiếng chuông.
"Nói."
Lam Vũ lẳng lặng ăn hết viên kẹo cuối cùng, ném cái xiên vào trong thùng rác gần đó.
"Ừ. Gửi qua đi."
Bạch Thiếu Hàn nói ngắn gọn hai câu rồi cúp điện thoại.
"Này. Tôi phải về rồi."
Lam Vũ gật đầu.
Biến nhanh đi. Đồ vong hồn.
"Đi bộ trên đường buổi tối nhớ phải cẩn thận chút."
Hắn nhận được một ánh mắt không mấy thân thiện từ Lam Vũ.
"Tôi đây một thượng tướng còn cần phải để anh nhắc mấy chữ này?"
Bạch Thiếu Hàn cười lớn. Cước bộ đi nhanh hơn. Không quay đầu lại giơ tay lên vẫy vẫy với Lam Vũ ở phía sau.
"Ngày sau gặp lại."
Lam Vũ nhìn theo bóng lưng hắn mỗi lúc một xa, lúc này lấy ra hai cái chủy thủ³. Giọng nói không khỏi lạnh xuống mấy phần.
"Đứng lại."
Phía sau tĩnh lặng.
Anh quay lại hướng về phía cái ngõ hẻm hồi nãy anh và Bạch Thiếu Hàn từng ở đó đi qua. Chậm rãi nhả ra từng chữ.
"Theo chúng tôi lâu như vậy. Vất vả cho ngài rồi."
Người đứng trong ngõ hẻm nhìn thấy Bạch Thiếu Hàn đã rời đi. Đang tính bỏ chạy đường khác đuổi theo thì Lam Vũ đã lên tiếng chặn đường hắn lại. Hắn không dám bỏ chạy. Ai cũng biết thượng tướng Lam Vũ giỏi nhất là truy lùng. Bỏ chạy là đường chết.
Nhưng không chạy thì cũng chết.
Tên này đổ mồ hôi ròng ròng. Sợ hãi đứng im không dám nhúc nhích. Từng tiếng bước chân đến gần như lăng trì hắn. Vào một khắc trước khi Lam Vũ đến được đây, hắn quay đầu bỏ chạy.
"Muốn chạy?"
Chỉ nghe thấy tiếng anh cười lạnh một cái. Tên này đột nhiên ngã lăn ra đất. Trên hai cánh tay nhiều hơn một vết thương.
Lam Vũ kề chủy thủ vào cổ hắn.
"Nói! Cậu là ai?"
Tên kia hoảng loạn lắp bắp. Cố gắng lắm mới nói ra được một câu hoàn chỉnh.
"Tôi tôi... tôi không hại ngài... tôi phụng lệnh đi ám sát Bạch tổng... tôi không có ý muốn giết ngài đâu..."
Làm sao Lam Vũ có thể không nhận ra?
Tên này không đi theo anh ngay từ đầu. Chỉ khi bước vào con đường vắng này được một lúc anh mới cảm nhận được có người ở phía sau.
Tức là đối tượng bị nhắm tới không phải là anh. Mà là Bạch Thiếu Hàn.
Chuyện này Lam Vũ không tiện xen vào. Anh im lặng lấy còng tay ra còng hai tay của tên kia.
Phía bên này Bạch Thiếu Hàn vừa lên xe. Bên tai đeo tai nghe. Trong tai nghe vọng lại tiếng kêu gào của người nọ.
"Tổ tông!! Anh doạ chết em rồi! Thế mà có người dám tới có ý định muốn lấy mạng anh!"
Bạch Thiếu Hàn thoải mái cười một tiếng.
"Cậu đang lo cho ai?"
"Anh hỏi thừa quá. Em tất nhiên là lo cho anh rồi! Sao rồi? Tên đó còn đi theo anh không?"
Tôi nghĩ là cậu nên lo cho tên đó đi thì hơn đấy?
Ngón tay hữu lực của Bạch Thiếu Hàn gõ gõ vào vô lăng. Đáy mắt có ý cười, mang theo sự nguy hiểm không rõ ràng.
"Tôi có một viên ngọc quý. Cậu ấy đã dọn đường cho tôi rồi."
Trên tay hắn cầm chai nước suối. Trong phút chốc, hắn đột nhiên bóp nát nó. Chai nước đáng thương bị biến dạng nằm gọn trong lòng bàn tay Bạch Thiếu Hàn.
"Nhưng mà lão già kia... xem ra phải để mắt tới rồi."
¹Thụ sủng nhược kinh: Tự nhiên được yêu thương nên vừa mừng vừa lo.
²Khẩu thị tâm phi: Nói một đằng nghĩ một nẻo.
³Chủy thủ: Thường được gọi là kiếm ngắn hoặc dao găm.
Ngày cập nhật: 8/7/2023
Updated 58 Episodes
Comments